Những món ăn nổi tiếng trong ẩm thực Lỗ như hải sâm om hành, song giòn xào nhanh, Cửu Chuyển Đại Tràng, gần như không có món nào là món chay hoàn toàn. Ngô Siêu Mỹ ăn mấy chục năm nay rồi, giờ đột nhiên đổi sang mâm cơm chay thanh đạm, thật lòng khó mà quen nổi.
Dù có là cơm do Thường Niệm nấu đi chăng nữa.
"Thôi nào, bảo mấy tiểu ni cô ăn riêng phần của mình. Trưa nay chúng ta nấu món Song giòn xào nhanh trước đi."
Vừa nhắc đến món này, nét mặt của Ngô Siêu Mỹ bỗng trở nên nghiêm túc hẳn.
"Song giòn xào nhanh, cháu chắc hẳn đã nghe qua, được coi là đệ nhất của ẩm thực Lỗ."
"Tuy Cửu Chuyển Đại Tràng có vẻ hoành tráng hơn một chút, nguyên liệu của hải sâm om hành sang trọng hơn một chút, nhưng nói đến công phu thật sự của đầu bếp, vẫn phải kể đến món song giòn xào nhanh này."
Có được mục tiêu dạy Trần Nhiễm này, Ngô Siêu Mỹ trông có tinh thần hơn nhiều so với lúc đầu.
Là người, nhất là người già, chỉ cần còn có việc để mong chờ, có ai đó để dạy bảo, thì tinh thần tự nhiên sẽ phấn chấn hơn nhiều.
Thường Niệm từ lâu đã bận rộn với việc biên soạn "Danh sách đầu bếp nổi tiếng”. Tuy bằng tuổi Ngô Siêu Mỹ, nhưng do hay cười nói và chăm sóc bản thân tốt, trông bà ấy trẻ hơn ít nhất cả chục tuổi.
Bà ấy cười tủm tỉm nhìn Ngô Siêu Mỹ đang kiểm tra nguyên liệu trên tay, kéo một chiếc ghế ngồi sang một bên, nhìn một già một trẻ vây quanh bếp lò.
Rừng xanh, suối chảy, chim hót, côn trùng rì rào.
Bếp lò đốt bằng cành khô rụng trong rừng. Không biết đó là cây gì, nhưng khi cháy lên lại tỏa ra một mùi thơm dịu lạ kỳ.
"Nguyên liệu đều ở đây cả rồi, mề vịt tươi, phần đầu dạ dày phía trên của dạ dày heo. Còn có mấy loại rau củ ăn kèm."
Tuy dáng người Ngô Siêu Mỹ có phần còng xuống theo tuổi tác, nhưng vừa chạm vào d.a.o thớt, khí chất của một bậc thầy nấu ăn lại hiện rõ mồn một.
Bà ấy chỉ là già đi, chứ chưa từng đ.á.n.h mất bản lĩnh.
Trở lại khu rừng này, như con hổ già lông xù gầm khẽ, vẫn đủ sức khiến bầy thú nể sợ.
"Mề vịt, dạ dày heo, nghe tên thì chẳng phải món cao lương mỹ vị gì. Cà rốt, măng tươi, ớt xanh cũng toàn là những thứ dễ mua ở chợ."
"Nhưng chính những thứ bình thường nhất, nếu biết cách chế biến, lại thành tuyệt phẩm. Khi nấu, lớp bột phải mỏng, dầu phủ lên bột, chứ không được để bột phủ lên nguyên liệu. Nhìn vào phải thấy bóng dầu, không thấy bột. Ăn vào phải giòn, phải thanh, không được có vị bột.”
"Ngày trước các cô đi ăn tiệm, món song giòn xào nhanh này không phải đầu bếp nào cũng dám làm. Vì mề vịt và dạ dày vốn dai, thường phải hầm nửa tiếng mới mềm. Nhưng món này, từ lúc chần dầu đến khi nhấc chảo chỉ trong hai phút. Làm không khéo thì cứng nhai không nổi, chẳng ai ăn nổi miếng thứ hai."
Trần Nhiễm vừa nghe vừa cúi đầu nhìn nguyên liệu tươi ngon trên thớt, đưa tay bóp bóp thử.
"Được rồi, bắt đầu cắt nguyên liệu đi."
"Mề vịt thì lạng bỏ lớp gân mỏng bên ngoài, sau đó khứa hình cánh hoa. dạ dày lợn thì phải lạng lớp màng bên trong trước, rồi khứa hình lưới đ.á.n.h cá."
Trần Nhiễm ngẩng đầu liếc nhìn Ngô Siêu Mỹ một cái, hít sâu một hơi rồi cầm d.a.o lên, bắt đầu xử lý miếng bao tử.
Trong nghề nấu ăn, có nhiều món bị thất truyền theo thời gian.
Những trường hợp thất truyền này, có nguyên nhân từ bản thân ngành đầu bếp, nhưng cũng có một số nguyên nhân khách quan.
Ví dụ như ẩm thực Đông Bắc từng hô mưa gọi gió năm nào, công thức mở ra không phải chim phi long thì là tay gấu đen, nếu là bây giờ thì chưa kịp nấu xong đã phải vào tù rồi.
Hoặc như chính miếng dạ dày lợn mà Trần Nhiễm đang cầm.
Vào thời điểm ngành chăn nuôi chưa phát triển như bây giờ, một con lợn thường phải hai ba năm mới xuất chuồng, nhưng bây giờ trong điều kiện chuồng kín, một con lợn nửa năm đã có thể xuất chuồng rồi.
Lợn nửa năm xuất chuồng có lẽ trọng lượng tương đương với lợn hai ba năm xuất chuồng trước đây, nhưng dạ dày lợn lại mỏng hơn gần một nửa so với dạ dày lợn trước kia.
Cô cẩn thận lạng bỏ lớp gân, miếng dạ dày còn lại mỏng đến mức gần như trong suốt, giống như thành cốc thủy tinh.
Vậy mà còn phải khía hình mắt lưới!
Trần Nhiễm c.ắ.n răng, hít một hơi sâu, rồi bắt đầu đưa dao. Mỗi nhát chỉ cắt xuống nửa miếng, cách hai milimet khía đều cả mặt.
Sau đó lật ngược lại, tiếp tục làm y hệt mặt kia.
Dù đã có kỹ thuật luyện được khi thái gà nấu cháo, Trần Nhiễm cắt miếng dạ dày này vẫn có chút căng thẳng.
Khi cả hai mặt đã khía xong, cô nhẹ nhàng nhấc miếng dạ dày lên.
Dưới tác dụng của lực dao, một miếng dạ dày lợn trắng nõn lập tức được kéo giãn thành một tấm lưới đều đặn đẹp mắt!
"Hừ, ông Hứa đó cũng chỉ giỏi mỗi vụ d.a.o kéo này thôi."
Ngô Siêu Mỹ khoanh tay chỉ đạo, bảo Trần Nhiễm cắt miếng lưới vừa xong thành khúc bằng với mề vịt.
Xử lý xong phần khử mùi và tẩm bột, đã đến lúc bước vào giai đoạn quan trọng nhất là xào lửa lớn.
Món song giòn xào nhanh, thiếu một giây thì chưa chín, thừa một giây thì không giòn, chính là nói về công đoạn này.
Mề vịt sau khi được khía dày, khi gặp dầu nóng liền nở bung ra, tạo thành hình bông cúc tuyệt đẹp. Từng lớp thịt xòe ra đều đặn, vừa giòn vừa bắt mắt.
Phần đáy nối liền của miếng mề vịt phải cực mỏng, dày hơn một chút sẽ dai không c.ắ.n được, mỏng hơn một chút nữa thì không chịu được lực lúc xào nấu.
Ngay khi những bông cúc vừa bung nở, Trần Nhiễm nhanh tay thả dạ dày vào chảo.
Khác với mề vịt chịu nhiệt tốt, dạ dày cần nhiệt độ thấp hơn. Vì vậy phải thả rau củ vào cùng lúc để hạ nhiệt nhanh, giữ được độ tươi giòn.
Mấy bước trông có vẻ đơn giản, nhưng trán Trần Nhiễm đã rịn mồ hôi.
"Cũng tạm ổn. Về luyện thêm đi."
Ngô Siêu Mỹ có tiêu chuẩn cao và yêu cầu khắt khe với bản thân, đối với người khác cũng vậy. Dạy Trần Nhiễm pha nước sốt và chỉ dẫn thêm mấy điểm quan trọng, đang định tiến hành bước cuối cùng thì tiếng người ồn ào đột nhiên vang lên.
"Được rồi, phía trước có con suối nhỏ, qua đó nghỉ một lát đi!"
Bạch Chỉ kéo cô bạn mới quen chạy một mạch tới nơi, nhưng vừa tới đã thấy chỗ đẹp nhất bên bờ suối có người ngồi mất rồi.
Năm nay thi xong sớm, bố cô ấy đang làm việc cùng đoàn phim ở đây, nên Bạch Chỉ cũng tranh thủ đi theo.
Leo núi nửa ngày, hai người định tìm chỗ nghỉ chân, uống nước, ăn ít lương khô mang theo.
Thấy Ngô Siêu Mỹ cau mày, Thường Niệm liếc nhìn bình nước rỗng trong tay hai cô gái, cũng hơi chau mày, nói:
“Nước suối này không uống thẳng được đâu, qua bên kia đi, cạnh bếp lò có ấm nước đã đun sôi, chắc giờ cũng nguội rồi.”
Bà ấy dặn thêm một câu: “Đi nhẹ, nói nhỏ thôi, bên kia cô đang dạy người nấu ăn.”
Bạch Chỉ gật đầu, rón rén bước qua, lúc nhấc ấm nước lên, cô ấy không nhịn được liếc mắt về phía cái chảo lớn đang đặt trên bếp.