Chương 270 - Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

“Hay là... để em làm cơm chiên trứng tiếp nhé? Anh đứng bên học hỏi luôn!”

Lúc mới đến làm ở toa ăn này, thật ra Đường Túc không mấy hài lòng.

Dù sao đây cũng chỉ là công việc tạm thời.

Nếu không phải vì tiệm cũ sang tay, bị bếp trưởng mới đè đầu cưỡi cổ, anh ấy cũng đâu đến đây xin việc. Mấy đầu bếp tạm thời ở chỗ kiểu này thường chẳng có tay nghề gì nổi bật, nhìn Lưu Bằng kia là biết ngay.

Nhưng bây giờ thì khác! Chuyện anh ấy nhận việc ở đây, chắc chắn là quyết định sáng suốt nhất... À không, phải gọi là điều thông minh nhất nửa đời anh ấy!

Trần Nhiễm thì sao cũng được. Dù chuyến đi này ban đầu là phần thưởng nghỉ ngơi sau vụ đụng độ ổ lừa đảo, nhưng món cơm chiên trứng Hoàng Kim vừa rồi đã khiến cô như bừng tỉnh, cơn nghiện nấu ăn lại ùa về.

"Anh phụ bếp cho em!"

Khu vực cả bếp sau thật ra rất ồn ào, mọi người ngay cả giao tiếp cũng phải gân cổ lên mà hét.

Sau khi phát hiện Trần Nhiễm chính là vị thần bếp bỏ trốn kia, Đường Túc như bật chế độ nhanh nhẹn cấp độ tối đa.

Khi đưa trứng cho Trần Nhiễm, anh ấy còn tiện tay nhấc luôn bảng tên của cô lên, giả vờ đ.á.n.h rơi vào túi áo trước n.g.ự.c cô.

Tốc độ tay này, anh ấy thấy mình như đang tái hiện đỉnh cao thời còn luyện kỹ thuật d.a.o trong nhà bếp!

Sự thật người phụ bếp này là Trần Nhiễm, chỉ một mình ấy biết là được rồi!

Còn Trần Nhiễm thì chẳng mảy may để tâm. Bảng tên này đeo trước n.g.ự.c lắc lư cũng vướng víu, tiện tay nhét vào túi là chuyện bình thường.

Cô cười cảm ơn: “Cái bảng tên này đúng là hơi vướng.”

Đường Túc nghiêm túc gật đầu: “Phải đấy, thấy ai cũng nhét vào túi cả. À, cơm chiên trứng của em là chỉ dùng lòng đỏ thôi à?”

"Đúng..."

Trần Nhiễm vừa nghe hỏi là lập tức chuyển sang trạng thái giảng giải: “Cơm chiên với lòng đỏ sẽ thơm khô hơn. Nếu muốn dùng cả lòng trắng cũng được, nhưng phải tách riêng, không được cho cùng lúc.”

Để làm mẫu cho Đường Túc, trong mẻ cơm chiên trứng Hoàng Kim hôm nay, Trần Nhiễm đã dùng thêm cả phần lòng trắng còn dư.

Lớp lòng đỏ bọc lấy hạt cơm do trộn cùng với cơm ngay từ đầu, còn lòng trắng thì phải đợi sau khi lớp lòng đỏ trên cơm chiên đã định hình, mới cho vào.

Cơm chiên trứng như vậy không chỉ còn là cơm chiên trứng Hoàng Kim nữa, lòng trắng trứng tươi mềm mang đến cho phần cơm chiên này thêm một chút điểm xuyết giống như vụn bạc.

"Món cơm chiên này, nhất định phải dựa vào sóc chảo để chiên, tuyệt đối không thể vì muốn tiện mà dùng thìa ấn ép, sẽ phá hỏng hình dạng của lớp lòng đỏ."

Rất nhanh, một mẻ cơm chiên trứng Hoàng Kim nữa đã hoàn thành.

Đường Túc giành lấy chảo, tự tay đổ ra đĩa.

Chỉ trong chốc lát, bốn phần cơm chiên được bày xong, mang ra phục vụ đến bàn Hoàng Nhân Thọ.

"Ấy, hình như có hơi khác so với cơm chiên trứng Hoàng Kim lần đầu." 

Nghiêm Quảng Nhiêu là người đầu tiên nhận ra cơm chiên lần này có gì đó khác trước, hơi không hài lòng, nhưng thấy Hoàng Nhân Thọ lại nghiêm túc quan sát, ông ta không kìm được hỏi:

“Sao vậy? Đổi người làm rồi hả? Hay là có ẩn ý gì đặc biệt?”

Hoàng Nhân Thọ khẽ thở dài, trong lòng có chút bùi ngùi, cũng không biết là tiếc nuối tay nghề của mình, hay là xúc động trước sự tinh tế của món cơm chiên trứng Hoàng Kim này.

"Chắc là không đổi đầu bếp đâu."

Khác với lần đầu còn nóng lòng muốn thử, giờ bụng đã có chút lót dạ, Hoàng Nhân Thọ có thể từ tốn mà thưởng thức.

Ông ta móc ra một con d.a.o nhỏ, cắt thử một hạt cơm rồi đưa cho Nghiêm Quảng Nhiêu nhìn.

“Thấy chưa? Lớp lòng đỏ bọc ngoài hạt cơm kia kìa, đều y như nhau!”

Chỉ nhìn bề ngoài cơm chiên trứng, Nghiêm Quảng Nhiêu là người ngoài nghề thật ra không nhìn ra được nhiều vấn đề. Nhưng khi hạt cơm này được cắt ra, ông ta cũng nhìn ra được rồi.

Lớp lòng đỏ trứng màu vàng bám vào hạt cơm, độ dày mỏng cực kì đồng đều!

"Nhưng vậy tại sao màu sắc của cơm chiên trứng này lại không giống lần trước?"

Hoàng Nhân Thọ đâu biết rằng bếp sau đang… dạy học! Phần cơm vừa được mang ra kia, thật ra chỉ là cơm chiên trứng Hoàng Kim mẫu mà thôi.

Từ góc độ người trong nghề, ông ta chỉ có thể đoán: “Lúc trước tôi nghĩ đầu bếp này chắc chỉ chuyên mỗi món cơm chiên, luyện đến nhuần nhuyễn nên làm đẹp như thế.”

Bản thân Hoàng Nhân Thọ cũng là người trong giới bếp núc, khá hiểu về thị trường đầu bếp: "Dù sao thì toa ăn kiểu này thường không tuyển được đầu bếp quá giỏi. Nhìn đãi ngộ có vẻ tốt, nhưng phải chạy khắp trời Nam biển Bắc, đầu bếp cao cấp thường đều đã lập gia đình, làm gì có thời gian rảnh rỗi đi công tác suốt ngày như vậy?"

“Nhưng giờ xem lại, món cơm này chẳng giống luyện hoài luyện mãi, mà giống như tiện tay làm vui vui vậy!”

Ông ta múc một miếng cơm chiên trứng Hoàng Kim có màu sắc đã thay đổi.

Thêm một chút lòng trắng trứng mềm mại, làm cho hương vị của món cơm chiên trứng này cũng có chút khác biệt so với vừa nãy.

Giữa phần cơm chiên khô thơm, thêm một chút cảm giác mềm mại của lòng trắng trứng. Dường như chỉ là vô tình tận dụng nguyên liệu, nhưng chỉ một thay đổi nhỏ như vậy, đã làm cho cảm giác của cả miếng cơm chiên có thêm tầng lớp phong phú và rõ nét hơn.

Hoàng Nhân Thọ ăn liền ba miếng cơm chiên, mỗi miếng đều có vẻ muốn nói lại thôi, khiến cho Nghiêm Quảng Nhiêu ở đối diện sốt ruột không chịu nổi.

“Ông muốn nói gì thì nói đại đi chứ!”

Hoàng Nhân Thọ không nhịn được mà phỏng đoán: "Ông nói xem, vị đầu bếp này liệu có khả năng là Trần Nhiễm không?"

Hoàng Nhân Thọ tuổi đã cao, không còn sức theo dõi Trần Nhiễm khắp nơi như đám trẻ. Nhưng ông ta vẫn hay lên mạng xem tin tức về cô.

Đại hội võ lâm ẩm thực vừa rồi hấp dẫn đến mức khiến ông ta cũng m.á.u nóng sôi trào, còn lên mạng tìm bài tập đứng tấn dành cho người cao tuổi, mỗi ngày rảnh là ông ta lại đứng thử một lúc.

"Hơi giống..."

Nghiêm Quảng Nhiêu thì không quanh co như bạn mình. Ông ta bấm chuông gọi phục vụ ngay: "Ở đây có đầu bếp nào họ Trần không?"

Nhân viên phục vụ cười rất ngọt ngào: "Xin lỗi, ba vị đầu bếp của chúng tôi đều không có ai họ Trần, xin hỏi suất ăn này có vấn đề gì đúng không ạ?"

Hoàng Nhân Thọ vẫn chưa từ bỏ ý định: "Liệu có khả năng là tên giả không..."

Nhân viên phục vụ cười càng ngọt ngào hơn: "Thưa ông, chúng tôi là doanh nghiệp nhà nước."

Nhìn nhân viên phục vụ rời đi, Hoàng Nhân Thọ vẫn chưa hết hy vọng lại nếm một miếng cơm chiên trứng, vừa nhai vừa buồn bã thất vọng: "Giỏi như thế này, sao trên đời lại lắm đầu bếp tài như vậy…"

Câu còn dang dở trong lòng ông ta là: Giỏi như thế, chẳng lẽ lại không có chỗ cho ông ta một lần tỏa sáng?

Nghiêm Quảng Nhiêu thấy bạn buồn, liền lên tiếng: “Thử ăn mấy món khác coi. Biết đâu đầu bếp này chỉ giỏi mỗi món cơm chiên trứng thôi. Tôi thấy cải thìa xào cũng bình thường.” 

Hoàng Nhân Thọ gắp một miếng sườn sốt tàu xì.