Gạo Ngũ Thường chính gốc sau khi hấp chín, không những hơi trong suốt, mà còn ánh lên một lớp bóng dầu.
Sau khi để trong tủ lạnh qua đêm, độ trong của hạt cơm có giảm đi một chút, nhưng lớp bóng dầu kia, và độ đàn hồi vẫn không đổi.
Cơm để qua đêm như thế này, dùng để làm cơm chiên trứng là thích hợp nhất!
Lấy ra lượng cơm vừa đủ, lấy thêm mấy quả trứng gà tươi. Trước tiên rửa sạch trứng dưới vòi nước, sau đó đập một quả thành hai nửa, đổ qua đổ lại giữa hai nửa vỏ trứng, vài lần là lấy ra được một lòng đỏ nguyên vẹn.
Đúng vậy, cơm chiên trứng Hoàng Kim, muốn cơm đủ vàng óng, bí quyết là chỉ dùng lòng đỏ để áo từng hạt cơm, tạo ra màu vàng óng.
Mà bản thân lòng đỏ trứng cũng dễ hấp thụ nước hơn lòng trắng, hàm lượng chất béo cũng nhiều hơn, trong quá trình chiên cơm, những hạt cơm được lòng đỏ bao bọc sẽ càng khô thơm hơn.
Nói cách khác, có thể dùng ít dầu hơn để chiên cơm, một mặt giảm độ ngấy của cơm chiên, mặt khác mang lại cảm giác ngon miệng hơn.
Cất phần lòng trắng còn dư đi, Trần Nhiễm bắt đầu thái các nguyên liệu phụ khác.
Hành tây, cà rốt, giăm bông đều thái hạt lựu, một nắm nhỏ đậu Hà Lan để điều hòa hương vị và màu sắc. Hành lá tươi thái nhỏ để làm dậy mùi thơm của món ăn.
Bắc chảo lên bếp đun dầu, cô cho nguyên liệu phụ vào trước!
Bất kể là hành tây hay cà rốt, đều cần tiếp xúc đầy với một lượng dầu thích hợp mới có thể tỏa ra mùi thơm và dinh dưỡng vốn có.
Đợi đến khi hành tây hơi mềm, lúc này cho giăm bông và đậu Hà Lan vào, màu sắc của một chảo nguyên liệu phụ bắt đầu trở nên vô cùng phong phú.
Màu trắng sữa của hành tây, kết hợp với màu đỏ tươi của cà rốt và giăm bông thái hạt lựu, cộng thêm màu xanh của đậu Hà Lan, lát nữa kết hợp với cơm chiên trứng màu vàng óng, sẽ tạo cho thực khách một sự thưởng thức thị giác tuyệt vời với món cơm chiên trứng Hoàng Kim này.
Đợi đến khi mùi thơm của giăm bông tỏa ra hết, múc nguyên liệu phụ ra. Ngay cả Trần Nhiễm, người mà phần lớn kỹ năng đã nâng cấp lên cấp SS, cũng dừng lại một chút, lúc này mới bắt đầu chiên cơm.
Món cơm chiên trứng Hoàng Kim cấp SS này thành công hay không, chính là ở bước tiếp theo đây!
Phần dầu thừa vừa rồi, vẫn còn vị ngọt thơm của hành tây và giăm bông, trong mùi thơm như vậy, lại làm tan chảy thêm một chút mỡ heo trắng.
Mỡ heo trắng từ từ tan chảy, nhiệt độ dần dần tăng lên, Trần Nhiễm đảo lại phần cơm đã được trộn đều với lòng đỏ, đổ vào chảo!
Độ lửa của lần này, sẽ quyết định liệu mỗi hạt cơm có thể được bao phủ đều bởi lớp lòng đỏ hay không!
Nếu lửa quá lớn, lớp lòng đỏ bọc trên mỗi hạt cơm sẽ dính vào nhau, lúc đảo về sau, chắc chắn sẽ làm cho hạt cơm và lớp lòng đỏ tách rời nhau.
Còn nếu lửa không đủ, lớp lòng đỏ không thể nhanh chóng đông lại định hình, cũng sẽ làm cho lớp lòng đỏ chảy xuống, để lộ ra hạt cơm tr*n tr**.
Cơm chiên trứng Hoàng Kim, đúng như tên gọi, chính là phải làm cho mỗi một hạt cơm đều có màu vàng óng, đó mới là cơm chiên trứng Hoàng Kim đạt tiêu chuẩn!
Chảo dầu đã được đun rất nóng, lúc cơm chiên được đổ vào chảo, lớp lòng đỏ, hạt cơm và dầu mỡ gặp nhau, tiếng xèo xèo mang theo một mùi thơm trứng nồng đậm xộc ra.
Thỉnh thoảng, còn có một chút mùi thơm của cơm.
Ngay khoảnh khắc ngửi thấy mùi thơm này, Trần Nhiễm đột nhiên nhớ tới một đoạn nói chuyện từng nghe trước đây.
Mùi vị của cuộc sống là gì?
Chính là một bát cơm chiên trứng.
Cô từng không hiểu lắm đoạn nói chuyện này, đối với một đầu bếp mà nói, có quá nhiều hương vị tuyệt vời hơn có thể thay thế cơm chiên trứng.
Nhưng vào khoảnh khắc mùi thơm xộc tới, cô đột nhiên hiểu ra.
Cuộc sống, chính là một mùi thơm cơm chiên trứng như vậy đó.
Có chút ngọt thanh, nhưng nhiều hơn là sự quen thuộc. Cơm, mùi thơm của trứng, mùi thơm của dầu, mỗi một mùi vị đều là những thứ tiếp xúc hàng ngày.
Mùi thơm như vậy, chính là hương vị của cuộc sống giản dị hằng ngày!
Trần Nhiễm lắc đầu, gạt bỏ cảm giác dâng trào chợt thoáng qua. Cô nhẹ nhàng đảo muỗng trong chảo, hương thơm nhờ đó lại càng dậy mùi hơn.
Muốn từng hạt cơm đều được áo đều bằng lòng đỏ, không thể dùng cách ép nén như kiểu chiên cơm thông thường. Cách làm đúng là phải đảo nhẹ tay, thêm một vài lần sóc chảo vừa đủ, khéo léo tách rời từng hạt cơm để chúng nóng đều mà không bị vỡ nát.
Lúc Đường Túc hút t.h.u.ố.c xong quay lại, anh ấy nhìn thấy ngay một cảnh khiến bản thân phải ngẩn người.
Anh ấy không tin vào mắt mình, bèn vòng hẳn lên phía trước để nhìn cho rõ, rồi xác nhận: Đúng là Trần Nhiễm đang chiên cơm!
Tuy sóc chảo không phải là điều gì quá ghê gớm, nhưng để hất đều một chảo cơm lớn, lại khiến từng hạt cơm rơi gọn vào chảo mà không văng tung toé, thì không phải đầu bếp nào cũng làm được.
Vậy mà người phụ bếp vừa mới phối hợp nhịp nhàng với anh ấy, giờ lại ung dung thực hiện điều đó một cách nhẹ nhàng. Cô liên tục hất chảo vài chục lần, khiến cả chảo cơm dần chín đều.
Đường Túc nhìn mà thấy cổ tay mình mà cũng hơi đau theo...
Bởi vì cái chảo đó là chảo gang nguyên khối đấy!
Sóc liên tục mấy chục lần, Trần Nhiễm đặt lại chảo lên bếp, rồi đổ phần nguyên liệu phụ đã xào lúc nãy vào.
Tác dụng chủ yếu của việc chiên cơm riêng là để lớp lòng đỏ bên ngoài mỗi hạt cơm bám đều.
Đợi sau khi các hạt cơm vàng đều, mới cho nguyên liệu phụ vào xào chung, như vậy hương thơm mới hoà quyện đều với từng hạt cơm.
Đặc biệt là món cơm chiên này chỉ dùng lòng đỏ trứng, càng cần có mùi thơm của hành tây để át mùi tanh. Nếu để lòng đỏ chín hẳn rồi mới xào cùng, thì sẽ không còn hiệu quả như mong muốn nữa.
Trần Nhiễm thành thạo lại sóc chảo thêm vài lần nữa. Mỗi lần sóc, cơm lại bay lên một cách đều đặn rồi rơi xuống chảo như chưa từng tách rời.
Đúng độ lửa rồi!
Khi cơm có thể "nhảy múa" trên đáy chảo, nghĩa là lửa đã tới mức hoàn hảo. Trần Nhiễm rắc nhanh một nắm hành lá, rồi nhấc nồi ra khỏi bếp.
Cô nhanh tay múc cơm vào ba chiếc bát nhỏ, rồi úp ngược ba bát cơm ra đĩa đã chuẩn bị sẵn.
Ba phần cơm chiên trứng Hoàng Kim hiện ra với dáng tròn đều, lớp cơm vàng óng ánh, điểm thêm chút màu xanh và đỏ từ nguyên liệu phụ, cộng thêm mùi thơm dậy lên nức mũi, khiến ai nhìn thấy cũng muốn cầm thìa lên ăn ngay lập tức.
[Một phần cơm chiên trứng Hoàng Kim cấp SS hoàn hảo cả màu sắc lẫn hương vị.]
Nhìn thấy đ.á.n.h giá từ Hệ thống, Trần Nhiễm khẽ thở phào. Cô đặt chảo sang một bên định mang đi rửa, thì bất ngờ nhận ra Đường Túc đang đứng phía sau, mặt mày có chút phức tạp.
"Đầu bếp Đường, sao vậy?"
"Không có gì..."
Trong đầu Đường Túc, đã tự tưởng tượng ra cả một cuốn tiểu thuyết dài!
Một người vì ít tuổi, không được tin tưởng giao bếp chính, đành làm phụ bếp. Nhưng không bỏ cuộc, người ấy âm thầm rèn giũa kỹ năng từng ngày. Đến hôm nay, cuối cùng cũng có cơ hội bước lên bếp chính...