Chương 4 - Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi

Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi

[15]

Trịnh Hành Chu thấp giọng nói, âm thanh khàn đặc.

Tôi quay đầu nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau.

Dẫu tôi vẫn là tôi, anh vẫn là anh, nhưng sau ba năm cách biệt, khi lại có thể đối mặt nói chuyện một cách bình tĩnh thế này, tôi cứ cảm thấy dường như có một số chuyện đã thay đổi.

Đột nhiên, thiết bị bên cạnh giường vang lên tiếng thông báo đã truyền hết dịch.

Trịnh Hành Chu lập tức đứng dậy kiểm tra chai nước của tôi.

Khi anh rướn người tới, vạt áo cảnh phục chạm vào mép giường.

Tôi không kìm lòng được mà lén đưa tay ra, chạm nhẹ vào vạt áo ấy.

Giây tiếp theo, anh quay người đi gọi y tá, mang theo vạt áo ấy rời khỏi tay tôi.

Tôi cố sức chộp lấy nhưng chẳng nắm được gì cả.

Vài phút sau, cô y tá đi theo Trịnh Hành Chu vào phòng.

Theo thường lệ, cô ấy cầm lấy tay tôi để rút kim truyền.

Tôi vội vàng quay đầu đi, ép bản thân phải nhìn chỗ khác.

Ngay sau đó, một bàn tay thon dài đột ngột xuất hiện trước mắt, nhẹ nhàng che kín đôi mắt tôi.

Từ nhỏ tôi đã sợ nhìn thấy kim tiêm.

Trịnh Hành Chu, vẫn còn nhớ rõ điều đó.

... ... ...

[16]

Sau khi truyền dịch xong, Trịnh Hành Chu lái xe đưa tôi về nhà.

Tôi mở cửa ghế phụ xuống xe, cứ thế lầm lũi bước về phía trước.

Phía sau vang lên tiếng đóng cửa xe. ​Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn bước theo sau.

Tôi không quay đầu lại, cũng chẳng dừng chân, cứ thế đi thẳng về phía lối vào tòa nhà mình sống.

Cứ như vậy, tôi và Trịnh Hành Chu, kẻ trước người sau, cùng nhau đi từ cổng khu dân cư đến tận cửa tòa nhà.

Rõ ràng từng là những người thân thiết nhất, vậy mà lúc này đây, lại chẳng khác nào hai người xa lạ chưa từng quen biết.

Ngay khi tôi định bước vào trong tòa nhà, tiếng bước chân sát nút phía sau đột ngột dừng lại, không tiến thêm nữa.

「 ​Tục Vãn. 」

Nghe Trịnh Hành Chu gọi tên mình, tôi cũng dừng lại theo, quay người nhìn anh.

Anh cúi đầu, chậm rãi bước lại gần tôi.

Đến bên cạnh tôi, Trình Hành Chu thong thả ngồi xổm xuống, đôi bàn tay đang đút trong túi quần rút ra, đưa tới bên cạnh giày tôi.

「 Dây giày của em bị tuột rồi. 」

Anh lại giống như mọi lần trước đây, giúp tôi thắt lại sợi dây giày đang lỏng lẻo.

Cái nút thắt này, hình như chỉ có mình anh biết thắt.

Mỗi lần anh thắt cho tôi đều có thể giữ được rất lâu.

Sau khi chia tay anh, tôi đã tự học rất lâu nhưng chẳng hiểu sao vẫn không tài nào học nổi.

Trong tầm mắt tôi, đôi bàn tay thon dài của anh đang cử động thoăn thoắt.

Chẳng hiểu sao, tôi rất muốn nắm lấy đôi tay ấy, rồi cùng anh mười ngón đan chặt, đi đâu cũng được.

Rất nhanh, sợi dây giày lỏng lẻo dưới bàn tay anh đã biến thành một đóa hoa bướm xinh xắn.

「 ​Tục Vãn. 」

Anh đứng thẳng người dậy, đối diện với tôi.

「 Chúng ta dừng lại ở đây thôi. 」

... ... ...

[17]

Tôi biết, Trịnh Hành Chu nói không phải là về đoạn đường này.

Thứ anh nói, chính là tôi và anh.

Nhưng tôi vẫn giả vờ như không hiểu, để lộ vẻ mặt hoang mang,「 Anh nói gì cơ? 」

Ánh mắt anh dời từ dưới lên trên, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi, bốn mắt nhìn nhau.

「​ Anh thừa nhận, lúc gặp lại em, anh lại không khống chế được bản thân mà muốn xích lại gần em. 」

「 ​Anh đã kìm nén, đã cố tỏ ra lạnh lùng, nhưng đều tốn công vô ích. 」

「 Nghe thấy giọng em có gì đó không ổn, anh vẫn sẽ bất chấp tất cả mà chạy đến bên em. 」

「 ​Nhưng Tục Vãn này, 」Trịnh Hành Chu khựng lại vài giây, nặng nề hít một hơi sâu,「 Anh không muốn đi vào vết xe đổ nữa. 」

「 ​Anh cũng không muốn phải nếm trải cảm giác bị em vứt bỏ thêm một lần nào nữa. 」

Tôi nhìn anh chằm chằm, cố gắng tìm kiếm một tia cảm xúc khác trong ánh mắt ấy - dù là bi thương cũng được, hay là sự phẫn nộ vì bị tôi bỏ rơi cũng được, bất cứ thứ gì cũng được.

Thế nhưng, chẳng có gì cả.

Đôi mắt vốn dĩ nồng đậm tình cảm của anh lúc này lại giống như một vũng nước đọng, mặc cho tôi có ném vào đó mấy tảng đá thật mạnh thì cũng chẳng hề gợn chút sóng lăn tăn nào.

「 ​Cho nên, em và anh, dừng lại ở đây thôi. 」

Trịnh Hành Chu nói xong, không chút do dự mà quay người rời đi.

Để lại mình tôi đứng ngây dại tại chỗ, nhìn bóng lưng anh dần đi xa.

Đột nhiên, dường như tôi nhìn thấy có một chùm vật dụng gì đó rơi ra từ túi quần của anh.

Tôi sải bước tiến lên, hơi khom người nhặt thứ đó lên.

​Là một chùm chìa khóa.

Tôi cầm nó trong tay, tầm mắt dừng lại trên một chiếc móc treo gắn trên đó.

Móc treo là một khung ảnh nhỏ.

Vừa mở ra, đập vào mắt tôi là một tấm ảnh.

Trong ảnh, không ngờ lại là một người mà tôi quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.

... ... ...

[18]

Trong ảnh là cô gái mặc đồng phục cấp ba, buộc tóc đuôi ngựa cao, đứng dưới ánh nắng mặt trời và mỉm cười nhìn người đang chụp ảnh cho mình.

Đó là bức ảnh mà Trình Hành Chu năm 18 tuổi đã chụp cho Tục Vãn năm 18 tuổi vào ngày tốt nghiệp.

​Tôi giơ chùm chìa khóa lên dưới ánh đèn đường, nhìn thật kỹ.

Một góc của khung ảnh treo đã bị sứt mẻ, còn bức ảnh bên trong cũng đã hơi ngả vàng.

Lúc cầm chùm chìa khóa lên lầu, vừa đi qua góc ngoặt, tôi đã thấy gã hàng xóm đáng ghét kia lại đang đứng ngoài hành lang hút thuốc.

Hắn tựa lưng vào cửa, thấy tôi về thì nở nụ cười ý đồ đầy xấu xa,「 Cậu bạn trai nhỏ của cô cũng khá đấy chứ. 」

Động tác lục tìm chìa khóa trong túi xách của tôi khựng lại, tôi quay đầu nhìn hắn,「 Anh nói gì cơ? 」

Hắn rít một hơi thuốc thật sâu rồi phả ra một luồng khói lớn,「 Thì là cậu bạn trai cảnh sát của cô đấy, gõ cửa mãi không được, lập tức tìm ngay thợ khóa đến, cứ nói là bạn gái bị ngất xỉu trong nhà, cuống hết cả quýt lên. 」

「 ​Sau khi phá khóa xong, cậu ta bế bổng cô chạy thục mạng xuống lầu. 」

Hút xong điếu thuốc, hắn ném tàn thuốc vào thùng rác ngoài hành lang, bồi thêm một câu:「 Ồ, đúng rồi, cậu ta còn bị ngã một cú đấy! Chậc chậc, tôi thấy đầu gối cậu ta đập thẳng xuống đất, thế mà vẫn ôm chặt lấy cô, không để cô bị chạm đất chút nào. 」

Trước khi đóng cửa, hắn giơ tay lên chỉ chỉ vào cửa nhà tôi,「 Hơn nữa, hiệu suất làm việc của cậu ta cao thật đấy, ngay sáng nay đã gọi người đến thay thẳng cho cô cái khóa mới rồi. 」

Tôi quay đầu nhìn ổ khóa, đúng như lời hắn nói, đó là một ổ khóa mới tinh, thậm chí còn là khóa vân tay.

Xem ra, gã hàng xóm này cũng có chút tác dụng đấy.

Tạm thời không thèm mắng anh nữa vậy.

Sau khi về nhà, cả một đêm dài tôi cứ cuộn mình trên ghế sofa, suy nghĩ rất nhiều chuyện.

Lúc thì là dáng vẻ lạnh lùng của Trịnh Hành Chu sau khi gặp lại, lúc lại là dáng vẻ dịu dàng của anh khi chúng tôi còn yêu nhau.

Hai bóng hình của Trịnh Hành Chu cứ thay nhau hiện lên trong tâm trí tôi, cuối cùng chậm rãi lồng ghép vào nhau thành một người duy nhất.

Sau cơn sốt cao, hốc mắt tôi vẫn còn hơi nóng.

Khi nhắm mắt lại, bàn tay lạnh lẽo ấy đột nhiên hiện ra trước mắt tôi.

Tôi đưa tay ra chộp lấy, nhưng thứ bắt được chỉ là không khí.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đưa bàn tay từng chạm vào vạt áo Trình Hành Chu lên trước mặt, vân vê đầu ngón tay, hồi tưởng lại xúc cảm lúc đó.

Cùng lúc ấy, bên tai tôi cứ văng vẳng tiếng Trình Hành Chu trầm thấp gọi tên mình—— lúc lạnh nhạt, lúc lại chan chứa tình thâm, cứ thế luân phiên xuất hiện.

Bên ngoài cửa sổ, mặt trời của ngày mới đang lên, những tia nắng ấm áp chiếu vào phòng khách.

Tôi bật dậy khỏi ghế sofa, lấy điện thoại từ trong túi xách ra.

Mở khóa màn hình, nhập một dãy số điện thoại tuy không lưu trong máy nhưng đã sớm thuộc làu trong lòng.

​Cách biệt ba năm, một lần nữa gọi vào số máy này, tôi thậm chí còn không biết chủ nhân của nó có còn là anh hay không.

Tiếng chuông reo vài hồi, không có người bắt máy.

Một tay tôi siết chặt điện thoại, tay kia đặt trên đầu gối nắm chặt thành quyền.

Chỉ đợi có vài phút mà cảm giác dài đằng đẵng như cả một năm trời.

Cuối cùng, cuộc gọi cũng được kết nối.

Tôi lại chẳng dám lên tiếng.

Vài giây sau, người ở đầu dây bên kia lên tiếng trước:「 Tục Vãn. 」

Bên kia điện thoại, Trịnh Hành Chu dường như đang hút thuốc.

Thậm chí, tôi có thể mường tượng ra dáng vẻ khi anh hút thuốc.

Trong làn khói vây quanh, những ngón tay thon dài của anh kẹp điếu thuốc, đốm lửa nhỏ le lói.

Nuốt một ngụm nước bọt, tôi cất giọng:「 Cái tên tồi tệ vừa lừa tiền vừa lừa tình kia, các anh bắt được chưa? 」

Trịnh Hành Chu cười lạnh một tiếng,「 Cách biệt ba năm, em gọi điện lại cho anh chỉ để hỏi chuyện tên lừa đảo đó thôi à? 」

Anh thở ra một hơi, bực dọc nói:「 Anh cúp máy đây. 」

「 ​Trịnh Hành Chu! 」

Tôi vội vàng gọi anh lại, hít sâu vài hơi, đôi môi run rẩy.

「 Tối mai, gặp nhau ở cổng trường đi. 」

... ... ...

[19]

Tôi hẹn Trịnh Hành Chu gặp nhau ở cổng trường cấp ba cũ.

Thực ra, tôi hoàn toàn không chắc liệu anh có đến hay không.

Dẫu sao thì, vào lúc chúng tôi yêu nhau sâu đậm nhất, vào lúc sắp cùng nhau ôm lấy một tương lai mới, tôi đã vứt bỏ anh không chút do dự.

Cho tận đến bây giờ, anh vẫn không hề biết lý do vì sao tôi lại quyết tâm chia tay anh.

Nhưng tôi vẫn ra khỏi nhà từ sớm, bắt taxi đến cổng trường, đứng ở vị trí dễ thấy nhất để đợi Trình Hành Chu.

Lúc này đang là giờ tan học của học sinh cấp ba.

Vô số thiếu niên, thiếu nữ mặc đồng phục túa ra khỏi cổng trường, họ người thì buộc tóc đuôi ngựa, người thì để tóc húi cua sạch sẽ.

Họ đeo cặp sách trên lưng, miệng bàn tán về bài tập thầy cô giao, ngay cả dáng vẻ than vãn cũng tràn đầy sức sống thanh xuân.

​Mỗi một người trong số họ đều giống như Tục Vãn và Trịnh Hành Chu của ngày xưa.

Tôi quay đầu nhìn quanh bốn phía, khi nhìn sang bên trái, trong tầm mắt tôi xuất hiện một người đang cẩn thận lách qua dòng người đông đúc để đi về phía tôi.

Là Trịnh Hành Chu.

Phía sau anh là những xe đồ ăn vặt quanh năm bày bán ở cổng trường.

Mỗi gian hàng đều bốc hơi nóng nghi ngút, học sinh vây quanh đông đúc, tràn ngập hơi thở của khói lửa nhân gian.

Dù cho năm nay đã cách những năm tháng cấp ba của tôi và Trịnh Hành Chu rất nhiều năm, nhưng những người chú, người dì bày hàng ở đây hầu như vẫn là những người của ngày xưa.

Trong giây lát, tôi nảy sinh một loại ảo giác, cứ ngỡ như bây giờ vẫn là năm lớp 12 năm ấy, chưa từng có chuyện gì thay đổi.

Trong tầm mắt tôi, mỗi khi Trịnh Hành Chu đi ngang qua một gian hàng, tôi dường như lại thấy mình và anh năm 18 tuổi đang đứng trước gian hàng đó, cùng nhau ăn quà vặt, nói nói cười cười, còn tưởng rằng trong cuộc đời này chắc chắn sẽ có vô số những ngày như thế.

Dần dần, trước mắt tôi, động tác của Trịnh Hành Chu như được quay chậm lại.

Tôi cứ nhìn mãi, nhìn mãi rồi thẩn thờ lúc nào không hay.

Cho đến khi anh đi tới trước mặt tôi, gọi tên tôi một tiếng, tôi mới bừng tỉnh.

Tôi bối rối ngẩng đầu nhìn anh.

Chỉ mới một ngày không gặp, cằm Trịnh Hành Chu đã mọc đầy râu lún phún, đôi mắt đẹp đẽ ấy cũng hằn lên những tia máu đỏ.

Anh nhíu mày, trông có vẻ mệt mỏi rã rời.

Lúc này, Trịnh Hành Chu 25 tuổi đang đứng trước mặt Tục Vãn 25 tuổi.

Chẳng hiểu sao, trái tim vốn đang bồn chồn bất ổn trong lồng ngực tôi bỗng nhiên bình lặng lại.

Có lẽ là bởi vì, cuối cùng tôi cũng đã xác định rõ được điều mình muốn là gì.

Là Trịnh Hành Chu.

Chỉ duy nhất một Trịnh Hành Chu mà thôi.

Cho dù sau khi gặp lại Trịnh Hành Chu, tôi vẫn sẽ bị sự tự ti vây bủa, tôi cũng không muốn, và không thể để lỡ mất Trịnh Hành Chu thêm một lần nào nữa.

Tôi chậm rãi đưa bàn tay đang buông thõng bên hông lên, đưa tới bên cạnh anh.

Dưới cái nhìn đầy kinh ngạc của Trịnh Hành Chu, tôi rón rén nắm lấy ngón tay trỏ của anh, giống hệt như ngày xưa.

「 ​Trịnh Hành Chu, phải làm sao bây giờ? 」

「 Hình như, em không thể nào quên được anh. 」

... ... ...