[1]
Ngồi trong đồn cảnh sát, giữa bầu không khí nghiêm trang, sự bất an khiến tôi không kìm được mà bắt đầu rung đùi.
Phía trên mặt bàn đối diện vang lên hai tiếng gõ nhẹ của đầu ngón tay.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, một tay cảnh sát đang ghi chép biên bản lời khai của tôi vào sổ, tay kia đang đặt trên bàn.
Ngón tay người nọ vừa dài vừa thon, đường mạch máu trên mu bàn tay đặc biệt rõ ràng.
Nhìn vào đó, chẳng vì lý do gì, bỗng dưng tôi muốn châm cho đôi bàn tay của viên cảnh sát kia một kim.
「 Tục Vãn. 」
Nghe thấy cảnh sát gọi tên mình, tôi giật mình bừng tỉnh.
「 Cô và anh ta quen nhau như thế nào? 」
Tôi ngước mắt, chạm vào ánh nhìn của cảnh sát, cố gắng lờ đi một vài cảm xúc lẫn lộn trong đó.
「 Quen ở quán bar. Anh ta là người bán rượu, tôi đến đó nhiều lần nên chúng tôi quen nhau. 」
Cây bút trong tay cảnh sát được những ngón tay thon dài của anh xoay nhẹ.
Anh khẽ nheo mắt, cười lạnh một tiếng,「 Cô còn học được cả thói đi quán bar nữa cơ à? 」
Tôi không trả lời, sử dụng quyền giữ im lặng của mình.
「 Nói tiếp đi, làm sao mà ở bên nhau? 」
Tôi nhíu mày, nghiêng đầu nhìn đối phương,「 Cảnh sát Trịnh, câu hỏi này hình như không liên quan lắm đến việc tôi bị lừa đảo thì phải? 」
Anh "ồ" một tiếng,「 Hóa ra cô vẫn còn nhớ tôi họ gì. 」
Tôi hếch cằm về phía trước ngực anh,「 Trên bảng tên của anh có viết mà, Trịnh Hành Chu, cảnh sát Trịnh 」
Trịnh Hành Chu cúi đầu, khẽ thở dài một tiếng.
Sau đó, anh đứng dậy, đi đến cửa rồi đóng cửa lại.
Ngay sau đó, anh lại đi đến trước mặt tôi, tựa vào cạnh bàn, hai tay khoanh trước ngực.
Sau một hồi im lặng, Trịnh Hành Chu khẽ gọi tên tôi.
Trong phút chốc, tôi liên tưởng đến vô số lần đối mặt như thế này trước kia, anh đều gọi tên tôi như vậy.
「 Tục Vãn. 」
「 Em thực sự bị anh ta lừa tình? 」
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt đối phương, bắt trọn tín hiệu nguy hiểm đang ẩn giấu trong đó.
「 Cảnh sát Trịnh, chúng ta đã chia tay ba năm rồi, anh đang để tâm đến chuyện gì thế? 」
... ... ...
[2]
Khi Trịnh Hành Chu hỏi tôi tại sao lại bị gã tồi đó lừa, tôi đã nói, vì gã đó quá đẹp trai.
Đó là sự thật.
Nhưng còn một sự thật khác, tôi đã không nói ra.
Gã tồi đó, có gương mặt quá giống Trịnh Hành Chu.
Sau khi chia tay Trịnh Hành Chu, trước lúc gặp lại nhau, ở trong cái thành phố chẳng mấy rộng lớn này, dù tôi có cố tình đi va chạm thì cũng không thể chạm mặt anh.
Tôi tùy tiện ghé vào một quán bar, thế rồi bắt gặp ngay gã tồi có ngoại hình giống Trịnh Hành Chu đến chín mươi phần trăm.
Tôi mua rượu của hắn, hắn cho tôi nắm cái tay nhỏ.
Cuối cùng, thừa dịp tôi say khướt, hắn trưng ra gương mặt giống hệt Trịnh Hành Chu kia để giở giọng khổ sở với tôi. Hắn bảo bản thân không trả nổi nợ, sẽ bị người ta bẻ tay tháo chân.
Trịnh Hành Chu mà bị đối xử như vậy sao? Bà đây tuyệt đối không cho phép.
Thế là trong cơn giận, tôi chuyển thẳng cho hắn 30 nghìn tệ.
Sau khi tỉnh rượu, gã tồi kia cũng bốc hơi khỏi nhân gian luôn rồi.
... ... ...
[3]
「 Phải rồi, chúng ta đã chia tay. 」
Trịnh Hành Chu đứng trước mặt tôi, lặp lại lời tôi vừa nói.
Chẳng biết anh đang nói cho tôi nghe, hay là đang nói cho chính bản thân nghe nữa.
Anh quay người ngồi lại vào ghế, gấp quyển sổ lại, gương mặt lại khôi phục vẻ không cảm xúc đầy kiêu ngạo.
「 Cô có thể đi được rồi, sau này sẽ có đồng nghiệp khác liên hệ với cô về tiến độ. 」
Tôi gật đầu, đứng dậy đi về phía cửa.
Khi tay đã nắm lấy nắm đấm cửa, chuẩn bị vặn mở, tôi không nhịn được mà quay đầu lại nhìn một cái.
Trong tầm mắt, Trịnh Hành Chu không hề ngẩng đầu.
Mắt anh dán vào những tập tài liệu khác trong tay, thấp giọng nói:「 Không tiễn. 」
Tôi xoa xoa mũi, nói một câu "Chào anh" rồi đi thẳng khỏi đồn cảnh sát.
Sau khi tốt nghiệp, tôi làm việc tại một quán cà phê.
Hôm nay để đi gặp Trịnh Hành Chu, à không, để đi báo án, tôi đã đặc biệt đổi ca tối với đồng nghiệp.
Lúc tan làm về đến nhà đã gần chín giờ.
Mấy ngày trước, bóng đèn cuối cùng còn sáng được trong khu chung cư cũng hỏng mất rồi.
Tôi bước vào lối đi, tối om như hũ nút, chỉ khi đi đến dưới cửa sổ hành lang mới có thể mượn chút ánh trăng mờ nhạt để nhìn rõ bậc thang dưới chân.
Đi đến tầng ba, một mùi thuốc lá nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Chắc chắn lại là gã hàng xóm đáng ghét nào đó ra hành lang hút thuốc rồi.
Tay tôi lục lọi chìa khóa trong túi xách, ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào miếng kim loại lạnh lẽo, một bàn tay đột nhiên từ phía sau đặt lên vai tôi.
Tôi hoảng hốt tột độ, cứ ngỡ là gã tồi kia biết tôi báo án nên quay lại trả thù, vội vàng xoay người, lưng tựa sát vào cửa, mưu toan mượn ánh trăng để nhìn rõ xem kẻ đến rốt cuộc là ai.
Giây tiếp theo, gã đưa bàn tay còn lại ra đỡ sau gáy tôi, đồng thời, bàn tay đang đặt trên vai tôi khẽ dùng lực, dẫn tôi lùi về phía sau cho đến khi lưng tôi dán chặt vào cửa.
Sau đó, gã nghiêng người tới gần.
Khoảng cách gần trong gang tấc, hơi thở gã phả ra khiến khoang mũi tôi tức khắc bị mùi thuốc lá quen thuộc ấy chiếm trọn.
Ánh trăng yếu ớt xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt người vừa tới.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy đôi mắt của Trịnh Hành Chu đang nhìn mình chằm chằm.
Anh chậm rãi sát lại gần, khẽ hỏi:「 Tục Vãn, đã chia tay rồi, tại sao em còn quay về trêu chọc anh làm gì? 」
Tôi giơ tay lên, chắn giữa mình và anh,「 Anh muốn làm gì? 」
Lời tôi vừa dứt, bàn tay anh đang đặt trên vai tôi lại siết chặt thêm đôi chút.
「 Anh muốn làm gì, chẳng lẽ em không biết sao? 」
... ... ...
[4]
Trong lối đi tối tăm, Trịnh Hành Chu ngày càng sát lại gần, cánh tay anh tì chặt vào tay tôi.
Ba năm không gặp, cánh tay anh dường như đã rắn rỏi hơn xưa.
Anh của bây giờ dường như đã khác hẳn với chàng thiếu niên năm ấy, người từng ở bên tôi ồn ào náo nhiệt, dõng dạc tuyên bố mình muốn làm cảnh sát để bảo vệ tôi cả đời.
Tôi l**m cánh môi hơi khô khốc, hếch cằm lên nhìn anh.
「 Không biết. 」
Tôi vừa dứt lời, bàn tay đang buông thõng bên hông cũng siết chặt lấy vạt áo, không kìm được mà run rẩy nhẹ.
Bị Trịnh Hành Chu vây chặt, tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng mình bình ổn, nhưng trong thoáng chốc lại hít vào thêm nhiều hơn cái mùi thuốc lá quen thuộc ấy.
Chỉ có ông trời mới biết, suốt ba năm qua tôi đã nhung nhớ mùi hương này đến nhường nào.
Mùi trên người kẻ khác đều không được.
Chỉ có hơi thở trên người Trịnh Hành Chu mới có thể khiến tôi an lòng.
Tay tôi chậm rãi hạ xuống, theo thói quen cũ mà sờ vào thắt lưng của anh.
Giống như mọi lần trong suốt những năm tháng ấy, lòng bàn tay tôi siết lại, nắm chặt lấy thắt lưng anh trong tay.
Giữa bóng tối, tôi dùng đầu ngón tay cảm nhận biểu tượng ở chính giữa thắt lưng.
Ừm, là món quà sinh nhật cuối cùng tôi tặng anh trước khi chúng tôi chia tay.
「 Cảnh sát Trịnh, anh tìm đến tôi vào giờ này là vì điều gì? 」
Chưa đợi được câu trả lời từ Trịnh Hành Chu, tôi khẽ kiễng chân sát lại gần anh, thu hẹp thêm chút nữa khoảng cách vốn đã chẳng đáng là bao giữa hai đứa.
「 Chẳng lẽ, cảnh sát Trịnh, anh đối với tôi, vẫn còn vương vấn tình cũ sao? 」
... ... ...
[5]
Sau khi tôi dứt lời, Trịnh Hành Chu không hề đáp lại.
Hành lang tối om lại một lần nữa rơi vào sự tĩnh lặng như tờ.
Hơi thở anh phả ra vẫn nặng nề và nóng bỏng, nhắc cho tôi biết rằng anh vẫn còn đứng đây.
Tôi đứng đối diện Trịnh Hành Chu, đôi gò má mơ hồ cảm nhận được hơi ấm còn sót lại từ hơi thở ấy.
Nhiều luồng cảm xúc đan xen vào nhau, khiến tôi thấy hơi ấm kia chẳng khác nào ngọn lửa cháy trên thảo nguyên, chực chờ thiêu cháy tôi đến tận cùng.
Trịnh Hành Chu im lặng hồi lâu, vừa mới định mở miệng thì bị tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên trong túi quần cắt ngang.
「 Alo, đúng, là tôi. 」
Không biết đầu dây bên kia nói gì, Trình Hành Chu bỗng thấp giọng khẽ chửi thề một tiếng
「 Tôi biết rồi, tôi về cục ngay đây. 」
Anh gác máy, nhét điện thoại lại vào túi.
Một luồng gió lạnh cuối hạ luồn qua cửa sổ hành lang, thổi vào giữa tôi và Trịnh Hành Chu. Gió thổi tung vạt áo của cả hai, khiến chúng chạm vào nhau trong tích tắc rồi lại tách ra, trở về vị trí cũ.
Tôi buông thõng cánh tay, hơi tựa lưng ra sau, dán chặt vào cửa để giãn ra khoảng cách với anh.
Cùng lúc đó, Trịnh Hành Chu cũng chậm rãi lùi lại. Tôi thấy anh mấp máy môi, định nói gì đó rồi lại thôi.
Cuối cùng, anh vẫn chẳng nói lời nào, quay người bước xuống cầu thang.
Khi đi đến lối rẽ cầu thang, Trịnh Hành Chu đột nhiên dừng bước, đứng dưới ô cửa sổ đã có phần cũ nát.
「 Tục Vãn. 」
Tôi quay đầu nhìn anh.
「 Ba năm trước, chúng ta vì lý do gì mà chia tay ấy nhỉ? 」
Mượn ánh trăng, tôi thấy anh xỏ hai tay vào túi quần, nghiêng đầu nhìn tôi.
Dù ánh trăng mờ nhạt, nhưng cũng đủ để tôi nhìn rõ mồn một sự giễu cợt trong mắt anh.
「 Không đúng, lẽ ra tôi nên hỏi là, ba năm trước, vì lý do gì mà cô có thể vứt bỏ tôi một cách không chút do dự như vậy? 」
... ... ...