Mới đó mà đã ba ngày trôi qua, đoàn người Dung Xuyên rời khỏi Nghi Châu đi đến Hoài Châu. Tuyết Hàm dặn dò tiểu đệ:
- Chẳng mấy ngày nữa là đến Hoài Châu rồi, tỷ đưa đệ đến nhà Ngô Minh ca ca xong chúng ta sẽ tách nhau ra. Chờ bọn tỷ quay lại đón đệ nhé, đệ phải ngoan ngoãn nghe lời Ngô Minh ca ca. Không được chạy lung tung khắp nơi đâu đấy!
Xương Trung liên tục gật đầu: - Đệ nhớ rồi ạ.
Tuyết Hàm duỗi tay véo tai tiểu đệ, nói:
- Đệ đàng hoàng một chút cho tỷ!
Xương Trung bịt lỗ tai lại, nói:
- Đừng… đừng véo. Tỷ mạnh tay thế!
Tuyết Hàm khịt mũi thả tay ra, nói:
- Vậy đệ phải ngoan ngoãn một chút cho tỷ.
Xương Trung tự chỉ vào mình, nói:
- Mấy ngày vừa qua đệ ngoan lắm mà, cả ngày chỉ quanh quẩn bên tỷ thôi.
- Đệ đừng cảm thấy tỷ phiền, tỷ thật sự không yên tâm về đệ. Đệ ở trong tầm mắt của tỷ thì tỷ còn an lòng một chút. Nhỡ đệ xảy ra chuyện gì, tỷ về nhà không biết ăn nói sao với cha mẹ đây.
Xương Trung thở dài, đáp:
- Đệ rất nghe lời mà.
- Ai bảo đệ là bảo bối của cha mẹ chứ!
Xương Trung mất tự nhiên lỗ tai đỏ bừng lên, nói:
- Tỷ, Lư Gia Thanh sẽ đi cùng tỷ và tỷ phu sao?
Tuyết Hàm lắc đầu, nói:
- Y ở lại với đệ, bọn tỷ không đưa y đi cùng.
Xương Trung vui vẻ:
- Đệ sẽ chăm sóc y thật tốt ạ.
Tuyết Hàm bật cười, nói:
- Tỷ thấy phải là y chăm sóc đệ mới đúng, thoạt nhìn y có vẻ nhỏ hơn đệ nhưng lại nghe lời hơn đệ nhiều đấy.
- Bản lĩnh của y toàn là kỹ năng tôi luyện để sinh tồn thôi. Nếu mà so tài thật thì đệ có thể đánh bại y không biết bao nhiêu lần.
Hắn cũng có luyện võ, mặc dù chỉ để rèn luyện thân thể nhưng kỹ năng của hắn không tới nỗi nào.
Tuyết Hàm lắc đầu, nói:
- Tỷ nghe tỷ phu của đệ nói rằng y rất nỗ lực. Nếu đệ không chuyên tâm luyện võ thì y có thể nhanh chóng qua mặt đệ đấy.
Xương Trung bắt đầu cảm thấy sốt ruột, hắn lớn hơn Lư Gia Thanh, trước kia hắn không yêu thích võ nghệ, nhưng để không bị thua cuộc nên thái độ của hắn đã nghiêm túc hơn hẳn.
*
Tại địa bàn của dòng họ Cổ thị
Ngọc Sương đỡ mẹ chồng lên xe ngựa, Hồ thị không quan tâm đến những kẻ nịnh bợ bên cạnh, dứt khoát thả mành xe ngựa xuống, che khuất mọi tầm mắt bên ngoài. Thị biết được chuyện ngu xuẩn Cổ gia làm thì tức điên lên, được việc thì ít mà hỏng việc thì nhiều, may mắn là đã chuyển sang nhánh khác, chứ không chắc thị tức chết.
Hồ thị vỗ về bàn tay con dâu, nói:
- Lần này chúng ta về rồi ngày sau không bao giờ quay lại đây nữa, mấy ngày qua để con bị họ khi dễ rồi.
Ngọc Sương: - Mẹ, con không sao mà. Mẹ đừng tức giận ảnh hưởng đến sức khoẻ lắm.
Hồ thị nói: - Tương lai bọn họ đừng hòng mò tới tận nhà, mẹ sẽ chặn cửa thay con. Không một ai được phép vào nhà chúng ta!
Trong mắt Ngọc Sương, tính tình mẹ chồng vẫn luôn rất tốt. Vậy mà mấy ngày qua đã nổi giận với các phòng Cổ gia không biết là bao nhiêu lần, hoàn toàn thay đổi ấn tượng của nàng ấy về mẹ chồng. Nàng ấy nói:
- Mẹ, mẹ quên rồi sao? Chúng ta hồi kinh là phải khởi hành đi đến chỗ điều nhiệm luôn đấy.
Hồ thị vỗ tay, nói:
- Ừ nhỉ, coi mẹ giận mà quên luôn kìa.
Đồng thời trong lòng lại mắng Cổ gia toàn là đầu óc ngu đần. Lưu Phong bị điều nhiệm đến đâu hoàn toàn phụ thuộc vào nhà nhạc phụ cả, đám người này còn muốn châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa Lưu Phong và nhà vợ cơ đấy. Đúng là vừa ngu vừa thâm!
Lưu Phong sắp sửa lên xe ngựa, Cổ Tam bèn tiến lên nói:
- Dù ngươi đã chuyển sang nhánh khác nhưng hai ta mới có quan hệ huyết thống gần nhất, ngươi thật sự không giúp Tam thúc của ngươi sao?
Lưu Phong: - Ta còn phải dựa dẫm nhà nhạc phụ đây, làm gì có năng lực giúp đỡ người khác chứ. Canh giờ không còn sớm, bọn ta phải lên đường rồi.
Cổ Tam tức tối, mấy ngày qua nói gì Lưu Phong cũng không chịu nghe. Ông ta chỉ có thể trơ mắt nhìn xe ngựa xuất phát.
Bên trong xe ngựa, Ngọc Sương nghe mẹ chồng nói mà giật mình:
- Mẹ, mẹ không đi theo chúng con đến chỗ điều nhiệm sao?
Hồ thị: - Con của các con cũng đã lớn rồi, con hoàn toàn có thể lo xuể. Mẹ sẽ không đi cùng các con, vợ chồng son các con hãy sống cuộc sống của riêng mình thôi.
Lần đầu tiên thị làm mẹ chồng, thị nói thầm trong bụng: bớt nhúng tay vào cuộc sống riêng của đôi vợ chồng son, ở xa bớt chuyện, thị không đi theo con dâu thì con dâu sẽ cảm thấy thị luôn tốt đẹp, thị mà đi theo sợ là nhiều lúc nhịn không được lại nhúng tay vào. Kiểu gì cũng có xích mích!
Con dâu sinh nở xong đã sống cùng nhau bấy lâu là đủ lắm rồi, tiếp tục đi theo không hay cho lắm.
Ngọc Sương thiệt tình mời mẹ chồng đi cùng:
- Mẹ ơi, cháu sẽ nhớ mẹ đó.
Hồ thị xua tay, nói:
- Nếu mẹ thật sự nhớ cháu sẽ tự đến thăm các con, để về đến Kinh Thành mẹ nói với Lưu Phong cho.
*
Kinh Thành
Lần đầu Quách thị đến Chu phủ, Trúc Lan nhìn quà cáp mang đến nói:
- Tặng quà chi mà tốn kém quá vậy!
Quách thị vội nói:
- Không tốn kém đâu ạ, chỉ là những thức quà rất bình dị thôi. Con còn lo lắng không hợp ý lão phu nhân đấy!
Trúc Lan chắc chắn Quách thị đến đây là để khẳng định bản thân không ki bo, dùng hành động thức tế chứng minh Liễu gia thật sự không thiếu bạc. Quà mang đến nhà hôm nay có tranh vẽ cô thích, và loại bút mực hợp gu Chu Thư Nhân - cái nào cũng đắt tiền.
Trúc Lan: - Ta đành phải mặt dày nhận lấy vậy, lần sau tới đây không cho phép mang quà đắt tiền đâu nha.
Quạch thị nghe được “lần sau", mỉm cười gật đầu:
- Con nghe lời lão phu nhân ạ.
Trúc Lan nói với Triệu thị:
- Con đưa Quách thị đi dạo một vòng đi.
Triệu thị đứng dậy, thưa: - Vâng ạ
Quách thị ra ngoài, Trúc Lan mới đứng dậy đi chọn quà đáp lễ. Liễu gia tặng quà quý giá, cô cũng không thể đáp lại quá keo kiệt. Không những là vấn đề về thể diện, mà còn là biểu hiện ý tứ mong muốn tiếp tục qua lại. Cô chọn một khối vật liệu dùng làm con dấu, và tấm lông thú. Áng chừng giá trị xấp xỉ bèn bảo nha hoàn gói tất cả vào, đời Quách thị về sẽ mang về luôn.
Bây giờ là lúc xuân về hoa nở, cảnh sắc trong viện rất đẹp. Quách thị cảm thán:
- Đã từng nghe kể cảnh sắc của quý phủ tuyệt đẹp bấy lâu, hôm nay được tận mắt thấy quả nhiên lời đồn không ngoa.
Triệu thị chỉ vào đình, nói:
- Chúng ta qua đó ngồi đi.
- Được.
Đình nằm khá gần chỗ đám Ngọc Nghi học tập, vừa ngồi xuống đã nghe thấy tiếng đàn. Lỗ tai Quách thị giật giật, hỏi:
- Là ai đang đánh đàn vậy?
Ý cười trong mắt Triệu thị càng thêm sâu sắc, đáp:
- Là tiếng đàn của Ngọc Điệp.
Quách thị lắng nghe cẩn thận hơn, nói:
- Tài đánh đàn của tiểu thư Chu gia đúng là không chỗ nào chê.
Triệu thị khiêm tốn nói:
- Nó còn kém lắm!
Người đánh đàn giỏi nhất trong nhà là Ngọc Nghi, Ngọc Nghi làm gì cũng rất kiên nhẫn, lúc đánh đàn rất dễ chìm vào trong chuyện đánh đàn, Ngọc Điệp thì không. Ngọc Điệp đánh đàn được như bây giờ âu cũng là nhở thị giám sát chặt chẽ đấy.
Quách thị thật sự rất muốn đi xem các tiểu thư Chu gia học tập như thế nào, đáng tiếc thị chỉ là khách. Hôm nay có thể nghe thấy tiếng đàn đã là niềm vui ngoài ý muốn rồi. Thị ước có thể ngồi cho tới lúc mấy vị tiểu thư học xong, nhưng vậy thì thất lễ quá. Lần đầu tiên tới nhà, thị chỉ ngồi chơi một lúc rồi về.
Lúc lên xe ngựa, Quách thị lập tức mở quà đáp lễ ra xem. Nụ cười trên mặt càng lúc càng tươi rói.
Về đến nhà, Quách thị đi mới mấy bước đã dừng lại hỏi:
- Hôm nay con không đến trường tộc à?
Liễu Nguyên Bác hơi mất tự nhiên trả lời:
- Con về lấy quyển sách bỏ quên ạ. Mẹ, mẹ đi đâu về thế?
- Con không biết thật sao?
Liễu Nguyên Bác: - Sao con biết được chứ?
Quách thị trêu chọc con trai:
- Con không biết thì thôi, quay lại trường tộc đi.
Liễu Nguyên Bác: “!!!”
Người này là mẹ ruột của y đấy, rõ ràng biết y đang nghĩ gì mà!
Quách thị buồn cười thôi rồi, nói:
- Được rồi, mẹ không trêu con nữa. Mẹ mới từ Chu gia về, có muốn biết quà đáp lễ của Chu gia là cái gì không?
Liễu Nguyên Bác đã hỏi Đại ca để biết mẹ mang theo những gì tới biếu Chu phủ, quà biếu và quà đáp lễ quan trọng lắm. Y hơi thấp thỏm:
- Đáp lễ cái gì vậy ạ?
Quách thị lại không có ý định cho con trai biết, thị phải làm cho tiểu tử thúi này sốt ruột mới được. Thị nói:
- Không nói cho con biết đâu, cũng đừng mong hỏi thăm được gì từ Đại ca của con.
Liễu Nguyên Bác đỏ mặt, mẹ biết chuyện y tới hỏi thăm Đại ca rồi. Sau đó y mím môi, mẹ thật sự không nói cho y biết mà đã đi mất. Biết… biết trước sẽ như thế này thì hồi xưa y đã không nói chuyện quá mức hùng hồn!