Chương 1392 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Lý thị thấy mẹ chồng không giải thích, trong lòng biết rằng thị đã hỏi chuyện không nên hỏi. Thị nói:

- Mẹ ơi, mẹ giữ lại hết đi. Đừng có cho mấy nha đầu đó nữa!

Triệu thị cũng nói: - Mẹ, bọn chúng có rất nhiều đồ tốt lắm rồi. Mẹ giữ lại cho mẹ đi ạ.

Tô Huyên: - Mẹ ạ, mẹ đừng chỉ nghĩ cho mấy con nha đầu đó nữa.

Trúc Lan xua tay, nói:

- Mấy tấm lông này màu sắc sáng quá không hợp với mẹ, mẹ nói chia thì cứ chia ra đi. Ngọc Sương và Ngọc Lộ xuất giá rồi nhưng cũng không được quên phần của hai đứa nó đấy.

Cô cũng thích những tấm da tốt này, nhưng cô một bó tuổi rồi, cô thật sự không hợp với màu trắng và màu đỏ rực lửa, nghĩ tới là buồn. Rõ ràng có đồ tốt, vậy mà cô lại không dùng được!

Trúc Lan nói xong liền chia lông ra, giữ lại những tấm phù hợp với mình và Chu Thư Nhân, à, hợp với cả Xương Trung nữa. Lần này trong cung cực kỳ hào phóng, Trúc Lan chia cho mỗi đứa cháu gái 2 tấm, cô còn thừa lại 8 tấm, khỏi phải nói tới thảo dược quý hiếm. Đông trùng hạ thảo gì đó toàn là hàng cao cấp nhất. Cô thấy mắc cười, từ mấy thứ này có thể nhận ra các bộ tộc thảo nguyên đang đau lòng đến nhường nào.

*

Hoàng cung

Hoàng thượng cảm nhận được Thái tử thường xuyên ngẩng đầu nhìn ngài, ngài buông bút trong tay xuống nói:

- Con muốn nói gì thì nói thẳng ra.

Thái tử đứng dậy khỏi ghế, nói:

- Phụ hoàng, hôm nay không giống phụ hoàng gì hết.

Đến cả bạc của con trai ruột mà phụ hoàng còn lấy, hôm nay lại cực kỳ hào phóng tặng đi rất nhiều đồ tốt. Không riêng gì Chu gia, Vinh gia hay Ninh gia và Ôn gia đều có.

Hoàng thượng cũng không nỡ đâu, nói:

- Trẫm muốn cho các bộ tộc thảo nguyên thấy được, những thứ bọn họ cho là tốt lại không là gì trong mắt trẫm cả.

- Phụ hoàng muốn để các bộ tộc biến hoàng thất có rất nhiều đồ quý hiếm, hoàng thất và nước ta rất giàu có ư?

Hoàng thượng khen ngợi con trai đầu óc linh hoạt, nói:

- Vả lại cũng nên cho Ôn gia chút ngon ngọt để an ủi. Chỉ cho Ôn gia thì không hay, cho nên đơn giản nhất là cho hết.

Thái thử chớp mắt, phụ hoàng khoe mẽ, mà còn lấy đồ của bộ tộc thảo nguyên để khoe, bản thân thì không tốn một văn tiền nào. Phụ hoàng đang k*ch th*ch dã tâm của các bộ tộc thảo nguyên đây mà!

Thái tử nói: - Phụ hoàng cho Chu gia nhiều gấp ba lần Ôn gia đấy.

Phần phụ hoàng cho Chu gia có cả ban thưởng trong đó.

Hoàng thượng chỉ vào sách trên bàn con trai, nói:

- Dương thị - nương tử của Chu Thư Nhân, biên soạn lại sách nên đáng được thưởng. Bởi vì chưa đến lúc, thành ra toàn bộ sách vở đều bị mang vào cung hết. Nhưng không thể nào phủ nhận công lao của Dương thị.

Sách do Dương thị biên soạn, ngoại trừ dòng họ Chu thị có một ít quyển sơ cấp, về sau có nói Chu Thư Nhân không được tiếp tục gửi sách cho dòng họ Chu thị nữa, nên toàn bộ sách đều đang nằm trong cung.

Thái tử nhìn sách trên bàn, đáp: - Đúng là đáng được ban thưởng.

   

Trên đường từ Ký Châu đến Nghi Châu, trong cả đội ngũ chỉ có một mình Xương Trung là trẻ con. Hắn ghé vào bậu cửa sổ, chồm đầu ra nhìn cảnh vật tuột lại phía sau. Tuyết Hàm day trán, nhìn trời rồi nói:

- Đệ bảo tỷ phu của đệ là không còn sớm nữa, bảo chàng ấy tìm một chỗ nghỉ ngơi một lúc đi!

Xương Trung vui vẻ vâng lời, gọi tỷ phu đang cưỡi ngựa:

- Tỷ phu! Tỷ phu!

Dung Xuyên đi ở trước xe ngựa, nghe tiếng bèn cưỡi ngựa đi tới:

- Tỷ tỷ của đệ thấy không khỏe ở đâu à?

Xương Trung lắc đầu, đáp:

- Tỷ tỷ của đệ khoẻ lắm. Không còn sớm nữa, tỷ tỷ của đệ bảo là tìm một chỗ nghỉ ngơi một lúc đi!

Dung Xuyên nhìn qua ô cửa sổ xe thấy nương tử đang xoa eo, nói:

- Được rồi, để ta đi sắp xếp. Đệ cứ chăm sóc tốt cho tỷ tỷ của đệ nhé!

Xương Trung gật đầu: - Biết rồi.

Từ lúc tỷ tỷ của hắn mang thai, hắn cũng mất tự do luôn. Nhiệm vụ chính của hắn là trông chừng tỷ tỷ.

Chỗ nghỉ ngơi được lựa chọn là một khu rừng nhỏ có dòng suối. Xe ngựa dừng lại, Xương Trung nhảy xuống xe ngựa. Nói:

- Cuối cùng cũng có thể xuống xe đi lại!

Tuyết Hàm: - Tiểu tử này, đệ dìu tỷ với.

Xương Trung thấy tỷ phu tới, nói:

- Bảo tỷ phu bế tỷ xuống đi.

Nói đoạn, Xương Trung chạy biến đi. Hắn muốn đi xem cậu bé ăn mày, không đúng, cậu bé ăn mày đã có tên rồi, Lư Gia Thanh. Tên này do tỷ phu đặt, cậu bé ăn mày chỉ nói mình họ Lư và nhờ tỷ phu đặt tên cho mình.

Xương Trung tìm thấy Lư Gia Thanh, y đang đi theo phía sau thị vệ của phủ Tần vương chuẩn bị đi nhặt ít củi về. Hắn nói:

- Ta cũng đi nữa!

Thị vệ bất lực, nói:

- Công tử, nơi này nhiều rắn lắm. Công tử cứ ở chỗ lều trại chờ chúng thuộc hạ là được rồi ạ.

Xương Trung chỉ vào Lư Gia Thanh, nói:

- Nhưng mà nó còn nhỏ hơn cả ta.

Thị vệ định nói thân phận khác biệt, đứa trẻ này phải chứng minh bản thân có ích, mà trước mặt lại là tiểu đệ của Vương phi, con trai út của Hộ Bộ Thượng Thư đại nhân.

Thận Hành khẽ nói:

- Công tử, bên này thật sự có rất nhiều rắn. Chúng ta chờ ở lều trại đi!

Xương Trung không phải là người kiếm chuyện hay sinh sự vô cớ, hắn gật đầu đáp:

- Vậy ta về lều trại chờ.

Xương Trung thấy thị vệ và Lư Gia Thanh đã đi xa, mới chỉ về phía Lư Gia Thanh nói:

- Nó còn đang điều trị cơ thể mà, tỷ phu nói chờ cơ thể của nó khoẻ mạnh lại rồi mới cần làm việc.

Thận Hành: - Công tử, thân phận cả hai khác biệt. Y muốn sống tốt thì y phải đánh đổi.

Phủ Tần vương không dễ vào, Tần vương cho cơ hội rồi mà bản thân không nắm bắt được thì chỉ có thể tự trách mình không biết cố gắng thôi.

Xương Trung nghiêng đầu nói:

- Cha bảo từ lúc ta chào đời đã nhận được những tài nguyên tốt, khi ta trưởng thành phải trở thành người tạo phúc cho bá tánh. Ta muốn cuộc đời của mình có ý nghĩa hơn!

Trong chuyến hành trình hắn đã nhìn thấy quá nhiều hình thái cuộc sống, hắn phải là người trong lòng có bá tánh như cha mới được.

Thận Hành cực kỳ xúc động, nói:

- Ừm, thuộc hạ tin chắc công tử sẽ làm được.

*

Hôm sau

Trúc Lan cầm tấm lông cho Ngọc Lộ đến Uông phủ, đây là lần đầu tiên cô đến Uông phủ từ sau khi Ngọc Lộ lấy chồng. Trúc Lan xuất hiện, đi chào Uông lão phu nhân trước. Cô canh giờ đến, giờ này các phòng Uông gia đều đang ở chỗ của lão phu nhân.

Lão phu nhân tươi cười chào hỏi:

- Lâu rồi ngươi không tới đây, ta còn tưởng đâu ngươi quên mất bà già này rồi đó!

- Sao ta có thể quên lão phu nhân được. Bởi vì trong nhà cứ bận rộn mãi, lão phu nhân xem hôm nay ta cố tình tới thăm lão phu nhân đấy.

Lão phu nhân nghĩ thầm lý do Dương thị đến đây, con dâu cả có nói với bà cụ rằng Ngọc Lộ không hề cho nhà mẹ đẻ biết chuyện, trước kia Dương thị sẽ không đến vào canh giờ này, bà cụ bèn nói:

- Ngươi tới thăm cháu gái phải không?

Trúc Lan cười nói: - Thăm hết. Cũng lâu rồi ta không gặp Ngọc Lộ nên thấy không quen, lúc con bé còn chưa xuất giá thì không có cảm giác gì, mấy nha đầu trong nhà liên tiếp xuất già, trong nhà cũng bớt náo nhiệt hơn hẳn.

Lão phu nhân tiếp lời:

- Ngọc Lộ ở ngay trước mặt ngươi đấy, mau ngắm cháu gái bảo bối của ngươi đi!

Trúc Lan: - Ôi ôi, Ngọc Lộ béo hơn lần trước nhiều. Quả nhiên quý phủ biết chăm sóc.

Lão phu nhân thích nghe lời này, đáp:

- Cũng nhờ Ngọc Lộ có phước thôi.

Trúc Lan cười tủm tỉm, nói:

- Hôm qua trong cung tặng cho ta rất nhiều lông thú, một mình ta dùng không hết nên chia cho các cháu gái. Hôm nay ta cố ý mang đến cho Ngọc Lộ, đến lúc Ngọc Lộ sinh con xong là vừa hay có thể làm áo choàng màu đông cho đứa trẻ.

Lão phu nhân biết hôm qua Hoàng thượng ban đồ cho một số nhà, nói:

- Ngươi đúng là thương cháu gái hết lòng.

Trúc Lan: - Tại Chu gia á, có xuất giá hay không xuất giá cũng như nhau cả. Có đồ tốt là không thiếu phần người nào.

Đinh thị như đứng đống lửa như ngồi đống than, Dương phu nhân chưa nhắc đến thị một chữ nào, hình như cũng chưa từng nhìn thị, nhưng thị cứ có cảm giác mỗi một chữ Dương phu nhân nói ra chẳng khác nào mũi dao nhỏ đâm vào người thị.

Đào thị thấy nụ cười trên mặt đệ muội sượng trân, trong lòng mắng “đáng đời". Dương Trúc Lan cũng không phải là người rộng lượng lắm đâu!

Trúc Lan không có ý định tới tận nhà vạch mặt, tới nhà vạch mặt chỉ là biện pháp tạm thời. Cô cần khen Uông gia đối đãi với Ngọc Lộ tốt, và khoe ra nhà mình rất quan tâm các cháu gái, tóm lại ai chột dạ thì mặc ai, cách làm càng mềm mỏng càng khiến người ta đau đớn.

Ngọc Lộ xoa bụng, bà nội tới làm chỗ dựa cho nàng ấy đấy, hừ hừ. các cô nương nhà mình đều là bảo bối của bà nội hết!