Chu Thư Nhân phun vỏ hạt dưa ra, nói:
- Hoàng thượng sẽ không cho các bộ tộc biết là mang thai giả đâu, trái lại sẽ đổ hết mọi trách nhiệm trong vụ mang thai giả này cho các bộ tộc thảo nguyên.
Trúc Lan: - … Kế hay đấy.
Chu Thư Nhân cảm thán:
- Tâm tư vị Hoàng thượng này của chúng ta thâm trầm hơn Thái Thượng Hoàng nhiều.
Trúc Lan nghĩ thầm, đâu chỉ thâm trầm, Hoàng thượng tính liên hoàn kế, các bộ tộc thảo nguyên lại còn đắc chí chứ hoàn toàn không phát hiện ra bản thân đang bị Hoàng thượng giăng bẫy. Chờ tới lúc họ ý thức được thì e rằng đến cả tro cốt cũng chẳng còn.
Chu Thư Nhân ăn hạt dưa nên cổ họng hơi khô, anh uống hai bát nước mới thấy thoải mái. Anh nhìn vỏ hạt dưa lại nhớ tới con trai út, lúc con trai út ở nhà thích nhất là giành ăn hạt dưa với anh.
Chu Thư Nhân: - Không biết thằng nhóc thúi đó đi đến đâu rồi.
- Lần trước gửi thư nói là sắp đến Ký Châu, tính tới lúc này chắc đã đến Ký Châu rồi.
- Ký Châu à, là một châu thành giàu có.
Trúc Lan cười nói:
- Không biết Xương Trung đến Ký Châu sẽ mua đặc sản gì về cho chúng ta nữa.
Chu Thư Nhân cũng rất chờ mong, mỗi lần gửi thư về đều có kèm theo những món đồ nhỏ cực kỳ thú vị cho thấy con trai thật sự hết lòng chọn quà cho họ. Hừ, tính ra thằng nhóc thúi này vẫn còn hiếu thảo đấy.
*
Tại địa bàn của dòng họ Cổ thị, Ngọc Sương biết bữa cơm này ăn không yên mà. Nàng ấy nhìn hai cô nương trước mặt với vẻ mặt không chút cảm xúc.
Hôm nay mẹ chồng không đến, mẹ chồng trở về nở mày nở mặt như đã trút được khúc mắc rồi nên không muốn nhìn thấy bất kỳ người nào của dòng họ Cổ thị nữa. Lúc này Ngọc Sương đến cùng Đinh bá mẫu. Mặc dù tướng công đã trở thành người thừa kế của nhánh họ khác, nhưng quay về tế tổ cũng không muốn làm cho tất cả mọi người không vui. Ý của tướng công là chỉ cần không quá đáng thì hãy coi như không nhìn thấy đi, nào ngờ… hài!
Đinh thị - nương tử của Cổ Trác Dân tính nói nhưng rồi ngẫm lại sớm hay muộn gì Ngọc Sương cũng sẽ gặp phải cảnh này nên thị nuốt những lời vừa định nói lại. Thị làm như không nghe thấy nương tử Cổ Tam nói chuyện.
Hồi Cổ Lưu Phong chưa được nhận về nhánh khác, Cổ Tam là Tam thúc ruột thịt chính thống của Cổ Lưu Phong. Tiếc thay, Cổ Lưu Phong giờ ở nhánh khác rồi. Điền thị - nương tử Cổ Tam thấy Ngọc Sương không nói gì, lại tiếp tục nói:
- Thẩm nói vậy đó, ý con thế nào? Bên nhà của thẩm thì hiểu tường tận gốc rễ hết rồi, con cũng yên tâm còn gì.
Điền thị tính ơi là tính, Lưu Phong vẫn luôn xa cách với bọn họ, nếu nữ nhân trong hậu viện của Lưu Phong một lòng với bọn họ, thì sau này con cái cũng được thơm lây. Hai cô nương này một người họ Điền - là họ hàng xa bên nhà mẹ đẻ của mụ, một người là họ hàng xa bên nhà em dâu của mụ. Người nhà của hai đứa nó nằm gọn trong tay bọn họ, còn sợ chúng không nghe lời sao?
Ngọc Sương nhìn thấy hết phản ứng của tất cả mọi người, nàng ấy duỗi tay cầm tách trà lên rồi nhẹ nhàng thả xuống, tách trà rơi thẳng xuống đất, nàng ấy lấy khăn được nha hoàn đằng sau đưa tới lau cẩn thận từng đầu ngón tay một. Trên mặt nở một nụ cười, nói:
- Bẩn thật!
Nói đoạn, Ngọc Sương đứng dậy. Nàng ấy mà nói thêm một chữ nào nữa là sẽ khó chịu nôn ra hết cho mà coi. Nàng ấy gật đầu với bá mẫu Đinh thị, rồi xoay người đi ra ngoài.
Tiếng Ngọc Sương ném cái tách bên này xuyên qua bức bình phong truyền tới tai cánh đàn ông bên kia. Bởi vì có một khoảng giữa nên không nghe thấy rõ ràng lời nàng ấy nói, nhưng Lưu Phong rất hiểu nương tử nên biết nàng ấy đang tức giận lắm. Y đứng phắt dậy, Cổ Trác Dân cười nhạt nhìn mấy người đường đệ. Hừ, thật sự cho rằng tiểu thư Chu gia là đứa con dâu mà bọn họ đã quen giày xéo ư?
Ngọc Sương và nha hoàn bà tử đi tới, trên mặt không chút cảm xúc. Nói:
- Tiệc cũng không còn vui vẻ gì nữa, chúng ta về thôi.
Lưu Phong nắm tay thê tử, hỏi:
- Có bị thương ở đâu không?
- Không có. Chẳng qua là cảm thấy bẩn quá nên mới ném thôi, chúng ta đi nào.
Lưu Phong quay đầu lại nói với Đại bá:
- Đại bá, chúng con về trước ạ.
Cổ Trác Dân quét mắt nhìn thấy sắc mặt mấy người đường đệ lúc xanh lúc trắng, trong lòng sảng khoái thôi rồi: - Ừ.
Ngọc Sương chán chẳng buồn để ý bất kỳ người nào của Cổ gia nữa, nàng ấy cảm thấy thật dơ đôi mắt. Nàng ấy tự mình trở mặt sẽ làm ô uế đôi tay của mình, nên trực tiếp ngó lơ bọn họ. Đại tiểu thư Chu gia hoàn toàn có thể làm được chuyện này, nàng ấy cần gì phải nhịn.
Sau khi đôi vợ chồng son rời đi. Cổ Tam tức giận vỗ bàn:
- Không biết giữ đạo làm vợ, không tôn trọng trưởng bối. Chẳng ra thể thống gì!
Cổ Trác Dân cười khinh khỉnh, nói:
- Ta sẽ chuyển lời đường đệ nói lại cho Thượng Thư đại nhân nghe, đường đệ cứ yên tâm là ta chắc chắn sẽ truyền đạt lại không sót một chữ.
Cơn giận của Cổ Tam lập tức tắt ngóm, nhưng vẫn còn ráng:
- Không tôn trọng trưởng bối!
Cổ Trác Dân cười khẩy:
- Vì sao Chu gia lại chọn Lưu Phong, các ngươi còn chưa rõ sao? Ta nên đánh giá các ngươi thế nào đây? Đần, đó giờ vẫn luôn đần độn. Nhìn thấy lợi ích là đầu óc mụ mị hết… chậc chậc, đần đến mờ mắt.
Cổ Trác Dân biết Lưu Phong đỗ tiến sĩ thì dòng họ Cổ thị chắc chắn sẽ không chịu an phận. Ông ta đoán được bọn người này sẽ đu bám lưu Phong không buông tay, nhưng hoàn toàn không ngờ họ lại dùng cách tồi tệ này. Chu gia toàn là những người lòng dạ hẹp hòi bênh vực người nhà, mấy năm qua ông ta đã được trải nghiệm nhiều. Ông ta còn đi theo Xương Nghĩa ra nước ngoài nhiều năm, người nhạc phụ này của Lưu Phong là kẻ tàn nhẫn. Ông ta dám nói nếu Lưu Phong thật sự làm chuyện có lỗi với Chu Ngọc Sương thì kết cục của Lưu Phong sẽ cực kỳ thảm.
Sắc mặt Cổ Tam thay đổi mấy lần, không khỏi lẩm bẩm:
- Ta không tin Lưu Phong bị nhà vợ chèn ép mà trong lòng lại không có suy nghĩ gì!
Trong lời nói của Cổ Trác Dân đầy châm chọc:
- Lưu Phong có lương tâm hơn các ngươi nhiều.
Ngọc Sương và Lưu Phong quay lại tiểu viện nhỏ mà họ ở tạm, Ngọc Sương kéo tay tướng công nói:
- Thiếp kéo chàng đi như vậy cũng không phải là vì không quan tâm thể diện của chàng.
Lưu Phong đưa tay lên chặn môi nương tử, nói:
- Ta biết mà. Nương tử muốn giải quyết hết tất cả rắc rối mai sau trong một lần này, nàng cũng chỉ muốn tốt cho ta thôi!
Nếu không phải vì y, thông minh như nương tử có rất nhiều cách làm Cổ gia khó chịu. Vậy mà nương tử lại chọn cách bá đạo nhất.
Ngọc Sương kéo tay tướng công xuống, nói:
- Sau này người ta sẽ bảo chàng sợ vợ, chàng có cảm thấy không thoải mái trong lòng không?
- Không đâu, ta rất thích nương tử bá đạo giống hôm nay.
Y không nói dối, bởi vì nương tử của y là trưởng nữ hàng cháu, lại là trưởng nữ của Nhị phòng, nên nương tử làm gì cũng phải suy xét mọi mặt chu toàn. Đây là lần đầu y thấy nương tử bá đạo, y chỉ cảm thấy nương tử đẹp không chỗ nào chê thôi.
Ngọc Sương bị tướng công nhìn thì gò má đỏ lên, hỏi:
- Ngày nào chàng cũng nhìn thiếp, bộ chưa nhìn đủ hả?
Lưu Phong không buông tay nương tử ra, y cong môi nói:
- Chưa. Nương tử của ta đẹp cỡ này, ta ngắm cả đời cũng không đủ ấy chứ.
Nha hoàn và bà tử trong phòng cười trộm rồi đi ra ngoài, mặt Ngọc Sương lại càng đỏ hơn.
*
Hôm sau trong cung mang đến Chu phủ rất nhiều đồ đạc. Có loại lông tốt nhất, thịt tươi mới xẻ và một ít thảo dược quý hiếm chỉ có thảo nguyên mới có. Trúc Lan tiễn nữ quan đi, sắp xếp những thứ dành riêng cho Lâm Hi và Trạch Nhi. Còn lại hai phần ba là cho cô và Chu Thư Nhân.
Lý thị líu lưỡi, nói:
- Không phải ngày lễ hay năm mới gì mà sao trong cung lại gửi nhiều đồ tới vậy?
Tô Huyên v**t v* tấm lông, nói:
- Toàn là những tấm lông chất lượng để sưu tầm, trong cung lấy đâu ra một lúc nhiều lông thú như vậy nhỉ?
Triệu thị cũng thắc mắc, thị mua của hồi môn cho con gái nhưng tìm khắp các con phố cũng chưa mua được loại lông tốt như vậy. Nhìn tấm lông hồ ly trắng tin xem, sờ vào một cái là không buông tay ra được.
Trúc Lan: - Chắc là bộ tộc thảo nguyên mang tới Kinh Thành chuyến này.
Hoàng thượng không những không cho bộ tộc thảo nguyên bất cứ thứ gì, trái lại còn hốt được một khoản kếch xù. Bằng không sẽ không hào phóng đưa đến Chu phủ chừng này.
Trúc Lan ra hiệu cho Thanh Tuyết bảo Đinh quản gia sai người đi tìm hiểu xem trong cung còn tặng quà cho nhà nào.
Lý thị nghe mẹ chồng nói vậy, bèn hỏi:
- Rõ ràng bộ tộc thảo nguyên rất giàu có, vậy sao còn tới Kinh Thành xin lương thực ạ?
Trúc Lan không giải thích, cười nói:
- Ở đây có rất nhiều da lông, mẹ chọn mấy tấm thôi. Còn lại sẽ chia cho các cô nương trong nhà, không cho phép các con ghen tị.