Chương 1390 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Lâm Hi nuốt nước miếng cái ực, trực giác của động vật nhỏ mách bảo con bé rằng lúc này Tứ biểu tỷ hơi đáng sợ!

Ngọc Kiều lại càng sợ hơn, nàng ấy dùng cả hai tay bịt lỗ tai lại. Tỷ tỷ thật sự tức giận rồi… hu hu, nàng ấy tiêu đời rồi. Lâm Hi không thể bỏ rơi Ngọc Kiều biểu tỷ, con bé hít vào một hơi thật sâu. Nói:

- Bàn này do muội làm cho lộn xộn, là lỗi của muội ạ. Biểu tỷ muốn phạt cứ phạt muội đi!

Ngọc Nghi bước tới hai bước, hai tiểu cô nương lùi lại một bước. Ngọc Nghi: “!!!”

Ngọc Kiều cũng không phải kiểu không có nghĩa khí, đằng nào chả bị đánh:

- Ai làm thì người đó chịu. Bàn do muội làm lộn xộn, tỷ muốn đánh thì đánh muội đi!

Lâm Hi thảng thốt: - Tứ tỷ tỷ còn đánh người nữa ư?

Ngọc Kiều nghiêng đầu nói:

- Tỷ chưa từng nói hả? Tỷ tỷ của tỷ có một cây thước rất dài, tỷ bị khẽ tay mấy lần rồi đó.

Không biết tỷ tỷ đã nói gì với bà nội mà bà nội giao nàng ấy lại cho tỷ tỷ. Nàng ấy thật sự thảm thôi rồi, Tam tỷ và Ngũ tỷ cũng không cứu nàng ấy!

Lâm Hi chìa tay, con bé chưa bị ai đánh bao giờ, hai mắt nhắm chặt, nói:

- Muội không sợ đau đâu.

Ngọc Nghi cầm lòng không đậu, sao hai con bé này lại đáng yêu thế nhỉ:

- Được rồi, lần này thôi không có lần sau nha. Mau đi lại đây rửa tay rồi thay quần áo vào đi.

Ngọc Kiều hoan hô:

- Thật sự không đánh muội sao?

Ngọc Nghi: - Không đánh. Nhưng muội tiếp tục không ngoan, không chịu lại đây rửa tay thay quần áo thì tỷ sẽ đổi ý đấy.

Ngọc Kiều lập tức kéo Lâm Hi qua, nói:

- Bọn muội đi rửa tay và thay quần áo ngay đây.

Nữ quan phải nhìn Tứ tiểu thư của Chu gia nhiều hơn, nghĩ thầm trong bụng: thảo nào Hoàng hậu nương nương lại đánh giá cao Tứ tiểu thư của Chu gia, sau này không biết nhà nào có phước có thể cưới được vị Chu tứ tiểu thư này.

*

Ký Châu

Xương Trung nhìn cậu bé ăn mày đã lau mình sạch sẽ và thay bộ quần áo khác, nói:

- Trông gầy thật đấy.

Cơ thể gầy chỉ còn lại mỗi da bọc xương.

Thận Hành khó xử nhìn cậu bé ăn mày vừa mới tỉnh lại, nói:

- Công tử, nên xử lý đứa trẻ này thế nào đây?

Xương Trung: - Không thể để nó quay lại làm ăn mày nữa. Hồi nãy đại phu nói rồi, không nuôi dưỡng cẩn thận thì cậu bé ăn mày này không tài nào sống qua mùa xuân.

Đại phu kiểm tra xong, phát hiện trên người cậu bé ăn mày không có một chỗ nào là lành lặn. Các cơ quan nội tạng bên trong cơ thể đều cần được điều trị sớm.

Xương Trung hỏi: - Ngươi có người nhà không? Chỉ có một mình ngươi đi ăn xin à?

Cậu bé ăn mày túm chặt quần áo, nói:

- Không có người nhà.

Thận Hành vẫn luôn quan sát cậu bé ăn mày, ánh mắt của cậu bé ăn mày này rất kiên cường. Bèn hỏi:

- Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?

Cậu bé ăn mày: - 7 tuổi.

Xương Trung sửng sốt: - Không giống.

Cậu bé ăn mày không đáp, Xương Trung khó xử nhìn Thận Hành, Thận Hành suy nghĩ, rồi nói:

- Lát nữa đưa nó đi thôi.

- Lát nữa ta sẽ tự đi.

Thận Hành ngạc nhiên nhìn cậu bé ăn mày. Y híp mắt lại, đứa trẻ này thật sự không giống một kẻ ăn mày. Xương Trung cũng ngầm đánh giá cậu bé ăn mày, hắn cất giọng nói:

- Ngươi có muốn trở thành đầy tớ của ta không?

Cậu bé ăn mày mím môi không nói, hồi lâu mới nói:

- Không bán thân đâu.

Thận Hành mới ghé mắt nhìn kỹ hơn, Xương Trung lại càng thêm tò mò. Nói:

- Đây là cơ hội để ngươi giữ lại mạng sống của mình. Ngươi đi theo ta sẽ có tiền tiêu vặt, có quần áo, được bồi bổ cơ thể, trong khi ngươi không thể nào tự nuôi sống bản thân ngươi.

Cậu bé ăn mày vẫn cúi đầu, không nói tiếng nào.

Thận Hành tính thời gian, nói:

- Chúng ta phải trở về thôi, không là lát nữa lão gia sẽ đi tìm công tử đó.

Xương Trung nhìn cậu bé ăn mày, nói:

- Thôi, để ta làm người tốt tới cùng vậy. Ngươi đi theo bọn ta đi!

   

Lúc quay trở về khách đ**m, sau khi Dung Xuyên biết được tình huống bèn cho người đi điều tra cậu bé ăn mày thật cẩn thận. Tuy nhiên đến tối chỉ điều tra được cậu bé ăn mày đã đến Ký Châu từ một năm trước, không ai quen biết cậu ta. Mùa đông năm ngoái suýt chút nữa là không chống chọi nổi mà đi đời nhà ma rồi, hôm nay cũng bị bọn ăn mày khác cướp mất tiền đồng. May mắn lắm mới gặp được Xương Trung.

Dung Xuyên sẽ không tiếp tục ở lại Ký Châu, phủ Tần vương đúng là có thể nuôi thêm người, nếu không bán thân, thì chờ điều trị cơ thể khoẻ mạnh rồi cho đi theo một người thị vệ cũng được.

*

Kinh Thành

Hôm sau, Trúc Lan thấy Đào thị tới với vẻ tràn ngập niềm vui bèn hỏi:

- Hôm nay có chuyện gì vui à?

Đào thị: - Cuối cùng nha đầu Uông Hoa kia cũng đính ước rồi, tỷ thấy có phải là chuyện vui không?

- Muội chọn nhà ai cho nó?

Đào thị lắc đầu, nói:

- Là nhà mẹ chồng muội chọn, lần này Nhị phòng hết dám hó hé.

- Sao lão phu nhân lại can thiệp vào vụ này rồi?

Đào thị sửng sốt:

- Tỷ không biết hả?

- Lẽ nào ta phải biết?

Đào thị nói: - Hôm trước con dâu cả của tỷ đi thăm Ngọc Lộ, lúc về không nói cái gì với tỷ hết à?

- Muội nói cái gì vậy? Lý thị về chỉ kể Ngọc Lộ vẫn ổn, chẳng lẽ Ngọc Lộ xảy ra chuyện gì? - Trúc Lan bỗng nhiên ngộ ra: - Uông Hoa rơi vào tay lão phu nhân không lẽ là vì Ngọc Lộ?

Đào thị tưởng đâu Trúc Lan biết rồi, thị cũng chuẩn bị sẵn tinh thần Trúc Lan sẽ hỏi tới thị. Hôm qua thị chờ cả người không thấy, hôm nay thị nhịn không nổi nên mới tự mình mò tới. Thị nói:

- Thật ra cũng không có gì, Ngọc Lộ vẫn khoẻ.

- Nói nghe xem nào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đào thị vui mừng vì Ngọc Lộ không nói cho nhà mẹ đẻ biết chuyện, dù sao nhắc tới Uông Hoa cũng sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của các tiểu thư trong nhà. Thị mới nói cho Trúc Lan biết, bởi vì làm bạn nhiều năm, thị biết Trúc Lan là người kín miệng nhất, chứ thị không yên tâm về những người khác của Chu gia lắm. Ngọc Lộ không nói cho mẹ mình nghe, âu cũng là vì lo cho thanh danh của các tiểu thư Uông gia đây mà.  

Đào thị thuật lại những chuyện xảy ra:

- Chuyện là như vậy.

Trúc Lan cạn lời:

- May mà Ngọc Lộ không sao.

Đào thị cũng nói:

- Lão phu nhân nhà muội nổi trận lôi đình. Uông Hoa bị phạt cấm túc, đệ muội của muội cũng an phận hơn.

Mấy ngày qua thị thoải mái làm sao, Nhị phòng không sinh sự nữa, Tam phòng im thin thít, ngày nào thị cũng ngủ ngon.

Trúc Lan khẽ hừ, cô ghim Đinh thị rồi. Không biết dạy cháu!

*

Lâm Hi ở Chu phủ được hai ngày, theo kế hoạch sẽ chuẩn bị hồi cung, thế nhưng công chúa của các bộ tộc lại sắp vào kinh nên Lâm Hi tạm thời không thể hồi cung, con bé phải ở lại Chu phủ thêm ít ngày nữa. Trúc Lan trộm nói với Chu Thư Nhân:

- Hoàng thượng sẽ không chọn người đơn giản như thế đâu.

- Lúc này mới tiện châm ngòi ly gián nè.

Trúc Lan nói: - Anh nghĩ khi các bộ tộc thảo nguyên biết Aruna mang thai giả thì họ sẽ có phản ứng thế nào?