Chương 1389 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trúc Lan nghe được tin tức trong cung đã là mấy ngày sau rồi. Từ hồi Tuyết Hàm rời khỏi Kinh Thành, không ai tới báo cho cô biết tin tức trong cung nữa. Lần này hay chuyện âu cũng là do Lâm Hi xuất cung thăm cô, nên cô mới biết.

Lâm Hi khe khẽ nói với bà ngoại:

- Lần này là Vương chiêu nghi mang thai, bây giờ trong cung có đến ba thai phụ lận. Bà nội nói là hôm trước có người muốn hãm hại Vương chiêu nghi, cho nên mới lôi cháu vào. May mà cháu thông minh không có đi theo.

Tiểu cô nương vùi mình trong lòng bà ngoại cảm thấy cực kỳ an toàn, hai ngày qua hễ nghĩ đến là con bé lại thấy sợ hãi. Nếu con bé thật sự trúng kế, cho dù không trách con bé thì con bé cũng không tài nào vượt qua được khúc mắc trong lòng.

Trúc Lan nghĩ hậu cung còn chưa can đảm tới mức lợi dụng Lâm Hi hại người đâu, chắc là muốn dùng Lâm Hi để thử xem Vương chiêu nghi có thai hay không thôi.

Tiểu cô nương ôm cổ bà ngoại, nói:

- Cháu không muốn ở trong cung nữa đâu, bà nội thấy mấy ngày nay cháu không được vui nên cho cháu và đệ đệ về đây ở vài ngày đấy.

Trúc Lan vuốt tóc cháu ngoại, nói:

- Ngoan, tối nay bà ngoại sẽ ngủ cùng cháu.

Lâm Hi cọ cọ vào cổ bà ngoại, nói:

- Dạ, cháu muốn được bà ngoại vỗ lưng ạ.

Trúc Lan ôm chặt lấy cháu ngoại, đứa trẻ này lớn lên trong sự thương yêu chiều chuộng, bé con bị đả kích nghiêm trọng, đau lòng cũng phải cố gắng nhẫn nhịn. Lúc này mới có bao nhiêu ngày đâu, may mà Thái Thượng Hoàng vẫn còn ở đây nên cô cũng yên tâm hơn chút đỉnh.

Đã mấy ngày rồi tiểu cô nương không được ngủ ngon, vùi trong lồng ngực bà ngoại thật là bình yên nên chẳng mấy chốc đã ngủ mất rồi. Chờ tiểu cô nương ngủ say, Trúc Lan mới bế tiểu cô nương đặt lên giường đất nhỏ. Cung nữ muốn giúp, Trúc Lan cản lại:

- Để ta tự làm.

Cung nữ lại bước sang một bên. Về phần Trạch Nhi thì Trúc Lan không cần lo lắng, nhóc con đã đi tìm các ca ca rồi. Mấy ngày nay bọn trẻ không đến học viện, tất cả đều tự học ở nhà.

Trúc Lan ngồi trên giường đất nhỏ nhìn cháu ngoại, cô lấy lá thư chưa được mở ra qua. Đây là thư do Ngô Ninh viết, nhờ có Ngô Minh mà nhà họ không cần lo lắng cho Hà Thúc nữa. Cô cũng dồn hết sự chú ý của mình vào bọn trẻ trong nhà, năm xưa sau khi Hà Thúc tham gia khoa cử xong là được Ngô Minh sắp xếp luôn. Hà Thúc được điều chuyển đến làm quan ở một châu thành nằm gần biên giới Đông Bắc, nơi này có nền móng Ngô Minh để lại thành ra Hà Thúc rất dễ thích nghi.

Ngô Ninh gửi thư báo tin mừng, thị lại mang thai và hạ sinh một cô con gái - bây giờ đã có đủ một trai một gái. Trúc Lan gọi Thanh Tuyết tới, cô vẫn luôn đếm từng ngày và chuẩn bị xong hết đồ đạc muốn đưa tới đó rồi. Cô bảo Thanh Tuyết đi dặn Đinh quản gia sắp xếp người, cô thì viết thư hồi âm để lát nữa gửi chung với quà tặng.

   

Buổi trưa Lâm Hi mới dậy, con bé thức giận vẫn còn ngơ ngác, nhìn thấy bà ngoại lập tức hoàn hồn, tiểu cô nương ngọt ngào gọi:

- Bà ngoại!

Trúc Lan cười đáp:

- Dậy rồi ạ? Vừa hay đến giờ ăn cơm, bà ngoại bảo phòng bếp làm món tôm mà cháu thích ăn đấy. Lát nữa ăn nhiều một chút nha!

Lâm Hi gật đầu: - Dạ.

Tiểu cô nương rửa mặt xong không thấy đệ đệ đâu, bèn hỏi:

- Đệ đệ đâu rồi ạ?

- Nó ăn cùng các biểu ca của cháu, chúng ta không cần để ý đến nó.

Lâm Hi gật đầu, ở nhà bà ngoại tốt thật, con bé không cần trông chừng đệ đệ mọi lúc mọi nơi, con bé sợ mình không trông chừng đệ đệ kỹ sẽ khiến đệ đệ bị thương.

*

Ký Châu

Tuyết Hàm cố nhịn cơn buồn nôn, tay không khỏi véo Dung Xuyên:

- Sao lại có thai nữa rồi?

Dung Xuyên xuýt xoa, nói:

- Là lỗi của ta, là lỗi của ta!

Tuyết Hàm vốn định chờ Trạch Nhi lớn hơn một chút. Vả lại bây giờ đang đi đường xa, làm nàng rầu ơi là rầu!

Xương Trung thấy tỷ tỷ véo mà đau dùm, chắc chắn tỷ tỷ bắt chước mẹ.

Dung Xuyên tằng hắng, nói:

- Nàng mang thai là chuyện lớn, chúng ta phải viết thư gửi về Kinh Thành báo tin mừng. Tam cữu vẫn luôn mong mỏi đứa trẻ đấy!

Tay Tuyết Hàm đang xoa bụng bỗng khựng lại, hỏi:

- Nhỡ là con gái thì sao?

Nàng thật sự không ngờ mình sẽ sinh nhiều con. Nàng cảm thấy thể chất của mình có vấn đề rồi, chắc nàng sẽ không sinh sáu bảy đứa giống mẹ đâu nhỉ?

Dung Xuyên: - Tam cữu vẫn luôn chăm sóc sức khỏe, ta thấy Tam cữu rất khoẻ nên có sinh con gái cũng không sao.

Tuyết Hàm: - Hầy, thiếp hơi nhớ bọn trẻ rồi. Chẳng biết bọn chúng thế nào?

Dung Xuyên trầm ngâm, nói:

- Nàng đang mang thai, để ta cho người hộ tống nàng về kinh.

Tuyết Hàm lắc đầu, nói:

- Chúng ta đi đến Ký Châu, không bao lâu nữa là đến rồi. Thiếp không cần trở về một mình đâu.

Dung Xuyên áng chừng thời gian, thật sự không gấp. Bèn nói:

- Được rồi, vậy chúng ta đi từ từ thôi.

Xương Trung muốn chúc mừng tỷ tỷ, nhưng bây giờ hắn không tài nào nói chen vào được dù chỉ một câu. Thôi, hắn nên ra ngoài trước thì hơn.

Xương Trung và Thận Hành rời khỏi khách đ**m, hai người thị vệ của phủ Tần vương cũng kịp đi theo. Đây là mệnh lệnh của Tần vương, hắn cũng đã quen với việc đi đến đâu sẽ dẫn theo thị vệ đến đó rồi. Hắn muốn mua quà cho cha mẹ, nên đi thăm thú các quầy hàng ở trên phố. Chỗ mấy quầy hàng nhỏ toàn là đặc sản Ký Châu.

Đi dạo một lúc lại thấy đói bụng, hắn chọn một tửu lầu trông không đến nỗi nào. Đi đến cửa tửu lầu, Xương Trung dừng bước. Ánh mắt nhìn sang mấy cậu bé ăn xin ở ngay góc đường.

Thận Hành nhìn theo, hỏi:

- Công tử đang nhìn mấy cậu bé ăn xin đó sao?

Xương Trung gật đầu, đáp:

- Ta phát hiện ra Ký Châu có rất nhiều ăn mày, nhưng rõ ràng Ký Châu là châu thành giàu có mà. Sao lại có nhiều ăn mày đến vậy?

Thận Hành: - Thì bởi vì Ký Châu giàu có, nên mới có nhiều ăn mày đến để xin ăn.

Xương Trung mím môi, nói:

- Có tay có chân vì sao cứ phải đi làm ăn mày?

- Có người lười biếng, có rất nhiều người bị ép tới bước đường cùng rồi.

- ĐÁNH CHẾT NGƯỜI RỒI! ĐÁNH CHẾT NGƯỜI RỒI!

Xương Trung giật mình, nhìn thấy mấy người ăn mày ở ngay góc đường lúc nãy chạy đi, bọn họ bu lại xung quanh một cậu bé ăn mày nằm trên mặt đất không hề nhúc nhích, hắn còn nhìn thấy cả máu.

Người ở góc đường đã chạy đi hết, có một số người gan dạ đi tới nhưng không một ai xem thử cậu bé ăn mày đã thật sự chết hay chưa. Xương Trung kéo áo Thận Hành, nói:

- Đi… đi xem thử xem.

Thận Hành ra hiệu cho thị vệ của phủ Tần vương trông chừng công tử cẩn thận, nhanh chân bước qua rồi bảo đám đông tránh ra để mình ngồi xuống kiểm tra cậu bé ăn mày. Y thở hắt ra, đứa trẻ chưa chết, phần gáy bị đánh rách da mà thôi, y không chê cơ thể cậu bé ăn mày dơ bẩn mà bế thốc cậu bé ăn mày lên. Không ai cứu thì đứa trẻ này sẽ chết chắc!

*

Kinh Thành

Buổi chiều Lâm Hi không ngủ được nữa, cũng không làm phiền bà ngoại ngủ trưa nên tự chạy đi tìm các biểu tỷ chơi. Ngọc Kiều kéo tay quận chúa biểu muội, nói:

- Tỷ đi kiếm muội, mà thấy muội ngủ rồi nên tỷ về.

- Ngọc Kiều biểu tỷ, hồi nãy tỷ đang làm gì vậy?

Ngọc Kiều ủ dột, nói:

- Tỷ tỷ của tỷ, tỷ tỷ ruột của tỷ bắt tỷ làm bài tập. Tỷ đang vẽ trang, nhưng mà tỷ lại không thích vẽ tranh. Tỷ tỷ cứ một mức bắt tỷ phải học cho bằng được.

Tỷ tỷ rất nghiêm khắc với con bé, còn nghiêm hơn cả mẹ!

Lâm Hi: - Muội cũng không thích vẽ tranh, mà muội vẫn phải học đây. Bà nội nói rằng muội là nữ tử hoàng thất, không thích cũng được nhưng vẫn phải biết một chút.

Ngọc Kiều và Lâm Hi nhìn nhau, đôi biểu tỷ muội cùng lúc thở dài. Cả hai đều không phải là những đứa trẻ hiếu học. Trong mắt nữ quan theo hầu chất chứa ý cười, tiểu quận chúa ra khỏi hoàng cung thật sự rất hoạt bát.   

Lúc Ngọc Nghi làm xong bài tập của mình đến đây thì thấy hai chú mèo mướp nhỏ này, nàng ấy hết sức đau đầu. Đồ đạc của nàng ấy luôn rất gọn gàng, không chịu nỗi cảnh tượng lộn xộn. Trên bàn toàn là thuốc màu, quần áo của hai muội muội cũng bẩn ơi là bẩn.

Ngọc Kiều lập tức trốn ra sau lưng biểu muội, tỷ tỷ không đánh biểu muội đâu, nhưng chắc chắn sẽ đánh nàng ấy, nàng ấy không muốn bị vả vì tỷ tỷ đánh đau lắm. Lâm Hi cũng chột dạ, mỉm cười lấy lòng:

- Tứ… tử biểu tỷ ạ!

Ngọc Nghi vẫn cười rất dịu dàng, vẫy tay nói:

- Lâm Hi lại chỗ tỷ tỷ này, tỷ tỷ đưa muội đi rửa tay rồi thay quần áo.