Chương 1388 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trong mắt Đào thị chất chứa ý cười, nói:

- Vẫn là hai đứa hiếu thảo, ta đây lo liệu cho cả nhà suốt ngày cũng chưa thấy ai nói được tiếng cảm ơn. Ta thật sự cảm thấy chua chát lòng!

Sắc mặt của những người nhị phòng đều mất tự nhiên, dạo này chỉ có bọn họ ồn ào.

Ngọc Lộ bước lên nói:

- Bà nội đừng nói như thế, trong nhà làm gì có ai không khen người tốt? Nhị bà bà, người cảm thấy cháu nói có đúng không?

Trong lòng Đào thị vô cùng vui vẻ, con dâu ở nhà cũng chưa bao giờ giúp thị như thế. Vẫn là cháu dâu hiểu chuyện!

Đào thị thấy vẻ mặt của đệ muội không vui, nói:

- Được rồi, ta nói lại những lời đã nói ban đầu. Hôn ước giữa Ôn gia và La gia không thành, Uông gia chúng ta cũng sẽ không liên quan gì đến Ôn gia. Các ngươi đừng nói với ta lợi ích gì nữa. Đệ muội đưa con dâu của ngươi và Uông Hoa về đi.

Uông Hoa không cam lòng, kéo tay áo bà nội. Bị bà nội trừng mắt nhìn mới vội buông tay ra.

- Đại tẩu hãy nghỉ ngơi thật tốt, chúng ta về trước.

Dù Đinh thị không cam lòng cũng vô ích, thị không dám tới trước mặt lão phu nhân xin xỏ. Thị trừng mắt nhìn Chu thị một cái, trước giờ không hé răng nhưng một khi đã nói lại khiến thị nghẹn họng không tiện nói chuyện. Không hổ là cháu dâu mà đại tẩu quý trọng.

Ngọc Lộ thấy nhưng cũng vờ như không, còn cười nói:

- Nhị bà bà, bọn cháu mua rất nhiều trái cây. Lát nữa cũng sẽ gửi cho người một ít.

Đinh thị: - … Không cần, các ngươi giữ lại mà ăn đi.

Ngọc Lộ: - Cháu biết ngay nhị bà bà thương chúng cháu, vậy lát sẽ không đem qua nữa.

Ý cười trong mắt Uông Úy càng ngày càng đậm, thê tử làm nhị bà bà tức bốc khói.

Uông Hoa cắn răng đi phía sau mẹ, đột nhiên đến cạnh Ngọc Lộ nắm chặt lấy tay nàng ấy.

Ngọc Lộ hoảng sợ, hỏi:

- Đại muội muội, muội làm gì thế?

Uông Hoa: - Đại tẩu, tẩu là người tốt mà. Tẩu giúp ta đi!

Ngọc Lộ không nói lên lời, sao mà nàng ấy không biết được mình là người tốt nhỉ?

Đào thị thấy Uông Hoa siết chặt tay, lực kéo khiến tay Ngọc Lộ đỏ bừng. Quát:

- Buông ra.

Nhưng Uông Hoa lại càng nắm chặt, pha lôi kéo này khiến bụng Ngọc Lộ không thoải mái. Uông Úy bảo vệ thê tử hất tay Uông Hoa ra, mắng:

- Giáo dưỡng của ngươi ở đâu hết rồi.

Uông Hoa thấy đại tẩu ôm bụng, sắc mặt tái nhợt đi vì sợ hãi. Đinh thị cũng sợ hãi, đưa tay ra đánh một cái vào lưng cháu gái:

- Ta đánh chết ngươi cái đồ khiến người khác không bớt lo được này!

Trái tim Đào thị nhảy mạnh, ánh mắt dán chặt vào Ngọc Lộ:

- Cảm thấy thế nào rồi?

Ngọc Lộ đã khá hơn nhiều:

- Bà nội, cháu không sao ạ.

Nhưng Đào thị không yên tâm, sai bà tử đi mời đại phu. Sắc mặt Uông Úy cũng tái nhợt, không ngừng hỏi:

- Không thoải mái ở đâu thì phải nói ra, đừng có chịu đựng.

Ngọc Lộ cẩn thận sờ sờ, thực sự không có gì khó chịu:

- Được rồi, để thiếp ngồi một lát.

Uông Úy cẩn thận đỡ nương tử, Đào thị thấy cháu dâu quả thực không sao, trái tim mới trở về lồng ngực, thị lạnh mặt nói với Đinh thị:

- Đệ muội, ngươi chiều hư Uông Hoa, đó là chuyện của nhị phòng các ngươi nên ta không tiện xen mồm. Thế nhưng những ngày gần đây, ta rất thất vọng về Uông Hoa. Uông Hoa không hiểu chuyện, chẳng lẽ ngươi cũng thế? Vậy mà ngươi cũng để cho Uông Hoa gây chuyện ầm ĩ suốt. Ta sẽ đi nói rõ với mẹ, sau này chuyện hôn sự của Uông Hoa chẳng liên quan gì đến cả nữa.

Lúc này Đinh thị mới sợ hãi, làm sao mà thị không hiểu nhưng thị không cam lòng đấy. Nếu như cháu gái gả cho Ôn Dung sẽ có bao nhiêu lợi ích cho nhị phòng chứ, đó là nhà ngoại của Hoàng Hậu mà.

Đào thị không muốn nghe đệ muội nói thêm gì nữa, phất tay bảo họ rời đi.

   

Hai ngày sau, tinh thần Trúc Lan mới từ từ tốt lên. Cô đã nghĩ thoáng ra, bây giờ có lo lắng cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Trúc Lan mở lá thư hồi âm của con trai ra, tiểu tử thúi này chơi vui vẻ cả một đường. Dung Xuyên và Tuyết Hàm vô cùng chiều nó, dọc đường ghé lại rất nhiều nơi. Trúc Lan lần lượt đặt những bức thư con trai mình viết vào hộp, vừa để xong thì gặp Triệu thị trở về với nụ cười trên môi.

Trúc Lan: - Có chuyện gì vui sao?

Triệu thị lắc đầu, nói:

- Hôm nay con đi Liễu gia gặp được nương tử của Thành đại nhân.

- Thật là trùng hợp.

Hôm nay Triệu thị cuối cùng cũng trút được cơn giận, nói:

- Bây giờ ai cũng nói nữ nhi nhà chúng ta vượng phu, nương tử của Thành đại nhân hôm nay tránh mặt con. Thậm chí còn không dám nhìn vào mắt!

- Nhi tử của Thành đại nhân đính ước rồi phải không?

- Đúng thế, đã đính ước rồi.

Trúc Lan không có hứng thú với nương tử của Thành đại nhân, ngược lại càng quan tâm:

- Hôm nay đi đến Liễu phủ có cảm giác thế nào?

Triệu thị rất hài lòng:

- Những lời Liễu đại nhân nói đều là thật, hôm nay Quách thị đưa con đi thăm quan tòa nhà. Nhà này Quách thị là người có quyền quyết định cuối cùng, con cũng đã gặp được con dâu cả của Quách thị. Quách thị khá hoà thuận với con dâu.

Quan trọng nhất là… nữ nhân trong hậu viện của đại nhi tử Quách thị không có một ai do người mẹ chồng này nhét vào.

Trúc Lan yên tâm, nói:

- Quách thị có thể hòa hợp với nàng dâu cả cho thấy Quách thị là một người mẹ chồng hiểu lí lẽ và tốt bụng.

- Đúng vậy, nàng dâu cả vô cùng thân thiết với Quách thị.

Thị đã quan sát cẩn thận, ánh mắt gần gũi là thứ không thể giả tạo được.

*

Trong cung

Lâm Hi chưa bao giờ nhìn thấy cung nữ trước mặt nên đứng yên hỏi:

- Ngươi đến từ cung nào?

Cung nữ cúi đầu, thưa:

- Nô tì là cung nữ của Chiêu nghi cung, Chiêu nghi nương nương ở ngay phía trước. Mời quận chúa ạ.

Lâm Hi vẫn không nhúc nhích, con bé biết Vương chiêu nghi. Bà nội đã từng nói Vương chiêu nghi biết lẽ phải, đã biết lẽ phải thì sẽ không cho người cản đường con bé.

Lâm Hi cảnh giác. Bà nội dạy con bé rất nhiều, con bé đều ghi tạc trong lòng. Con bé không muốn bị cuốn vào cuộc tranh đấu chốn hậu cung, bèn lui về đằng sau một bước và nói:

- Hoàng thượng bá bá đang chờ ta, ngươi quay về nói cho chiêu nghi của các ngươi biết khi ta về sẽ đích thân đi Chiêu nghi cung gặp.

Cung nữ sốt ruột nói:

- Chiêu nghi của chúng nô tỳ chỉ ở ngay đằng trước thôi, không làm trì hoãn quận chúa gặp Hoàng Thượng đâu.

Lâm Hi lạnh mặt, quát:

- To gan, ý của ngươi là muốn để Hoàng Thượng phải chờ bổn quận chúa sao?

Cung nữ quỳ xuống nói:

- Nô tỳ không dám.

Lâm Hi không thèm nhìn cung nữ, dẫn người đi về hướng chính điện. Cung nữ không còn nghe tiếng bước chân nữa mới ngẩng đầu lên, cắn môi vội vàng rời đi.  

Lâm Hi không đi nhanh, con bé nói dối. Hoàng Thượng bá bá không có cho gọi con bé, con bé cúi đầu cau mày.

- Ai u. - Lâm Hi che cái trán, ngẩng đầu thấy: - Thái Tử ca ca.

Con bé đụng vào Thái Tử ca ca.

Thái Tử buồn cười nhìn Lâm Hi, nói:

- Nhóc con nghĩ cái gì đó, xuất thần đến mức không thèm nhìn đường.

Lâm Hi cúi đầu.

Thái Tử thấy thế thì nói:

- Ai dám bắt nạt muội? Nói với Thái Tử ca ca, ca ca trút giận giúp muội. 𝖙y𝖙

Lâm Hi lắc đầu:

- Không ai bắt nạt muội hết, muội nói dối rồi.

Thái Tử nhìn về phía cung nữ đi theo. Hai cung nữ vội vàng quỳ xuống giải thích chuyện vừa xảy ra, Thái Tử kéo tay Lâm Hi nói:

- Ca ca dẫn muội đi gặp Hoàng Thượng, thế thì Lâm Hi không hề nói dối.

Khuôn mặt nhỏ của Lâm Hi đỏ lên:

- Muội nói dối là sai, không nên lấy Hoàng Thượng bá bá làm lí do để nói dối. Muội đi nhận lỗi vậy.

Thái Tử cười nói:

- Lâm Hi thật đáng yêu.

Mặt Lâm Hi lại càng đỏ hơn, khi nãy đầu óc chỉ nghĩ đến bá bá. Nói là bà nội có phải tốt không!

Trương công công thấy Thái Tử và Lâm Hi quận chúa thì sửng sốt, sau đó vội vàng tiến lên:

- Thỉnh an Thái Tử, thỉnh an quận chúa.

Lâm Hi cũng không xa lạ với Trương công công, con bé thường xuyên đến đây cùng ông nội mà.

- Xin chào,Trương công công.

Trương công công biết tiểu quận chúa được sủng ái như thế nào, nói:

- Hoàng Thượng biết tiểu quận chúa đến chắc chắn sẽ rất vui mừng.

Mặt Lâm Hi càng đỏ hơn, cúi đầu xuống.

Hoàng Thượng biết mục đích Lâm Hi đến, thấy con bé quỳ xuống nhận tội thì vô cùng đau lòng, để Thái Tử đưa Lâm Hi trở về, sắc mặt của Hoàng thượng thì đã lạnh như kết băng.