Chương 1387 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu Thư Nhân cũng tức giận, anh không bắt được hai tên nhóc này nữa. Anh nói:

- Chờ chúng nó trở về anh sẽ cho chúng nó một trận nên thân.

Trúc Lan vừa lo lắng vừa tức giận:

- Trở về? Liệu bọn chúng còn có thể trở về một cách an toàn không? Chúng có biết rằng càng biết nhiều thì càng khó dứt khỏi không?

Chu Thư Nhân vỗ về lưng vợ mình, nói:

- Em đừng tức nữa, chờ chúng nó về anh sẽ đánh gãy chân chúng.

Hoàng Thượng nói bấy giờ trên khắp cả nước cũng khó có thể tìm thấy cặp song sinh giống y hệt nhau, dù sau cũng là cặp song sinh khiến hoàng thượng bất ngờ, đã sắp xếp cho bọn chúng xong, anh có thể làm gì bây giờ. Ngay cả anh cũng không có cách nào.

Nếu như cặp song sinh không lén đồng ý thì anh còn có thể có cách. Nói đi cùng phải nói lại, thế nhưng Hoàng Thượng cố tình không nói cho anh biết!

Trúc Lan hít một hơi sâu, hỏi:

- Tuyết Mai với Khương Thăng có biết không?

Chu Thư Nhân lắc đầu, nói:

- Khương Mâu thành thân, anh không dám nói cho chúng biết. Lúc Khương Thăng hỏi thì anh nói cặp song sinh được Hoàng Thượng tin tưởng giao việc cho làm, chứ không nói thêm gì nữa.

- … Cũng không thể nói là chúng ta giấu giếm chúng.

Chu Thư Nhân sờ sờ cái mũi, nói:

- Anh muốn đợi Mâu Mâu về nhà lại mặt rồi mới nói cho hai vợ chồng Tuyết Mai.

Trúc Lan cảm thấy khó chịu lắm, nói:

- Em muốn về nằm một lát.

- Có cần mời đại phu đến khám không?

Trúc Lan xua tay nói:

- Không cần, em nghỉ ngơi một lát là ổn.

Trở về phủ, Chu Thư Nhân chờ Xương Nghĩa hồi phủ liền gọi hắn tới và nói ra tung tích của cặp song sinh. Xương Nghĩa trợn tròn mắt:

- Hả?

- Lúc ấy con huấn luyện cặp song sinh là vì kế hoạch này phải không?

Xương Nghĩa lắc đầu như trống bỏi:

- Không phải đâu cha, người đừng có đổ oan cho con. Làm sao mà con dám có ý định như thế, huấn luyện bọn chúng là để chúng đến nơi con mua đất để phát triển chứ đâu có huấn luyện bọn chúng đi làm mật thám đâu!

Bản chất hoàn toàn khác nhau: một cái là để giữ việc kinh doanh gia đình, một cái là đi bán mạng cho đất nước.

Chu Thư Nhân: - Chờ ba ngày sau, con nói cho hai vợ chồng muội muội đi.

Xương Nghĩa: - Cha, con có thể…

- Hửm?

Xương Nghĩa lập tức đồng ý:

- Chắc chắn con sẽ nói rõ ràng.

Chu Thư Nhân phất tay, anh không muốn nhìn thằng con thứ hai này nữa. Xương Nghĩa hốt hoảng rời đi, răng hắn đột nhiên ê ẩm. Làm sao mà hắn có thể mở miệng nói cho muội phu biết? Đó là hai con trai lớn của muội phu đấy!

   

Những ngày tiếp theo, Trúc Lan không thể nào vui nổi vì hai đứa cháu song sinh của mình. Xương Nghĩa còn thảm hơn nữa. cha hắn lúc nào cũng thấy hắn gai mắt. Rất thảm!

Sau khi Triệu thị biết được nguyên nhân cũng không thông cảm cho trượng phu, thị còn phải nghĩ xem nên đối mặt với Tuyết Mai như thế nào. Mâu Mâu về nhà không lâu, Xương Nghĩa lấy hết can đảm đi đến nhà muội phu để giải thích rõ ràng về hướng đi của cặp song sinh.

Tuyết Mai xuýt chút nữa ngã ngồi xuống đất, giọng run run hỏi:

- Nhị ca, huynh không lừa muội chứ?

Xương Nghĩa xoa xoa mặt, nói:

- Dù nhị ca có nói đùa cái gì đi chăng nữa cũng không thể lấy hai cháu ra đùa được.

Lòng Tuyết Mai thắt lại, đấy là hai con trai của thị.

- Làm sao có thể? Sao mà được chứ?

Đồng thời cũng tức giận hai thằng nhỏ này thế mà lại dám lén đồng ý.

Khương Thăng bình tĩnh nói:

- Chuyện này không thể trách nhị ca được, Hoàng Thượng đã thích bọn chúng thì bọn chúng có tránh cũng không thoát được.

Lời giải thích tốt nhất chính là Hoàng Thượng tránh mặt nhạc phụ, Hoàng Thượng biết nhạc phụ sẽ không đồng ý và ngăn cản cặp song sinh nên trực tiếp bỏ qua nhạc phụ. Bởi vì ngoại hình mà không tham gia khoa cử, bọn chúng cũng có suy nghĩ của riêng mình. Biết về nhà thương lượng sẽ không được đồng ý nên đã trảm trước tấu sau mà đồng ý.

Tuyết Mai không thể chấp nhận được, làm gián điệp mà là chuyện tốt? Đấy là liều mạng.

Xương Nghĩa khô khan an ủi:

- Hai đứa nhỏ học võ từ nhỏ, thân thủ tốt, chúng gan dạ cẩn thận, cũng đủ thông minh. Muội yên tâm đi!

Tuyết Mai lau nước mắt:

- Hai đứa trẻ càng xuất sắc thì càng phải đối mặt với nguy hiểm lớn. Nhị ca, huynh không cần an ủi bọn muội.

Xương Nghĩa: “...”

Có khác gì chưa an ủi đâu!

Chu gia

Ngọc Sương: - Bà nội, bà nội đã khỏe hơn chưa?

- Bà đã đỡ hơn nhiều rồi, cháu đừng lo lắng nữa. Ta nghe mẹ cháu nói ngày mai mọi người sẽ trở về tế tổ sao?

Ngọc Sương gật đầu, đáp:

- Hôm nay cháu đến để gửi đứa bé cho mẹ cháu chăm sóc vài ngày.

- Mẹ chồng cháu phải theo các cháu về sao?

Nếu không làm sao không trông chừng cháu trai.

Ngọc Sương gật đầu, nói:

- Năm ấy Cổ gia trục xuất mẹ chồng cháu, trong lòng mẹ chồng có khúc mắc. Lần này muốn trở về một cách vẻ vang.

- Trở về cũng tốt, trở về một chuyến thì khúc mắc trong lòng sẽ tiêu tan.

Ngọc Sương cảm thấy thương thay cho mẹ chồng mình, nói:

- Nửa đời trước của mẹ chồng con vất vả, cuối cùng bây giờ bà ấy cũng có thể hưởng phúc.

- Chờ cháu về, mọi người lại sắp chuẩn bị đi.

Mấy ngày này, ngoại trừ thứ cát sĩ, đã có người lục tục nhận được chiếu chỉ. Uông Úy là nhóm người nhận được chiếu chỉ sớm nhất, chỉ còn chờ đến Công Bộ báo danh.

Ngọc Sương cười nói:

- Vâng, cha cháu nói cách kinh thành cũng không xa lắm. Còn bí mật đến mức không báo trước cho mọi người biết.

Trúc Lan cũng biết một ít, cười nói:

- Chờ quay lại sẽ biết.

Uông gia

Ngọc Lộ và tướng công ra ngoài. Gần đây tướng công không phải đọc sách, bụng nàng ấy cũng không quá lớn nên dạo này tướng công thường đi dạo cùng nàng ấy. Hai người mua rất nhiều hoa quả trên phố rồi trở về, thay quần áo xong đi đến chủ viện. Mới đi đến cửa viện, hai người đã nghe thấy tiếng của Nhị bà bà.  

Uông Úy cau mày, nói:

- Làm sao mà Nhị bà bà lại lớn tiếng với bà nội như thế?

Ngọc Lộ không muốn đi vào lắm, nhưng bà tử ở cửa đã thấy bọn họ, bọn họ quay đi cũng không tốt, nàng ấy nhỏ giọng nói:

- Hẳn là vì chuyện hôn sự của Uông Hoa.

Sắc mặt của Uông Úy không tốt cho lắm, nói:

- Những người mà bà nội chọn đều không tồi, ta còn cố ý đi gặp các công tử trong danh sách, dù là gia thế hay học thức, có chỗ nào mà Uông Hoa còn không hài lòng?

Ngọc Lộ kéo tay áo tướng công nói:

- Chàng nói to quá, các bà tử nghe thấy hết đấy.

Uông Úy thực sự tức giận, dạo này Uông Hoa cứ vùng vằng mãi khiến tinh thần của bà nội cực kỳ sa sút.

- Chúng ta vào xem.

Ngọc Lộ thở dài, nàng ấy thực sự không muốn can thiệp vào chuyện hôn sự của Uông Hoa. Đã nhiều lần Uông Hoa tìm nàng ấy để nói chuyện, nàng ấy đều tìm cớ không thoải mái để né tránh.

Nha đầu canh cửa kéo mành ra, Uông Úy đỡ thê tử của mình đi vào. Nhìn thoáng qua, tất cả nữ nhân nhị phòng đều ở đây, Uông Hoa đang đứng sau mẹ của nàng ta. Bên người Đào thị không có con dâu hỗ trợ, cháu dâu lại mang thai nên mấy ngày nay thị phải một mình đối phó với đệ muội. 𝖙y𝖙

Thấy Uông Úy và Ngọc Lộ đi vào, Đào thị trừng mắt nhìn cháu trai. Nói:

- Sao cháu và Ngọc Lộ lại đến đây? Ngọc Lộ đang mang thai, mau đỡ thê tử của cháu về nghỉ ngơi đi.

Uông Úy nhìn bà nội chỉ có một mình, vừa định nói thì Ngọc Lộ đã lên tiếng trước. Tướng công là nam tử, trong phòng này toàn là nữ nhân, để trượng phu lên tiếng thì không tốt, nàng ấy nói:

- Chúng cháu mua ít trái cây trên đường về, nên muốn gửi một ít cho bà nội ạ.

Đào thị mát lòng mát dạ. Ngọc Lộ là đứa trẻ được Chu gia nuôi dưỡng, tính tình rất hào phóng, không hề keo kiệt, có món ngon nào cũng sẽ không quên thị.

- Bà nội không thiếu trái cây, hai đứa mang về đi.

Vẻ mặt Ngọc Lộ lo lắng, nói:

- Sắc mặt của bà nội dạo này rất tệ, cháu dâu cảm thấy có lỗi vì hàng ngày đều là bà nội lo cho cả nhà. Nãi nãi, đây chính là lòng hiếu thảo của cháu và tướng công, người không thể không nhận.