Chương 1386 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu Thư Nhân hối hận vì đã đến đây, cơm tối ăn không ngon miệng. Về đến nhà, anh sai phòng bếp là hoành thánh. Trúc Lan vừa thay quần áo vừa nói:

- Em nói với anh để anh đừng có đến, anh thì hay rồi, đã đến thì thôi, lại còn mặc quan phục nữa chứ.

Chu Thư Nhân: - Thông gia đã vào kinh nhiều năm mà lá gan lại càng ngày càng nhỏ đi.

- Anh không xem lại khí thế của mình đi. Con chúng ta được tiếp xúc thường xuyên thì không sao, đổi lại là con của người khác tiếp xúc chắc sợ hết hồn hết vía từ lâu rồi. Hơn nữa dù nhà chúng ta không thèm để ý chuyện mà Khương gia đã làm, cha mẹ của Khương Thăng vẫn sẽ luôn nhớ rõ. Họ nhìn thấy anh chỉ càng thêm chột dạ sợ hãi mà thôi.

Chu Thư Nhân thay quần áo xong, nói:

- Bọn họ còn để ý sao, anh cho rằng họ đã sớm quên rồi.

- Sai rồi, chỉ cần nhà chúng ta yên ấm, họ sẽ càng ngày càng để ý, luôn nhớ kỹ cho đến lúc chết.

Chu Thư Nhân nhún vai, nói:

- Vậy sau này anh không tự đến nữa.

Sau đó anh lại hỏi:

- Khi nào thì vợ chồng Giang Minh đến kinh thành?

- Hôm nay em nghe Tuyết Mai nói ba ngày sau đến kinh thành.

Chu Thư Nhân nói: - Anh nghĩ sau khi thành thân Giang Mộc Phàm sẽ ở lại kinh thành, không ngờ tiểu tử này lại muốn về thôn Chu gia thật sự khiến anh rất ngạc nhiên.

Đã được trông thấy tài nguyên của Chu gia nhưng vẫn muốn quay về, đứa nhỏ này rất có chí khí.

Trúc Lan: - Đứa nhỏ này cũng đã suy xét trên nhiều phương diện mới đưa ra quyết định này. Chưa kể có người cha Giang Minh ở đây, Mộc Phạm cũng có tài nguyên của mình.

Tuy rằng không giúp đỡ được gì trên quan trường nhưng Giang Minh là tiến sĩ hàng thật giá thật, để dạy dỗ con trai thì như vậy cũng đủ rồi.

Chớp mắt đã qua ba ngày, vợ chồng Giang Minh đã đến. Trúc Lan gặp được hai người, có lẽ vì có chuyện vui trong người nên nhìn hai người họ trẻ ra rất nhiều.

Cùng lúc đó ở triều đình, tiểu nhi tử con của chính thất của Ôn gia bị biếm chức quan điều ra khỏi kinh. Người đã sớm đoán trước không mấy ngạc nhiên, còn những người không đoán được ý định của Hoàng Thượng thì khiếp sợ.

Tiểu nhi tử của Ôn gia đã vượt mặt trưởng tử Ôn gia, quyền lực trong tay không hề ít. Bây giờ bị giáng chức ra khỏi kinh thành, sẽ là một đòn chí mạng đối với đứa con trai kiêu ngạo của Ôn gia.

   

Trong buổi chầu triều hôm nay, những ánh mắt như có như không tập trung vào Ôn lão đại nhân. Lão đại nhân xin nghỉ mấy ngày, trông già đi rất nhiều.

Một vài vị đại thần tính tình bộc trực cũng nơm nớp lo sợ. Hoàng Thượng thật là vô tình, Hoàng Hậu đang mang thai. Hơn nữa Ôn gia còn ra đời một vị Trạng Nguyên đại tam nguyên kia mà!

Đối với sự dứt khoát và gọn gàng của Hoàng Thượng, Chu Thư Nhân cũng phải ghé mắt. Một vị đế vương chân chính sẽ không cho phép bất kỳ ai khiêu chiến sự uy nghiêm của mình.

Sau khi kết thúc buổi chầu triều, bên cạnh Ôn lão đại nhân vẫn có rất nhiều người vây quanh. Chu Thư Nhân chắp tay sau lưng sải bước nhanh rời đi, anh không muốn ở lại thu hút sự thù địch của lão đại nhân. Hôm nay Uông Cự không lên triều, người theo bên cạnh Chu Thư Nhân là Khâu Duyên. Khâu Duyên vẫn luôn cúi đầu, mãi đến lúc ra cung ngồi lên xe ngựa mới trở nên thoải mái hơn.

Khâu Duyên nhỏ giọng hỏi:

- Đại nhân cũng biết nhà ta gần nhà Ôn gia mà.

- Ừ, ngài cũng đã nói với ta rồi.

Khâu Duyên nói tiếp:

- Mấy hôm nay Ôn gia rất ầm ĩ, nghe nói tiểu nhi tử kiêu ngạo của Ôn lão đại nhân còn hộc máu.

- Có cả chuyện này sao?

Khâu Duyên gật đầu:

- Chắc chắn không phải giả, đêm hôm đó còn mời đại phu. Tiểu nhi tử của Ôn lão đại nhân lúc nào cũng nhìn người bằng lỗ mũi, đả kích bị biếm khỏi Kinh Thành này quá nặng nề với ông ta.

Chu Thư Nhân thản nhiên nói:

- Mọi chuyện xảy ra đều là nhân quả được gieo từ ngày xưa, có nhân ắt sẽ có quả, nếu hắn ta không làm chuyện gì trái với lương tâm thì sẽ không bị người ta nắm thóp, không gièm pha được. Nói gì thì nói, hắn ta muốn trách thì cũng chỉ có thể tự trách mình, không thể trách người khác.

Ngươi huênh hoang nhất, Hoàng Thượng không để ý ngươi thì để ý ai.

Khâu Duyên: - Vị công tử này chắc chắn sẽ không nhìn ra sai lầm của bản thân, hẳn là bây giờ tam phòng của Ôn gia đang hận đại phòng lắm.

Chu Thư Nhân không nói gì, mưu kế của Hoàng Thượng đã đạt được. Ôn lão đại nhân có ba người con do chính thất hạ sinh, lão coi trọng đại nhi tử, yêu thương tiểu nhi tử, bằng không tiểu nhi tử không thể có chức quan cao ngang với huynh trưởng được. Dù tiểu nhi tử của Ôn đại nhân có không cam lòng đi chăng nữa thì sau khi ổn định sức khỏe vẫn phải ra kinh, ông ta không đưa thê tử và các con cùng đi mà một mình một xe ngựa rời khỏi Kinh Thành.  

Bên Chu gia lại là hỉ sự, cháu gái xuất giá vào ngày hoàng đạo. Trúc Lan rất quan tâm đến đứa cháu gái Mâu Mâu thích đọc sách, lại gả thêm một đứa nữa ra ngoài. Tuyết Mai gả khuê nữ duy nhất đi, sau khi không còn nhìn thấy khuê nữ nữa thị mới không thể ngừng lau nước mắt.

Người cha như Khương Thăng cũng nước mắt lưng tròng, không kìm được mà rớt nước mắt. Hai vợ chồng thi nhau khóc, làm cho người nhỏ nhất trong nhà là Khương Lỗi cũng khóc theo.

Trúc Lan: “...”

Cảnh tượng làm sao mà quen đến thế, hình như hai vợ chồng lão đại cũng tiễn khuê nữ xuất giá như vậy.

Đã tiễn cháu gái đi, Trúc Lan lôi Chu Thư Nhân về phủ. Trên đường hồi phủ, Trúc Lan đột nhiên cười. Chu Thư Nhân kinh ngạc hỏi:

- Sao đột nhiên em lại vui vẻ thế?

- Dạo này càng có nhiều người tin lời đồn về nữ nhi nhà ta, nhất là Đào thị và Hồ thị. Ngọc Lộ sắp bị Đào thị cung phụng thành tổ tiên rồi.

Râu của Chu Thư Nhân giật giật, nói:

- Mấy cái thằng nhóc Minh Huy này.

Trúc Lan cười to hơn nữa:

- Ai mà ngờ được có nhiều người tin lời của mấy tên nhóc con vậy chứ.

Số bà mối đến nhà vào vài ngày trước làm cô bất ngờ, bọn họ đã ở địa vị như vậy, không ai làm mai mà trực tiếp đến tận cửa, đều là lén thăm dò trước rồi mới can đảm đi theo quy trình để tránh cho việc đến tận cửa lại bị mất mặt. Ai cũng cần mặt mũi cả.

Sau khi dò hỏi, cô mới biết có lời đồn đãi vượng phu. Lúc ấy khỏi nói Trúc Lan cứng họng như thế nào. Đào thị đến hỏi, Trúc Lan giải thích. Kết quả là sau khi Đào thị biết lời đồn đãi từ đâu ra lại càng thêm tin tưởng rằng Ngọc Lộ vượng phu.

Chu Thư Nhân: - Em xem, nếu Ngọc Lộ sinh con trai thì sẽ càng có nhiều người đến cửa nhà chúng ta xin cưới.

- Nhưng mà mấy đứa lứa Ngọc Điệp vẫn còn nhỏ, em không vội. - Trúc Lan lại nói: - Em nghe Lâm lão phu nhân nói Ôn gia chọn La gia để xem mắt cho Ôn Dung nhưng không thành.

Chu Thư Nhân vuốt râu:

- La gia sao, cũng không tốt lành gì.

Trúc Lan hỏi:

- Anh đã gặp được Ôn Dung chưa? Có lời đồn nói rằng Ôn Dung bị tam thúc của mình đánh, suýt nữa là phá hỏng cả tướng mặt. Không biết có thật vậy không.

- Chắc là thật.

- Thế thì thù này phải sâu đậm như nào chứ.

Chu Thư Nhân cười lạnh, nói:

- Tiểu nhi tử do chính thất sinh của Ôn đại nhân cả đời này đừng nghĩ đến việc hồi kinh, ông ta chỉ có thể ở lại làm quan địa phương. Em nói thử xem thù này lớn đến mức nào?

Trúc Lan cứng họng:

- Rõ là tự mình tạo nghiệp.

- Không nhắc Ôn gia nữa, nói chuyện về Khương Bình và Khương An đi.

Trúc Lan hỏi:

- Anh không nói thì em cũng định hỏi. Từ sau tết đã không thấy tăm hơi hai đứa nhỏ đâu, lần nào hỏi anh anh cũng ậm ừ. Bây giờ mới định nói cho em biết à?

Chu Thư Nhân khẽ ừ một tiếng, nói:

- Hai đứa nhỏ này quá giống nhau, Xương Nghĩa muốn huấn luyện bọn chúng. Khi hoàng thượng biết được, liền hỏi hai đứa trẻ. Chúng lớn gan nên cũng đồng ý. Lúc ta biết chuyện, hai đứa trẻ này đã bị người của hoàng thượng đưa đi rồi. 𝖙y𝖙

Chu Thư Nhân thở dài nói tiếp:

- Hoàng thượng mấp mé nói cho anh, cho nên anh cũng nói lại qua loa. Khi Khương Mâu thành thân, anh lén hỏi Hoàng Thượng. Hoàng thượng nói cho anh biết đôi song sinh đã ra nước ngoài rồi.

Trúc Lan gần như ngã ngửa sau khi nghe, khiến Chu Thư Nhân sợ hãi:

- Đừng làm anh sợ.

Trong mắt Trúc Lan tràn đầy tức giận, nói:

- Sao hai thằng nhóc thúi này không bàn bạc cùng cả nhà? Làm việc cho Hoàng Thượng đâu phải chuyện dễ, lúc nào cũng gặp nguy hiểm đến tính mạng!