Trúc Lan lại hỏi:
- Vậy còn Lưu Phong thì sao? Anh nghĩ gì về hướng phát triển của Lưu Phong?
Chu Thư Nhân cười nói:
- Xương Nghĩa đã có đủ khả năng để sắp xếp cho con rể của nó rồi, không cần đến anh phải lo lắng nữa.
Các con trai đã không cần phải chờ đến anh dẫn dắt nữa, cuối cùng cũng đến lúc được thư giãn.
Trúc Lan cười theo, thành quả sau nhiều năm bồi dưỡng của bọn họ đang dần được trông thấy. Sau này họ chỉ cần giữ được phương hướng chung, còn những chuyện khác không cần quá lo lắng.
Bờ vai của Chu Thư Nhân đã thoải mái hơn nhiều, ý bảo Trúc Lan không cần bóp nữa. Anh kéo cô ngồi xuống nói:
- Hoàng Thượng muốn xuống tay với Ôn gia.
Trúc Lan: - Ý anh đang nói đến trạng nguyên Ôn Dung sao?
- Đúng vậy, thế lực của Ôn gia đã đủ lớn rồi, nếu như phát triển thêm nữa sẽ mất cân bằng. Hoàng Thượng không làm mất cơ hội trở thành Trạng nguyên của Ôn Dung, điều này có nghĩa trong số mấy đứa con trai của Ôn gia phải có người phải đi xuống.
Trúc Lan nói: - Nói vậy thì trong cuộc trao đổi này, bên được nhiều hơn mất chính là Ôn gia. Mấy nhi tử của Ôn đại nhân cố gắng nhiều năm mới có được ngày hôm nay, Trạng nguyên Ôn Dung này đúng là rất tốt, nhưng sẽ phải mất nhiều năm để từ từ đi lên, Hoàng Thượng đang lợi dụng trạng nguyên để làm suy yếu đi thế lực của Ôn gia.
- Ai lỗ chứ Hoàng Thượng thì không, chờ mấy hôm nữa là đến lúc Ôn đại nhân phải lo.
Trúc Lan nhẹ giọng nói:
- Đại phòng Ôn gia được lợi, những phòng còn lại dù bất kỳ phòng nào bị suy yếu cũng sẽ dẫn đến lục đục nội bộ.
Chu Thư Nhân cũng không đồng cảm với Ôn gia, nói:
- Đó là lỗi của chính bọn họ. Ôn gia chưa bao giờ kiềm chế bản thân, làm sao mà Hoàng Thượng có thể dung thứ được?
Anh còn nghe Thái Tử nói đùa rằng người bám vào Ôn gia càng ngày càng nhiều, sắp thành nửa triều Ôn gia đến nơi rồi. Chậc chậc, ngoài Hoàng Thượng ra thì Thái Tử có thể nghe ai nói được vậy?
Sau khi kết thúc buổi chầu, Chu Thư Nhân cản Ôn lão đại nhân nói:
- Ta chúc mừng đại nhân, chúc mừng trong nhà đại nhân có một vị đại tam nguyên.
Nụ cười trên mặt Ôn lão gia tử càng sâu hơn:
- Chỉ là đám trẻ ra sức tranh đua mà thôi.
Nụ cười của Chu Thư Nhân không thay đổi, nói tiếp:
- Ôn trạng nguyên trúng Hội nguyên, ngài ăn mừng khắp nơi. Cớ sao mà Ôn tứ công tử đỗ Trạng Nguyên, lại còn là đại tam nguyên mà Ôn lão đại nhân ngài lại khiêm tốn như thế? Ta vẫn đang chờ được uống rượu mừng đấy.
Nụ cười trên mặt Ôn lão gia cứng đờ trong giây lát, vội vàng giấu đi:
- Rượu mừng thì không cần, Ôn gia bọn ta đã quyên góp số bạc dùng để mở tiệc rồi. Cho nhiều người được chung vui cùng bọn ta.
Chu Thư Nhân chắp tay nói:
- Ôn lão đại nhân thật tốt bụng!
Ôn lão gia tử chỉ cảm thấy vô cùng châm chọc, nhất là nụ cười mang đầy ẩn ý của Chu Thư Nhân. Lão hít thở nói với bản thân rằng không được tức giận, nhưng mà vẫn tức muốn chết.
Chu Thư Nhân xả được cơn tức, nhanh chóng kéo Uông Cự - người vẫn đang xem kịch rời đi. Anh luôn nhớ kỹ những rắc rối Ôn lão gia tử mang đến cho mình, vẫn chờ có ngày này để chọc ngoáy lại!
Chu Thư Nhân đi xa mới nói:
- Thật thoải mái.
Trong thâm tâm Uông Cự trợn trắng mắt, người này đúng là thù dai. Dù cho Ôn lão đại nhân có che giấu tốt thế nào thì sắc mặt vẫn cứng ngắc, cha già Chu giỏi nhất là chọc vào nỗi đau của người khác.
Uông Cự thấp giọng nói:
- Không biết Ôn gia quyên góp bao nhiêu tiền, ta phải về hỏi thăm cho rõ mới được.
- Không dưới một vạn lượng, đáng tiếc, sớm không làm, bây giờ có làm cũng đã muộn.
Uông Cự và phụ thân phân tích lần này Ôn gia có trạng nguyên. Cha nói Hoàng Hậu lại mang thai, Ôn gia có đại tam nguyên, vinh quang quá lớn:
- Lúc vui vẻ Ôn đại nhân đã bỏ qua quá nhiều cái, giờ có tỉnh ngộ cũng muộn màng rồi.
- Vui vẻ rồi xem nhẹ vấn đề là chuyện bình thường, bất kì ai vào trong hoàn cảnh ấy cũng sẽ mừng phát điên thôi.
Hoàng Hậu lại mang thai lần nữa, nếu là con trai nữa thì là ba người con của chính thất, ngai vàng vững chắc, làm gì có ai gặp chuyện mừng như vậy mà không điên đâu.
Uông Cự lại nói:
- Cha ta đã sắp xếp cho Uông Úy xong rồi.
Chu Thư Nhân ồ lên, hỏi:
- Vào Bộ nào?
Uông gia sẽ không để Uông Úy phải ra kinh, anh đã sớm tính rồi nên không cần phải lo cho thằng cháu rể này. Hai đứa cháu rể rất khác nhau trong mắt Hoàng Thượng: Lưu Phong có thể tính là người của Chu gia, nhưng Uông Úy thì không. Uông Úy là cháu đích tôn của Uông Cự, luôn đề cao lợi ích của gia tộc lên trên hết; Trong khi Lưu Phong lại khác, Lưu Phong không thân cận với Cổ gia, Cổ gia bị coi là ỷ lại vào Chu gia, người con rể cũng coi như nửa con trai của nhị phòng rồi.
Uông gia không giấu Chu Thư Nhân, nói:
- Công Bộ, ý của cha ta là muốn Uông Úy vào Công Bộ.
- Là một nơi không tệ để đi.
Những năm gần đây, Công Bộ đã không còn là Bộ đứng chót như trong quá khứ. Những lợi ích mà Công Bộ tạo ra khiến cho các chức quan của Công Bộ trở nên có tiếng hơn.
Chu gia
Trúc Lan kiểm tra lại đồ cho cháu gái làm của hồi môn. Sau khi xác nhận mấy lần không để sót gì, cô tự mình mang của hồi môn cho nhà con gái lớn.
Khương gia
Trong viện chất đầy những rương đồ, lần đầu tiên Tuyết Mai gả con gái, thiếu kinh nghiệm, dù có sự giúp đỡ của hai tẩu tẩu cũng vẫn luống cuống chân tay. Tuyết Mai nhìn danh sách của hồi môn, nói:
- Muội nhớ rõ ràng đã để bình hoa ở cái rương ngoài, sao giờ lại không tìm thấy?
Lý thị: - Muội đừng có vội, bình tĩnh mà tìm. Càng sốt ruột thì lại càng không tìm thấy.
Tuyết Mai nhớ kỹ lại nhưng cũng không nhớ ra được:
- Thôi không nghĩ nữa, muội sẽ tìm từng cái một vậy.
Trúc Lan vừa vào thì gặp cảnh này, nói:
- Hết chỗ để chân luôn rồi.
Khương Vương thị đến đây cùng với thông gia:
- Tuyết Mai và Khương Thăng chuẩn bị của hồi môn khắp nơi cho Mâu Mâu, thêm nhiều quá giờ lại tự làm khó mình.
Trúc Lan nhìn cả viện đều là những cái rương, thấy mà đau đầu:
- Ai bảo lần nào nha đầu này đi chơi vui vẻ về cũng không để ý mà dọn dẹp lại, bây giờ đến lúc cần lại nhức đầu. Cũng đáng lắm!
Khương Vương thị không hùa theo nói con dâu, dù bây giờ con trai bà ta kiếm được tiền nhưng bà ta cũng không nghĩ đến việc sẽ kênh mặt lên giá mẹ chồng. Bởi, không thể lên nổi. Con trai mình vẫn còn dựa vào nhà thông gia, và đương nhiên bà ta cũng sẽ không làm thế. Cuộc sống như bây giờ đã quá tốt rồi.
Trúc Lan cầm lấy danh sách của hồi môn trong tay con gái, đúng là rất nhiều đồ. Nói:
- Từ từ hẵng sắp xếp, đợi cất xong đồ ta mang đến thêm đã.
Tuyết Mai đau đầu nhìn của hồi môn chất đầy sân:
- Mẹ.
- Con đừng nghĩ có thể bớt việc, lát nữa phải sắp xếp theo quy tắc. Danh sách của hồi môn của con cũng cần phải được viết lại.
Tuyết Mai đi thu xếp, lúc này Khương Vương thị mới nói:
- Thông gia cứ nghỉ ngơi không cần hỗ trợ, lát nữa là việc đâu vào đấy thôi.
Trúc Lan: - Được, chúng ta uống trà xem Tuyết Mai sắp xếp.
Vốn cô cũng không định giúp đỡ. Khương Mâu xuất giá thì cứ để cho Tuyết Mai bận rộn đi thôi. Mấy năm nay nhờ có Khương Mâu quản lý nhà cửa nên Tuyết Mai mới có thời gian nhàn hạ, phải cho thị biết sự vất vả của một người làm chủ gia đình.
Khương Vương thị không biết chữ, mấy năm nay cũng không học được mấy chữ, nhưng chỉ nhìn qua danh sách của hồi môn dài ngoằng, cũng có thể biết của hồi môn rất nhiều. Khương Vương thị nghĩ thầm: may là tiểu nhi tử chỉ có một cô con gái, có thêm mấy khuê nữ nữa thì chẳng phải của cải tích lũy đem đi cho hết à.
Hơn nửa ngày trôi qua, của hồi môn của Khương Mâu mới được sắp xếp xong. Trúc Lan cũng đã hiểu rõ về của hồi môn của cháu gái, đồ còn nhiều hơn so với dự kiến của cô. Xem ra tiền kiếm được nhờ bán tranh của Khương Thăng cơ bản đều đổ hết vào của hồi môn.
Bởi vì Khương gia mời cô ở lại ăn cơm tối, Trúc Lan phái người nói cho Chu Thư Nhân. Không ngờ vừa rời khỏi nha môn Chu Thư Nhân đã đến đây.
Cha mẹ của Khương Thăng lại càng thêm cẩn trọng - Đây là sự chênh lệch do thân phận mang đến. Rõ ràng hai nhà là thông gia của nhau nhưng chỉ khi ăn tết cha mẹ của Khương Thăng mới có thể đến Chu phủ một chuyến, còn lại không có việc gì quan trọng thì sẽ không đến cửa Chu phủ. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Chu Thư Nhân cố gắng giấu khí thế của mình, nói:
- Thông gia đừng đứng, mọi người hãy cùng ngồi đi.
Cha của Khương Thăng vẫn rất căng thẳng, tết đến đi Chu phủ chơi thông gia mặc thường phục, nhưng bây giờ lại đang mặc quan phục, đáp:
- Được, được.