Chương 1384 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Vào ngày bảng vàng được công bố, Minh Thụy và mấy đệ đệ đích thân đến chỗ bảng vàng để chờ. Lưu Phong thấy đám người Minh Thụy thì hỏi:

-Sao các đệ cũng đến đây?

Minh Thụy nói:

- Bọn đệ quan tâm tỷ phu, cũng không muốn ở nhà chờ đợi tin tức nên cùng tỷ phu đến để xem bảng vàng.

Lưu Phong rất cảm động, y xoa đầu Minh Tĩnh. Hôm nay cũng có mấy người họ Cổ theo đến, mọi người đều quen biết nhau, đứng thành một vòng tròn nhỏ, chiếm giữ một vị trí lớn. Minh Huy dáo dác nhìn xung quanh, nói:

-Sao không thấy tỷ phu Uông Úy nhỉ?

Khi nãy Lưu Phong cũng có tìm kiếm một hồi, đáp:

- Chỗ này nhiều người quá, muốn tìm thấy cũng chẳng dễ.

Uông Úy đã đến từ sớm, cũng có rất nhiều người của Uông gia đi cùng y, không chỉ có đệ đệ của hai phòng khác mà còn có rất nhiều con cháu nhà họ Uông, nên Uông Uý không vội đi tìm đại tỷ phu.

Đông người đến nhất là Ôn gia, Ôn gia có rất nhiều con cái, bao gồm cả con của chính thất và thê thiếp, cơ bản hôm nay đều có mặt ở đây. Ôn Dung không lộ ra cảm xúc nào trên mặt, có bao nhiêu huynh đệ thật sự mong hôm nay y là người đứng đầu bảng vàng? Ngay cả đại ca ruột của y mà còn có khúc mắc sâu đậm với y.

Thời khắc bảng vàng được công bố, viên quan hô to đứng lùi lại rồi lấy danh sách ra dán ở nơi dễ thấy nhất. Người đầu tiên được nhìn thấy chính là Trạng Nguyên Ôn Dung, tại hiện trường có rất nhiều người trở nên kích động. Sau khi xác nhận mình đã đọc chính xác, một đống người chen lấn ra khỏi đám đông, chạy ra ngoài định đi đổi bạc. Đặt cược đúng, kiếm được tiền rồi.

Ôn Dung sửng sốt, thế mà y lại là Trạng Nguyên. Y nhìn chằm chằm vào bảng vàng, y cho rằng, để trấn áp Ôn gia, dù bài thi của mình có xuất sắc nhất thì Hoàng Thượng cũng sẽ không để y làm Trạng Nguyên. Trong lòng Ôn Dung thầm suy đoán mình sẽ là Thám Hoa hoặc là Bảng Nhãn thôi. Không thể ngờ đến Hoàng Thượng thật sự để cho y làm Trạng Nguyên. Đại tam nguyên là thứ vinh dự to lớn cỡ nào chứ?

Ôn Dung rùng mình một cái. Y không cảm thấy vui mừng, ngược lại còn có cảm giác vô cùng bất an lo lắng.

Ôn Lệ tính tình bộc trực, không nhịn được đẩy Tứ đệ một cái nói:

- Ta gọi đệ mấy câu mà đệ không trả lời gì hết, vui đến mức choáng rồi hay sao?

Ôn Dung hoàn hồn, sắc mặt cứng ngắc, nhưng lúc này có quá nhiều người đang nhìn vào y, đành nhếch khóe miệng:

- À, do đệ vui quá thôi.

Ôn gia đại ca Ôn Hạc nhìn kĩ Ôn Dung, trong lòng cảm thấy kỳ quái. Hình như Ôn Dung có vẻ không vui lắm.

Uông Úy cũng đã tìm được thứ hạng của mình - thứ tám, trên mặt mang theo nụ cười tươi tắn. Chẳng những y không bị mất phong độ mà còn phát huy tăng thêm một hạng. Nếu ở đây không có quá nhiều người, y thật sự mốt hét lên mấy cái. Khó khăn nhất trong cuộc đời y đã qua rồi!

Minh Thụy cũng tìm kiếm thứ hạng của đại tỷ phu, lần này tụt mười lăm bậc: xếp thứ sáu mươi.

Lưu Phong thở ra một hơi, y không bị rơi khỏi nhị giáp, lúc thi đình y không phát huy tốt, sự bình tĩnh suốt mấy ngày nay cũng là giả vờ:

- Ha ha, nhị giáp.

Minh Thụy quay lại nói:

- Chúc mừng tỷ phu.

Đôi mắt Lưu Phong đỏ bừng vì hưng phấn, y không làm mất mặt của gia tộc, làm nở mặt nở mày nhạc phụ và cữu cữu, cũng khiến cho những kẻ chê cười nương tử mình gả thấp phải câm miệng.

Minh Huy càng kích động hơn, Lưu Phong là đường tỷ phu, Uông Úy mới là thân tỷ phu. Thằng bé vẫn luôn lo lắng nếu tỷ phu Uông Úy thi cử không đỗ đạt thì Uông gia sẽ cảm thấy là do tỷ tỷ của nó không có phước, sợ tỷ phu nghe được sẽ nảy sinh khúc mắc với tỷ tỷ. Bây giờ không cần phải lo nữa, tỷ phu thi cử rất tốt, lần trước Uông gia đã hài lòng với thứ hạng, lần này còn có tiến bộ nên Uông gia sẽ chỉ càng thêm hài lòng. - ứng dụng 𝖙y𝖙

Minh Huy nhìn vào bảng, nói:

- Tỷ tỷ của ta là người vượng phu.

Đúng thế, nhìn mà xem tỷ tỷ của thằng bé vượng phu như thế nào. Vừa gả đi đã mang thai, đường con cháu của Uông gia vốn khó khăn, suốt mấy thế hệ chưa từng có trường hợp vừa vào cửa đã mang thai, đều phải thành thân vài năm mới có con!

Minh Tĩnh chớp chớp mắt, hỏi:

- Tứ ca, huynh nói gì thế?

Minh Huy chỉ vào danh sách:

- Đệ thấy thứ hạng của tỷ phu Uông Úy chưa?

- Có thấy.

- Có phải từ ngày lấy được tỷ tỷ của ta, tỷ phu trở nên càng ngày càng tốt không?

Minh Tĩnh đã hiểu, đáp:

- Là nhờ tỷ tỷ có số vượng phu!

Minh Thụy: “...”

Được rồi, hai bây vui là được.

Lưu Phong nghe vậy cũng bật cười, nói:

- Nếu thế thì nương tử của ta cũng rất vượng phu đấy.

Minh Thụy vui vẻ nói:

- Đúng thế, cô nương của Chu gia chúng ta đều vượng phu!

Lời nói của vài người đang vui vẻ lại mang đôi phần đùa cợt, nhưng người ngoài nghe được lại cảm thấy cũng rất đúng. Nhìn kết quả thi cử năm nay của mấy vị con rể Chu gia, có rất nhiều người tin.

Minh Huy kéo Minh Tĩnh đi tìm tỷ phu Uông Úy. Bọn họ muốn đích thân đi chúc mừng tỷ phu, không ngờ rằng những lời mình vừa nói đã được lan truyền rộng rãi.

Uông Úy thấy Minh Huy cũng ở đây, hỏi:

- Các đệ cũng đến sao?

Minh Huy cười tủm tỉm:

- Chúc mừng tỷ phu đỗ cao.

Uông Úy rất thích mấy đệ đệ của nương tử, nói:

- Chờ tỷ phu xong việc sẽ mời các đệ uống trà.

Nhóc mập mạp Minh Tĩnh nhảy cẫng lên:

- Tỷ phu là tốt nhất.

Con cháu Uông gia cũng tiếp xúc nhiều với Chu gia, mọi người đều không quá xa lạ nên chỉ một lúc đã cùng nhau trò chuyện rôm rả.

Lưu Phong cũng đi đến, nói với Uông Úy:

- Chúc mừng.

Uông Úy cười: - Chúc mừng.

Lưu Phong chỉ vào Ôn Dung đang bị vây quanh, nói:

- Hôm nay có cần phải chờ để chúc mừng không?

Uông Úy cười nói:

- Hôm nay chắc là không được, nhiều người quá. Chen không vào nổi.

   

Lễ Bộ

Xương Nghĩa đang trong lòng thì khoe khoang, ngoài mặt thì khiêm tốn tiễn những đồng liêu đến chúc mừng. Chờ những người không thân đi rồi, hắn mới bắt đầu ngâm nga ca hát. Liễu đại nhân thấp giọng hỏi:

- Người con rể này của ngươi không thể ở lại Kinh Thành, ngươi có dự định gì không?

Hàn Lâm Viện đã có hai người nhà họ Chu, không thể nhận thêm một ai cho dù có là cháu rể của họ!

Liễu đại nhân đã nghe cha mình phân tích rất nhiều, Hoàng Thượng cho bốn người con ở Hàn Lâm Viện để hỗ trợ Chu gia, đây cũng nằm trong giới hạn nên trưởng tôn Chu gia là Bảng Nhãn được vào Hàn Lâm Viện, còn lại cơ hội ở lại kinh thành của con cháu họ Chu rất mong manh.

Xương Nghĩa liếc mắt nhìn, nói:

- Hóa ra ngài cũng hiểu biết hết nhỉ.

Liễu đại nhân: - Vậy nên mới nói chuyện có thông gia đầu óc tỉnh táo là chuyện tốt với bất kỳ ai. Mà nhà bọn ta, đầu óc rất tỉnh táo.

Xương nghĩa không mở miệng, dù sao thì con gái vẫn còn nhỏ và nhị công tử Liễu gia cũng không lớn.

Liễu đại nhân thấy phản ứng này thì vui vẻ, trông có vẻ ưng rồi. He, ưng là được.

Xương Nghĩa đang nghĩ đến con rể, trước khi thi hội cha đã nói qua với hắn tình hình gần đây của Chu gia, theo như lời cha thì con rể sẽ không ở lại kinh thành. Nghĩ đến đây, Xương Nghĩa không nỡ xa con gái và con rể. Con rể bị điều ra khỏi kinh, con gái và cháu ngoại sẽ đi theo cùng.  

Chu gia

Trúc Lan đã biết tin tức, cô chú ý đến Xương Kỳ hơn. Vị này thi đình chen được vào nhị giáp, từ vị trí cuối cùng lên đến nhị giáp không phải là dễ dàng gì.

Buổi tối, Xương Kỳ ở lại Chu phủ ăn cơm, Chu Thư Nhân mời người đi thư phòng nói chuyện riêng, giữ Xương Kỳ ở lại Chu phủ. Trúc Lan đợi chồng về hỏi chuyện:

- Anh nói chuyện gì với Xương Kỳ thế?

Chu Thư Nhân vừa rửa tay vừa nói:

- Anh hỏi xem y muốn đi bắc hay nam, hiện tại khắp cả nước đều thiếu quan địa phương, còn nếu muốn ở lại kinh thì anh cũng không giúp được, chỉ có thể giúp hướng đi.

Trúc Lan hỏi: - Xương Kỳ trả lời anh như thế nào?

Chu Thư Nhân lau tay, ý bảo vợ xoa bóp vai cho:

- Y nói muốn đi phía bắc.

- Y cũng rất thông minh, biết là về phương nam thì cần phải gắng sức hơn.

Chu Thư Nhân nói: - Tuổi tác của y đã không còn trẻ, y cũng muốn ổn định. Phương bắc tuy không giàu có như phương nam, nhưng tốt hơn ở chỗ mạng lưới các gia tộc không rắc rối như ở phương nam. Muốn thi triển ý tưởng gì cũng dễ dàng hơn chút.