Chương 1383 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Ngày thứ hai sau khi Xương Trung rời đi, buổi sáng Trúc Lan không tài nào dậy nổi, đầu óc nặng nề mơ mơ màng màng, Chu Thư Nhân nán lại không đi vào triều.

Lúc Trúc Lan tỉnh lại, cổ họng khô khốc. Cô uống mấy hớp nước, giọng nói rất khàn:

- Em bị sao vậy?

Chu Thư Nhân thả tách trà trong tay xuống, cẩn thận dìu vợ nằm trở lại. Đáp:

- Sáng nay em phát sốt, Thái y đến khám rồi, bảo rằng mắc chứng hoả vượng dẫn đến phát sốt, có kê đơn thuốc cho em đây.

Trúc Lan: - Sao em lại mắc chứng hỏa vượng?

- Em không hỏa vượng sao được, em lo lắng con trai ở bên ngoài sẽ bị thương, mấy ngày nay suy nghĩ quá nhiều, vả lại mùa xuân là mùa dễ mắc chứng hoả vượng nhất. Em không dập được lửa trong người nên đổ bệnh luôn.

Trúc Lan tính nói chuyện nhưng lại cảm nhận được cổ họng đau rát, cô nóng trong người ghê vậy.

Chu Thư Nhân bưng chén cháo lên đút cho vợ, Trúc Lan muốn tự mình uống, mà Chu Thư Nhân tránh đi muốn tự mình đút, Trúc Lan hết cách với Chu Thư Nhân. Một bát cháo nhanh chóng thấy đáy. Lúc này Thanh Tuyết bưng chén thuốc vừa mới sắc vào, Trúc Lan ngửi được mùi thuốc nồng nặc, mặt nhăn nhúm lại, ngửi thôi là biết đắng lắm rồi.

Chu Thư Nhân lấy chén thuốc qua, nói:

- Uống hết trong một hơi là không thấy đắng nữa.

Trúc Lan ngồi dậy, chén thuốc đã được làm nguội, cầm trên tay không bị bỏng, cô nhắm mắt uống một hơi. Oẹ, mắc ói quá đi. Cô muốn nôn chúng ra quá.

Chu Thư Nhân vội vàng đưa nước đường tới, nói:

- Mau uống mấy miếng đi.

Trúc Lan uống nước đường vào mới dằn xuống được vị đắng, nói:

- Mùi vị buồn nôn quá.

Chu Thư Nhân chờ vợ mắc ói nằm xuống mới đứng dậy nói:

- Anh đến Hộ Bộ đây, nếu thấy không khoẻ chỗ nào cứ kêu người tới tìm anh.

Trúc Lan gật đầu, nói:

- Em mắc chứng hỏa vượng mới bị sốt thôi, hạ sốt là ổn lại rồi. Anh không cần lo lắng.

Chu Thư Nhân không lo lắng sao được. Cả hai càng ngày càng lớn tuổi, mỗi lần vợ anh đổ bệnh là anh lại lo sốt vó.

Chu Thư Nhân đến Hộ Bộ, vừa bước vào phòng đã thấy Thái Thượng Hoàng:

- Thần tham kiến Thái Thượng Hoàng.

Thái Thượng Hoàng: - Hôm nay khanh không lên triều hả?

Lúc này buổi chầu còn chưa kết thúc kia mà.

Chu Thư Nhân giải thích:

- Nương tử của thần bị bệnh, thần xin nghỉ rồi.

Thái Thượng Hoàng nghe vậy hỏi liền:

- Thái y nói sao?

- Con út trong nhà xuất kinh, nương tử lo âu dẫn đến vượng hoả rồi phát sốt. Bài hoả xong là khoẻ rồi ạ.

Thái Thượng Hoàng nói: - Ăn Tết xong rất dễ đổ bệnh, khanh cũng phải cẩn thận một chút.

Dương thị biên soạn sách vở rất tốt, bây giờ không riêng gì Thái tử xem mà Hoàng thượng cũng xem vào những lúc rảnh rỗi. Bản lĩnh của đôi phu thê này là tài sản quý giá của nước nhà đấy.

Thái Thượng Hoàng tới đây là vì có chuyện muốn hỏi:

- Trẫm nghe Thái tử nói khanh muốn làm một số quân lương tiện lợi và không cần nấu nướng.

Chu Thư Nhân gật đầu, nói:

- Vâng, thần mong có thể tạo ra loại thức ăn vừa có thể chắc bụng vừa có thể mang theo bất cứ lúc nào. Đây là điều rất quan trọng trong chiến đấu, hai bên đánh nhau ắt có những lúc mỏi mệt, bên nào hồi phục thể lực trước, khả năng giành chiến thắng của bên đó sẽ cao hơn.

Anh nghĩ đến thức ăn tiện lợi là vì một khi tiến sâu vào thảo nguyên để đánh trận, chắc chắn không chỉ vận chuyển lương thảo, mà còn phải vận chuyển thêm một số lượng lớn củi. Nhặt củi đủ cho toàn quân sử dụng trên thảo nguyên lại quá cồng kềnh, trong tình huống không thể nhóm lửa thì thức ăn tiện lợi có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề.

   

Thái Thượng Hoàng nhiều năm ở trên chiến trường, ngài có cái nhìn sâu sắc về việc chi viện hơn bất kỳ ai. Tuy nhiên thức ăn tiện lợi không dễ bảo quản, nếu có thể bảo quản trong thời gian dài thì đây sẽ là một bước ngoặt của cuộc chiến. Thái Thượng Hoàng không cho rằng Chu Thư Nhân chưa có ý tưởng gì mà lại đi nói cho Thái tử nghe, bèn hỏi:

- Khanh có ý tưởng rồi à?

Chu Thư Nhân có vài ý tưởng thật, đáp:

- Thần còn phải cho người đi thực nghiệm nữa.

Hai mắt Thái Thượng Hoàng sáng rực, nói:

- Khanh không cần tìm người gì hết, chuyện này cứ giao cho trẫm. Vừa hay trẫm không có chuyện gì làm.

- Được.

Đúng là Thái Thượng Hoàng thích hợp nhất thật, anh cũng có thể bớt lo.

*

Hoàng cung

Lâm Hi đi theo đằng sau công chúa Trân Nguyệt. Con bé không muốn cách xa bà nội đâu, lúc mẹ rời Kinh có nói với con bé rằng vào cung cố gắng không chạy lung tung. Bây giờ Hoàng hậu nương nương đang mang thai, là thời điểm có thể xảy ra rất nhiều chuyện. Nhưng Trân Nguyệt tỷ tỷ đến rủ con bé, bà nội cũng đồng ý rồi nên con bé đành phải theo Trân Nguyệt tỷ tỷ ra ngoài.

Trân Nguyệt đi được vài bước thì quay đầu lại, hỏi:

- Bảo sao tỷ không nghe thấy tiếng bước chân của muội, muội đi chậm như rùa ấy.

Lâm Hi chỉ xuống chân mình, nói:

- Bởi vì chân muội ngắn lắm.

Trân Nguyệt có cảm xúc rất phức tạp với người muội muội này, nàng ta không thích muội muội cho lắm. Từ sau khi Lâm Hi chào đời, ông bà nội thương Lâm Hi nhất. Cho dù nàng ta là công chúa, thì nàng ta vẫn phải xếp sau. Mẫu phi nói với nàng ta rằng: nàng ta là thứ nữ, phụ hoàng từng là đích trưởng tử rồi lên kế vị nên phụ hoàng để ý con của Hoàng hậu nhất. Bây giờ trong cung chỉ có một công chúa là nàng ta, nếu Hoàng hậu nương nương sinh được công chúa thì nàng ta hoàn toàn chẳng còn ưu thế gì nữa. Mẫu phi bảo nàng ta chăm sóc Lâm Hi thật tốt trong khoảng thời gian Lâm Hi vào cung, không chỉ bởi vì mối quan hệ giữa Nhiễm gia và Chu gia, mà còn bởi vì phủ Tần vương nữa, nàng ta hết lòng với Lâm Hi chắc chắn sẽ khiến ông bà nội hài lòng. - ứng dụng 𝖙y𝖙

Trân Nguyệt dẫn Lâm Hi đến nhà kính trồng hoa, nói:

- Hôm nay tỷ thấy nhà kính trồng hoa có rất nhiều hoa nở, nên cố ý đưa muội đến ngắm đấy.

Lâm Hi nghĩ đến nhà kính trồng hoa của Vương phủ nhà mình đã bị rau củ ông nội trồng xâm chiếm, con bé chưa từng đến nhà kính trồng hoa trong cung, đây là lần đầu tiên, bèn nói:

- Những bông hoa đó nở rộ thật đẹp.

Trân Nguyệt chỉ vào mấy loài hoa ở xa xa, nói:

- Mấy loài hoa này được mang từ nước ngoài về. Bây giờ không phải là mùa hoa nở, đợi đến lúc chúng nở hoa đẹp lắm.

Lâm Hi không thích hoa cỏ mấy, con bé thích thú cưng hơn. Con bé nhớ chú mèo của mình, thấy nãy giờ đã ra ngoài một lúc rồi:

- Chúng ta về thôi.

Trân Nguyệt thích hoa cỏ, đây là một trong những nơi nàng ta thích tới nhất, nàng ta còn chưa ngắm đủ, trong mắt có chút luyến tiếc. Lâm Hi thấy vậy, bèn nói:

- Tỷ tỷ thích thì cứ nán lại một lúc nữa đi, muội tự mình trở về cũng được mà.

- Không được, chúng ta phải về cùng nhau.

Lâm Hi cảm thấy Trân Nguyệt tỷ tỷ hơi kỳ cục, trước kia con bé ở lại hoàng cung, tỷ tỷ vẫn luôn giữ khoảng cách với con bé, hôm nay lại nhiệt tình quá.

*

Tẩm cung của Hoàng hậu

Nữ quan theo dõi mọi hành động trong cung, bà ấy nắm rõ hành tung của công chúa, thấy tinh thần của nương nương không tệ, mới nói:

- Lần đầu tiên công chúa chủ động mới quận chúa Lâm Hi đấy ạ.

Hoàng hậu ngước mắt, nói:

- Trân Nguyệt không có huynh đệ cùng mẹ, ngoại trừ Thái tử, các huynh đệ khác trong cung không dám thân thiết với con bé, con bé thân với Lâm Hi sẽ khiến phụ hoàng và mẫu hậu hài lòng. Làm vậy có lợi cho con bé.

Nữ quan nói: - Nhiễm phi sợ đích công chúa chào đời sẽ ảnh hưởng đến công chúa Trân Nguyệt, nên mới bảo công chúa Trân Nguyệt quan tâm quận chúa Lâm Hi nhiều hơn.

Hoàng hậu không thèm để bụng. Cho dù nàng ta có sinh con gái, con gái cũng kém hơn Trân Nguyệt tận 10 tuổi. Lúc con gái của nàng ta lớn lên, Trân Nguyệt đã xuất giá từ đời kiếp nào. Mấy năm qua nàng ta cũng có cảm tình với Trân Nguyệt, Nhiễm phi lại là người an phận nữa. Chỉ cần sau này đầu óc cả hai vẫn còn tỉnh táo, nàng ta không những giúp họ chọn một nhà tốt, mà còn tặng thêm một khoản hồi môn, để Trân Nguyệt xuất giá rình rang. Đương nhiên, tiền đề là Nhiễm phi và Trân Nguyệt phải hết sức tỉnh táo.  

Trúc Lan dưỡng bệnh 3 ngày, nhận được thư con trai út gửi về. Biết con trai út đi đường bình an, cô còn cảm nhận được niềm vui trong thư của con, lo âu trong lòng chậm rãi tan biến, không lo lắng nữa nên cơ thể của cô mới hồi phục hoàn toàn.

Sau khi Trúc Lan khoẻ lại, cô bắt đầu bận túi bụi. Công bố bảng vàng xong là cháu ngoại của cô cũng phải xuất giá.