Liễu Nguyên Bác không hé răng, tiểu thư Chu gia hôm nay y gặp được rất khác biệt. Ở cửa hàng trang sức, lúc tiểu thư Chu gia giảng giải trông vừa tự tin lại vừa hoạt bát. Nhất là lúc nói tới ngụ ý… không được nghĩ nữa, càng nghĩ mặt lại càng đỏ rồi.
Quách thị chớp mắt. Ừm, người trước mặt đúng là con trai của thị.
Trúc Lan vừa hồi phủ là gọi Triệu thị đến ngay, cô kể lại chuyện gặp được Quách thị và công tử Liễu gia. Nói:
- Con có thể tiếp xúc thử xem.
Triệu thị rất tin tưởng ánh mắt của mẹ chồng, mẹ chồng bảo thị tiếp xúc chứng tỏ Quách thị không tệ. Thị đáp:
- Con sẽ tìm cơ hội làm quen ạ. Mẹ, Liễu công tử thế nào?
- Diện mạo rất được, lễ nghi gia giáo đều ổn. Còn lại tính nết thì chưa biết sao.
Triệu thị suy nghĩ tới lui, thị và tướng công phải xem xét nhiều hơn mới được.
Buổi tới, Trúc Lan nói với Chu Thư Nhân chuyện Liễu gia:
- Anh cảm thấy sao?
Chu Thư Nhân nghe Xương Nghĩa kể về Liễu lang trung rồi, anh toàn nghe cho vui. Anh đáp:
- Tiền đề là những lời Liễu lang trung nói không phải là giả.
Trúc Lan rối rắm:
- Quan điểm của hai đứa trẻ khác nhau, ban đầu còn cảm thấy mới mẻ, nhưng sợ lâu dần sẽ không chịu nổi tính nhau, nhỡ con trai của Liễu lang trung không giống ông ấy ở phương diện tình cảm thì sao?
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Nha đầu nhà ta còn nhỏ, chúng ta không cần gấp gáp. Nôn nóng cũng là người khác nôn nóng mới phải!
Trúc Lan ngẫm lại cũng phải, nói:
- Tuyết Hàm báo cho em biết đã chọn xong ngày Dung Xuyên khởi hành rồi, sẽ khởi hành ngay sau kỳ thi Đình.
- Dung Xuyên không chờ có kết quả rồi mới đi à?
- Em nghe Tuyết Hàm nói, Dung Xuyên có chuyện cần làm nên không thể chậm trễ.
Chu Thư Nhân nói: - Xương Trung cũng sẽ đi cùng, con trai của anh không ở nhà được mấy ngày nữa rồi.
- Đúng vậy, em đang nghĩ xem nên chuẩn bị hành lý cho nó như thế nào. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, em thấy có quá nhiều thứ muốn mang.
Chu Thư Nhân hơi hối hận, nói:
- Em nghĩ giờ anh đột nhiên đổi ý, con trai có tức giận không?
Tới phút cuối cùng, anh lại không nỡ để con trai đi đâu xa nhà.
Trúc Lan cũng có muốn con trai đi xa nhà đâu, nói:
- Anh có thể thử.
- Không thử thì hơn, nếu anh đổi ý thì chắc chắn con trai của em sẽ tức giận không thèm để ý đến anh.
Trúc Lan vung tay cho ông già này một vả, nói:
- Gì mà con em, nó không phải con anh à?
Chu Thư Nhân mỉm cười làm lành, nói:
- Để anh viết thư cho Ngô Minh báo y biết trước.
- Ừm.
Chu Thư Nhân lại nói:
- Mạnh Kiệt làm quan ở địa phương cách Ngô Minh không xa lắm, anh cũng viết một phong thư luôn.
- Được đó.
Bởi vì Xương Trung sắp sửa đi theo hai vợ chồng Dung Xuyên nên Trúc Lan cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Sáng ra chưa kịp làm gì đã hết một ngày. Trúc Lan không nỡ chút nào, mới đó mà đến ngày thi Đình rồi. Ba ngày sau khi thi Đình kết thúc…
Vào hôm Dung Xuyên khởi hành, Chu Thư Nhân cố ý xin nghỉ để cùng vợ tiễn con trai ra khỏi Kinh Thành. Trên đường xuất kinh, bên trong xe ngựa Chu gia, Trúc Lan không muốn khóc, nhưng đôi mắt vẫn không nhịn được đỏ hoe. Một tay cô xoắn chặt khăn, một tay kéo tay con trai nói:
- Đi xa nhớ phải nghe lời tỷ phu nhiều hơn, đừng có chạy lung ta lung tung. Con đi đến đâu cũng nên có người đi theo bên cạnh, tuyệt đối không được Thận Hành rời khỏi con dù chỉ là một bước chân.
Chu Thư Nhân siết tay con trai, tiếp lời:
- Dòm con mập mạp thế này là biết sẽ bán được giá tốt, con phải nhớ kỹ không được dùng thức ăn của người lạ, đừng có mủi lòng thương tràn lan xen vào chuyện của người khác, nếu như con bị bắt cóc thì cho dù cha con có tài cán đến đâu cũng khó lòng tìm được con.
Không được nói nữa, nói nữa thì anh sẽ nhịn không được mà bảo người đánh xe ngựa quay xe về nhà mất. Anh thật sự không yên tâm cho con trai đi xa, đây là bảo bối không gì sánh bằng trong lòng anh.
Trúc Lan nghe xong liền thấy sợ hãi, cô véo chồng thật mạnh. Nói:
- Cho anh chỉ nói chuyện xui xẻo nè, cái miệng toàn phun những lời không hay nè. Em nói cho anh biết, con trai mà mất đi một cọng lông tơ là anh đừng hòng yên thân với em.
Chu Thư Nhân đau đớn nhưng phải bật cười:
- Coi như anh chưa nói gì đi. Anh sai rồi, đừng véo nữa!
Xương Trung: “...”
Lời cha mẹ nói hắn đã thuộc nằm lòng rồi, không biết đây là lần thứ mấy? Hắn cũng chẳng nhớ nổi nữa!
Trúc Lan thả tay ra, lấy cái tay nải qua. Nói:
- Trong cái tay nải này là áo trong, trong mỗi cái áo trong mẹ có lén nhét cho con một tờ ngân phiếu. Lúc con tắm nhớ lấy nó ra, ngân phiếu không có chống nước được.
Rồi cô lại lấy tay nải chứa giày qua, nói:
- Đây là giày có túi trong, trong giày có ngân phiếu, ít hạt dưa nhỏ làm bằng vàng, và đậu phộng bạc. Mẹ có bảo người ta thiết kế sao cho không bị thấm nước, bị ngấm nước trong thời gian ngắn cũng không hề hấn gì. Nhưng lâu quá thì không được đâu, con nhớ tự để ý nha.
Trúc Lan tiếp tục lấy đai lưng ra, nói:
- Đây cũng là đai lưng được đặt làm riêng đấy. Bên trong đai lưng có ngọc trai và hạt đậu vàng, con cất cất cho cẩn thận vào.
Xương Trung trợn mắt líu lưỡi, hỏi:
- Mẹ ơi, mẹ chuẩn bị mấy thứ này chi vậy?
- Mẹ đang đề phòng cho tình huống xấu nhất? Mẹ sợ con gặp phải chuyện gì mà trong tay lại không có bạc.
Chu Thư Nhân cũng hơi giật mình, vợ mình giấu bạc vào tất cả những nơi có thể giấu được, sau đó lại chợt nhận ra không đúng, nói:
- Nếu như anh nhớ không lầm thì em cho Thận Hành 500 lượng bạc, cho con trai 200 lượng bạc. Em lại giấu rất nhiều bạc, thằng nhóc này đi theo Dung Xuyên, không tốn một văn tiền, anh tính thấy em cho nó gần 1.000 lượng bạc rồi nhỉ?
Trúc Lan liếc xéo anh, nói:
- Anh nói thiếu rồi. Tính cả số bạc giấu đi, thì tổng cộng là 1.500 lượng.
Chu Thư Nhân: - Có hơi nhiều không?
- Không nhiều lắm đâu.
Cô mạo hiểm sinh đứa con trai này ra, cô không cho nó mang theo nhiều bạc một chút thì cô không tài nào yên tâm được.
Chu Thư Nhân xoa đầu con trai, nói:
- Ra ngoài nhớ phải cẩn thận. Con mang chừng đấy bạc không được tỏ ra mình giàu, phải ghi nhớ tất cả những tình huống có thể xảy ra mà mẹ con kể cho con nghe đó.
Xương Trung hết nói nổi rồi. Nó mới bao nhiêu tuổi chứ, những tình huống đó không thể áp dụng với hắn. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Chẳng mấy chốc đã đến cửa thành, đôi mắt Xương Trung đỏ hoe. Hắn không nỡ rời xa cha mẹ, nhưng Dung Xuyên và thị vệ qua đây đón người rồi. Chu Thư Nhân dìu vợ xuống xe ngựa, nói với Dung Xuyên:
- Giao Xương Trung cho con đó, con nhớ trông chừng nó cẩn thận dùm ta.
Dung Xuyên đảm bảo: - Cha, con hứa sẽ trông chừng tiểu đệ thật cẩn thận.
Xương Trung được tỷ phu bế ngồi lên trên lưng ngựa, nói:
- Cha, lúc con không có ở nhà cha bớt chọc mẹ giận đi. Chọc mẹ tức lên là không có ai giúp cha đâu.
Chu Thư Nhân tằng hắng một tiếng, nói:
- Mẹ con không nỡ đánh cha đâu, toàn là hù doạ thôi.
Xương Trung: - Ồ!
Chu Thư Nhân bùng nổ:
- Thằng nhóc thúi này, xuống đây cho cha!
Trúc Lan đẩy chồng ra, nói:
- Con không được kén ăn. Lúc con trở về Kinh Thành ma gầy là mẹ sẽ cho con ăn gấp mấy lần để bồi bổ lại đó.
Xương Trung sụt sịt, nói:
- Mẹ, con không có ở nhà mẹ phải nhớ con đấy nhé. Con mới là bé cưng cưng của mẹ đây nè, cha không thể giành mất vị trí của con.
Chu Thư Nhân: “!!!”
Dung Xuyên nhịn cười, vẫy tay với cha mẹ:
- Cha mẹ, cha mẹ về đi. Chúng con phải lên đường rồi.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân vẫy tay lại, nhìn theo bóng lưng cưỡi ngựa của Dung Xuyên. Trúc Lan nhịn không được bật khóc, nói:
- Chắc chắn con trai của em cũng khóc.
Chu Thư Nhân: - Ồ, chắc chắn là có liên quan đến vàng rồi.
Trúc Lan cố nhịn, nhưng không nhịn được mà phải véo Chu Thư Nhân một cái:
- Đứng đắn chút đi.
Chu Thư Nhân mong mỏi nhìn đoàn người đã đi xa, nói:
- Oắt con đi rồi, giống như mang theo cả tâm hồn của chúng ta vậy. Tiểu tử thúi đi cũng không thèm quay đầu lại nhìn chúng ta lấy một cái!
Trúc Lan dùng khăn lau nước mắt, nói:
- Già rồi nên hay xúc động quá.
Chu Thư Nhân hỏi: - Chúng ta về phủ nhỉ?
Trúc Lan: - … Chờ tới khi không nhìn thấy đoàn xe nữa.
Dung Xuyên cưỡi ngựa, Xương Trung vừa đưa bàn tay mũm mĩm lên lau nước mắt vừa lẩm bẩm:
- Đệ không thèm khóc, đệ lớn rồi chứ bộ. Đệ không hối hận đâu, đệ… đệ nhớ cha mẹ, hu hu!
Dung Xuyên: “...”
Còn tưởng đâu tiểu tử này kiên cường cỡ nào, quá ngoài dự kiến của hắn.