Ngọc Điệp giới thiệu còn chi tiết và cụ thể hơn cả người của cửa hàng, thu hút rất nhiều tiểu thư đến đây chọn mua trang sức. Lúc Ngọc Điệp nói xong, vừa ngẩng đầu lên, thì ối giời ơi, chẳng biết cả đống người tụm lại quanh mình từ bao giờ rồi. Thương Khanh cũng ngẩn người ra, mấy vị tiểu thư thì xấu hổ đồng loại lùi ra đằng sau vài bước.
Trong đó có La tiểu thư lớn tuổi nhất, đang độ cập kê. Nói:
- Lúc nãy ta còn không nên chọn loại đá quý nào cho hợp, hoá ra đá quý lại có rất nhiều ngụ ý. Ta xin cảm ơn tiểu thư đã giảng giải.
Ngọc Điệp ngượng ngùng, nói:
- Ta cũng chỉ nghe người khác nói vậy thôi, ngụ ý chưa chắc là thật mà chỉ để cầu may mắn.
La tiểu thư chớp mắt, nói:
- Thế cũng phải cảm ơn tiểu thư đã giới thiệu, nên ta mới biết được nên chọn đeo loại nào thì thích hợp.
Ngọc Điệp hào phóng nhận lời cảm ơn: - Không có gì.
Ôn Dung đã lên lầu được một lúc, y đi cùng muội muội Ôn Linh đến, y đã hứa với muội muội, nếu giành được Hội Nguyên sẽ mua trang sức cho muội muội. Sau khi giành được Hội Nguyên, y bận xã giao túi bụi, không thể lơ là việc học, hôm nay mới có thời gian ra ngoài cùng muội muội.
Ôn Linh kéo tay Tứ ca, nói:
- Tứ ca, huynh có nhìn thấy La tiểu thư không? Tỷ ấy là tiểu thư mà trong nhà lựa chọn cho huynh đấy!
Toàn bộ sự chú ý của Ôn Dung đã dồn hết lên người Ngọc Điệp rồi, lúc này mới chuyển tầm mắt sang nhìn La tiểu thư. Xét về diện mạo, La tiểu thư xuất chúng hơn Chu tiểu thư. Xét về sức sống và hoạt bát, Chu tiểu thư giành phần thắng tuyệt đối.
Ôn Linh thì thầm:
- Tứ ca, mẹ nói La tiểu thư là tiểu thư khuê các điển hình. Còn bảo muội nên học hỏi ở La tiểu thư nhiều hơn!
Ôn Dung hơi trề môi, y nhìn thấy quá nhiều những nụ cười tương tự nụ cười của La tiểu thư. Y nhắm mắt lại, Ôn gia và Chu gia không có khả năng làm sui. Chu gia tồn tại để kìm hãm Ôn gia, nên Hoàng thượng không cho phép hai nhà kết thân.
Thấy thật lâu mà Ôn Dung không nói gì, Ôn Linh thắc mắc nhìn Tứ ca: - Tứ ca?
Ôn Dung nói: - Không còn sớm nữa, huynh còn phải về đọc sách, muội mau chọn mẫu muội thích đi, chúng ta hồi phủ.
Ôn Linh vốn đang tính đi tìm Chu Ngọc Điệp gây sự, nghe Tứ ca nói vậy, ả cũng không dám lãng phí thời gian, Tứ ca sắp phải tham gia thi Đình. Ả nói:
- Được, vậy để muội chọn.
Ngọc Điệp giúp La tiểu thư chọn được loại đá quý phù hợp, La tiểu thư lại cảm ơn rồi mới rời đi.
Thương Khanh choàng tay Ngọc Điệp, nói:
- Ngọc Điệp, muội giỏi thật đấy!
Ngọc Điệp: - Tỷ học nhiều ghi nhớ nhiều cũng có thể được như muội thôi.
Hôm nay trùng hợp làm sao, Liễu nhị công tử cũng bị mẹ y kéo tới. Y vừa lên lầu đã nhìn thấy tiểu thư Chu gia. Mẹ của Liễu nhị công tử để ý thấy con trai của mình quái dị từ nãy giờ rồi, hỏi:
- Con quen vị tiểu thư váy đỏ hồi nãy à?
Lỗ tai Liễu nhị công tử đỏ bừng, khẽ nói:
- Mẹ… mẹ không biết nàng ấy sao?
Quách thị trợn mặt, gương mặt đầy vẻ khó tin. Lỗ tai con trai của thị đỏ lên?
Thị nói: - Mẹ của con thật sự không biết.
Thị còn chưa già tới mức mắt mờ quên trước quên sau như người có tuổi. Thị mới dòm kỹ một hồi, thị thật sự không biết tiểu thư váy đỏ.
Liễu nhị công tử: - Mẹ thật sự không biết ư?
Từ sau khi mẹ biết tiểu thư Chu gia chi tiêu hào phóng, hễ nhìn thấy y là mẹ lại khen tiểu thư Chu gia tốt đẹp làm sao. Từ cuối năm ngoái đã nói mãi tới tận bây giờ, trong nhà cứ nói về tiểu thư Chu gia suốt, y không muốn nhớ cũng khó, nếu không phải vì như vậy thì làm sao y chỉ liếc mắt một cái là có thể nhận ra tiểu thư Chu gia ngay chứ!
Quách thị phản ứng nhanh nhạy, hai mắt trợn lên:
- Lễ Bộ? Thứ nữ của Chu lang trung hả?
Liễu Nguyên Bác - Liễu nhị công tử gật đầu:
- Đúng vậy, chính là nàng ấy.
Quách thị đẩy vội con trai ra, nhanh chân bước qua. Hôm nay xem như để thị tóm được cơ hội rồi, tướng công cứ cản không cho thị đi làm quen với nương tử của Chu lang trung mãi. Chuyến này thị gặp may, vừa ra ngoài đã gặp được Chu Ngọc Điệp.
Liễu nhị công tử trợn mắt, tính duỗi tay giữ mẹ lại nhưng đã muộn. Chỉ có thể trơ mắt nhìn mẹ đi tới chỗ Chu tiểu thư. Y muốn ôm đầu mình lại, lỗ tai của y nóng đến lạ thường.
Quách thị cản Ngọc Điệp đang chuẩn bị rời đi, hỏi:
- Vị tiểu thư này, ta ở cách đó không xa lắng nghe nãy giờ. Tiểu thư có thể giúp ta chọn đá quý thích hợp không?
Ngọc Điệp cảm nhận được không có ác ý, nàng ấy thoải mái đồng ý:
- Đương nhiên là được.
Quách thị chỉ vào chỗ đá quý, nói:
- Bạc không thành vấn đề, cứ giúp ta chọn loại đá quý có tỷ lệ tốt nhất. Làm phiền tiểu thư.
Ừm, thị muốn dùng hành động thực tế nói cho tiểu thư Chu gia biết rằng Liễu gia thực sự có bạc và nhiều của cải lắm! - ứng dụng 𝖙y𝖙
Ngọc Điệp sững ra chốc lát, sau đó vui vẻ. Nàng ấy thích những người chi mạnh tay, đáp: - Vâng ạ.
Liễu nhị công tử chứng kiến mẹ và Chu tiểu thư trò chuyện vui vẻ với nhau, sau đó nhìn mẹ chỉ vào từng viên đá quý rồi bảo tiểu nhị gói lại hết mà tim như thắt lại. Y không ra mặt cạn mẹ, mẹ tiêu bạc của cha và cha cũng vui vẻ cho mẹ tiêu bạc.
Trúc Lan bước ra không khỏi sửng sốt, người phụ nữ bên cạnh Ngọc Điệp là ai vậy? Sao cả hai lại trò chuyện vui vẻ thế?
Ngọc Điệp thấy bà nội từ phòng bao ra rồi, bèn gọi: - Bà nội!
Trúc Lan đáp lại, dò hỏi:
- Vị này là ai?
Quách thị từng gặp Dương phu nhân, trước kia không có tiếp xúc, thị tưởng Ngọc Điệp theo mẹ tới đây, không ngờ lại là Dương phu nhân. Thị thưa:
- Thưa lão phu nhân, con là Quách thị. Tướng công của con là Lang Trung ở Lễ Bộ, làm việc chung với Lão Nhị nhà lão phu nhân ạ.
Trúc Lan mới biết là ai, dạo này hai vợ chồng Xương Nghĩa bắt đầu để ý Liễu gia. Triệu thị còn thuật lại những lời Liễu đại nhân nói cho cô nghe, nghe xong cô cảm thấy rất hứng thú với nương tử của Liễu đại nhân. Không ngờ hôm nay có dịp gặp mặt, cô nói:
- Ta biết Liễu lang trung, Xương Nghĩa hay nhắc tới Liễu đại nhân lắm.
Quách thị hơi ngượng, tính tình của con trai nhà mình thật sự không khiến người ta yêu thích cho lắm. Trước kia lúc thị chưa lấy tướng công, trong nhà cũng có rất nhiều thành kiến với tướng công. Quách thị nhớ đến con trai, bèn quay đầu lại vẫy tay gọi:
- Con muốn mua trang sức, con trai cũng đi cùng con. Nguyên Bác, lại đây chào lão phu nhân đi!
Đầu óc Liễu Nguyên Bác hơi dại ra, sự giáo dục tốt đẹp giúp y nhanh chóng bình tĩnh lại. Y bước tới vài bước, thưa:
- Con thưa lão phu nhân ạ!
Trúc Lan cảm thán, không thể trông mặt mà bắt hình dong. Dáng dấp của Liễu nhị công tử đúng là sáng láng, nhìn mặt thì ai có thể ngờ rằng Liễu nhị công tử là một kẻ kẹt sỉ cơ chứ. Cô nói:
- Lệnh lang đúng là tuấn tú và thanh lịch.
Quách thị đáp: - Đứa trẻ này chỉ được cái mặt mũi không đến nỗi nào.
Liễu Nguyên Bác: “...”
Đây là mẹ ruột của y. Bởi vì y giống tính cha, nên mẹ rất hay chê y!
Ý cười trong mắt Trúc Lan lại càng sâu sắc, ập vào mặt cô là cảm giác ghét bỏ nồng đậm. Nương tử của Liễu đại nhân thật sự rất chán thằng con của mình.
Ngọc Điệp sực nhớ ra công tử trước mặt là ai, trong nhà dạy dỗ không cho phép nàng ấy bật thốt lên mà chỉ có thể loáng thoáng đánh giá Liễu công tử. Lỗ tai Liễu công tử lại đỏ hơn nữa, hơi mất tự nhiên quay đầu đi.
Ôn Dung đứng ở xa xa chứng kiến trở nên trầm mặc. Ôn Linh đã chọn xong trang sức, nói:
- Tứ ca, chúng ta hồi phủ thôi.
Ôn Dung khẽ ừ, xoay người đi xuống cầu thang.
Ôn Linh cảm nhận được Tứ ca đang mất kiên nhẫn, ả không dám hó hé mà vội vàng đi theo. Tâm tình Tứ ca nhà mình càng ngày càng khó đoán, ả cũng hơi sợ mỗi khi phải đối mặt với Tứ ca.
Trúc Lan và Quách thị nói chuyện khá hợp, cô thử vài lần kết quả đều rất hài lòng. Quách thị là một người tốt tính hiếm thấy, cô sống lâu thành tinh sẽ không nhìn sai người. Cô nghĩ, về nhà sẽ nói tốt cho Quách thị một câu trước mặt thê tử Lão Nhị.
Quách thị cũng mừng, hôm nay thị đã giao lưu được với Chu gia. Trên đường ngồi xe ngựa về, thị đánh giá con trai từ trên xuống dưới. Liễu Nguyên Bác bị mẹ nhìn mãi nên rất mất tự nhiên, hỏi:
- Mẹ, sao mẹ cứ nhìn con hoài vậy?
- Mẹ phát hiện ra hôm nay lỗ tai con đỏ bừng lên rất nhiều lần nhé. Lúc ở nhà, con còn ước gì có thể nhịn ăn để phản kháng. Hôm nay sao lạ vậy ta!