Chương 1380 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Đào thị thở hắt ra, vừa mới trút hết nỗi niềm nên trong lòng thật sự thoải mái hơn nhiều. Thị nói:

- Thú thật, muội rất muốn buông tay không nói tới nữa, nhưng vì thanh danh của cả Uông gia, muội không thể không xen vào.

Trúc Lan nói: - Ta nghe nói hôn ước của Ôn Dung sắp được công bố rồi.

- Ồ, là chuyện hồi nào vậy? Sao muội lại không biết?

Trúc Lan không ra khỏi cửa nhưng biết rất nhiều tin tức, cô nói:

- Lâm lão phu nhân nói cho ta biết, bà cụ nghe Thích gia nói đã chọn được vị tiểu thư ưng ý rồi.

Đào thị ngộ ra, nói:

- Thích gia là nhà ngoại của Ôn Dung, xem ra tin này là thật.

- Cũng chưa chắc đâu, muội về hỏi thăm lại thử xem.

Đào thị nhớ kỹ, nếu không phải vì Uông Hoa, thị còn lâu mới muốn để ý đến Ôn gia, thị nói:

- À, muội muốn xin ít dưa muối nhà tỷ mang về. Dạo này lão phu nhân nhà muội bực bội trong lòng không có khẩu vị ăn uống gì, hôm qua cứ bảo là thèm dưa muối nhà tỷ.

Trúc Lan: - Được rồi, để ta bảo lấy nhiều nhiều cho muội mang về. À phải, mấy ngày trước phủ Tần vương có mang trái cây đến cho ta. Muội giúp ta mang một ít về cho Ngọc Lộ luôn nha.

Đào thị hỏi: - Trái cây mà phủ Tần vương đưa tới là trái cây được tiến cống đúng không?

- Ừm, là trái cây cống phẩm mới được chuyển vào Kinh Thành.

Trong giọng điệu của Đào thị sặc mùi ghen tị, nói:

- Đều có con rể như nhau, con rể của muội một năm không thấy biếu quà được bao nhiêu lần. Đứa con rể này của tỷ cứ có đồ ngon là lại gửi tới.

- Con rể của muội có giống con rể của ta đâu, đứa con rể này của ta được ta nuôi lớn như con trai trong nhà mà.

- Bởi vậy mới nói tỷ thật có phước. Mau mau, cho muội ké miếng phước nào. Để muội cùng gặp nhiều chuyện may mắn hơn!

Trúc Lan không hề tránh tay Đào thị, nói:

- Muội càng có tuổi lại càng thích đụng chạm tay chân nhỉ?

- Hồi đó tỷ gầy quá, bây giờ mập mạp có cảm giác đã tay hơn.

Trúc Lan: “...”

Với cơ thể của cô hiện giờ, cô không trông chờ có thể giảm cân được nữa. Lúc này cô là một lão phu nhân mập mạp, mập mạp khiến vóc dáng thấp hơn ban đầu nhiều.

*

Uông gia

Đào thị mang hai hộp trái cây về, nói với Ngọc Lộ đang tò mò:

- Cái này bà nội của con bảo ta mang về cho con.

Ngọc Lộ ngại ngùng, nói:

- Chắc chắn là ông bà nội đã nhịn ăn để dành cho con, con lại làm phiền hai người già lo lắng rồi.

Đào thị: - Người già thường hay nhớ thương con cháu, bà nội của con lo lắng cho con lắm đó.

Gia tộc lớn có rất nhiều chuyện mệt mỏi, thị biết Dương thị lo lắng cho đứa cháu gái Ngọc Lộ này cỡ nào.

Ngọc Lộ mang thai nên thường xúc động. Sau khi lấy chồng, người nhà rất quan tâm nàng ấy, sợ nàng ấy bị Uông gia khinh khi, có đồ tốt là lại gửi đến. Nàng ấy sụt sịt nói:

- Con vẫn ổn mà.

Đào thị: - Cũng không còn sớm, bà nội về nghỉ ngơi đây. À, con có hai hộp trái cây thì đưa đến cho bà cố một ít không cần phải chia cho những người khác. Đây toàn là trái cây cống phẩm, con giữ lại để một mình mình ăn là được.

Nói đến đây, thị lại giận hơn:

- Uông Hoa và Uông Vân mà tới, con cũng không cần lấy đồ ngon ra cho bọn chúng ăn. Ăn không biết bao nhiêu đồ ngon, vậy mà sau lưng lại nói toàn những lời không mấy tốt đẹp về con. Thứ ăn cây táo rào cây sung này, cho ăn đồ ngon phí phạm.

Ngọc Lộ ngẩn ra. Lần đầu tiên nàng ấy nghe bà nội nói nặng như vậy, bà nội thật sự rất bất mãn với Nhị phòng rồi.

   

Bà nội đi rồi, Ngọc Lộ mới chọn ít trái cây và sai người mang tới viện của bà cố. Nàng ấy lại chọn một ít đưa qua cho bà nội, bà nội nói không cần chia phần, nàng ấy là phận con cháu có thể không cho hai phòng khác, nhưng ông bà nội ở Đại phòng bắt buộc phải cho.

Uông Uý nhìn phần trái cây của nương tử, nói:

- Nàng chia một hồi hết sách một hộp rồi.

Ngọc Lộ: - Bây giờ thiếp không muốn ăn trái cây lắm, hộp này đủ cho cả nhà ba người chúng ta rồi.

Uông Uý vội xua tay, nói:

- Đây là trái cây cống phẩm, ta không ăn đâu. Để lại cho nàng và đứa trẻ đấy!

Ngọc Lộ bảo nha hoàn mang mấy quả đi rửa, sau đó giữa chặt tay tướng công. Nói:

- Chàng không ăn thì thiếp và con cũng không ăn. Chúng ta là một gia đình, không ai bị bỏ lại phía sau.

Trong lòng Uông Uý cảm động, tuổi tác của y không nhiều, nhưng đúng là đang trong độ tuổi dễ xúc động nhất, trước mắt lại là thê tử kết tóc của mình. Hành động này khiến y rung động mãnh liệt, y đáp:

- Được, cả nhà chúng ta không ai bị bỏ lại phía sau.

Ngọc Lộ dựa vào lồng ngực tướng công, lắng nghe nhịp tim tướng công đập thình thịch. Đây là khoảnh khắc hạnh phúc mà bà nội nói, hạnh phúc của riêng nàng ấy. -  

Hôm sau, là một ngày đẹp trời hiếm có trong Kinh Thành. Trúc Lan đồng ý giúp Thương lão phu nhân chọn trang sức, vì Thương Khanh cũng có mặt nên Trúc Lan hỏi ai trong số các cháu gái muốn đi cùng. Cuối cùng chỉ có mỗi Ngọc Điệp muốn đi, Ngọc Nghi phải dạy Ngọc Kiều học đàn. Còn Ngọc Văn thì chắc chắn không muốn vận động.

Trúc Lan đành phải dẫn theo một mình Ngọc Điệp đi đến chỗ hẹn. Cô và Thương lão phu nhân thường xuyên thư từ qua lại, chủ yếu là do Thương lão phu nhân chủ động. Ban đầu cô không đáp lại, nhưng sau đó trở thành bạn bè qua thư và bây giờ đã phát triển tới mức độ có thể hẹn cô ra ngoài rồi.

Lúc Trúc Lan đến, Thương lão phu nhân và cháu gái đã đến rồi. Trúc Lan xuống xe ngựa hỏi:

- Ta không đến trễ chứ?

Thương lão phu nhân rất có tinh thần, xua tay nói:

- Ngươi không đến trễ, là ta đến sớm.

Trúc Lan thấy Thương Khanh thì ngạc nhiên:

- Thương Khanh càng ngày càng xinh đẹp, đến ta cũng không nhận ra nữa rồi.

Ngoài miệng thì Thương lão phu nhân đáp:

- Làm gì tới mức khoa trương như ngươi nói chứ, trong mắt ta con bé chẳng thay đổi gì cả.

Tuy nhiên khoé môi cong lên đã bán đứng suy nghĩ của bà cụ, lão phu nhân rất tự hào về những biến hoá của cháu gái mình. - ứng dụng 𝖙y𝖙

Thương Khanh chào hỏi xong lập tức nép sang một bên. Trên người không còn vẻ rúm ró, đã tự tin và bình thản hơn.

Trúc Lan tiếp lời:

- Là do lão phu nhân nhìn thấy mỗi ngày nên mới cảm thấy không thay đổi gì nhiều, nhưng trong mắt ta là thay đổi hoàn toàn luôn ấy.

Làn da Thương Khanh trắng hơn, không còn sợ hãi khi quay trở lại Kinh Thành. Lão phu nhân hạ quyết tâm dạy dỗ cháu gái, hiệu quả cực kỳ rõ rệt.

Lão phu nhân mừng rỡ, nói:

- Chúng ta vào thôi, ngươi nhớ tư vấn cho ta đấy.

- Được thôi.

Hai người đi vào cửa hàng bước thẳng lên lầu hai, lão phu nhân mang theo rất nhiều bạc. Nói:

- Trong thư ta có nhờ ngươi chọn trang sức giúp ta, nhưng thật ra không phải chọn cho ta. Ta muốn chọn trang sức dùng làm của hồi môn cho Thương Khanh, ngươi đã gả hai đứa cháu gái, người trong Kinh Thành đều khen ngươi có mắt nhìn, chọn trang sức đẹp. Ngươi cũng chọn giúp ta đi, ta mong Thương Khanh xuất giá vẻ vang.

Trúc Lan nghe xong, hỏi:

- Lão phu nhân đã chọn được nhà rồi ư?

Lão phu nhân như chữa được tâm bệnh trong lòng, không hề giấu giếm:

- Đã xem mắt xong, là con trai út của Bao ngự sử. Trong kỳ thi Hội năm nay đứng hạng thứ 60, chờ thi Đình kết thúc sẽ đính ước.

Trúc Lan: - Lão phu nhân tin tưởng ta vậy, không sợ ta đi nói với người khác à?

- Ta nhìn người rất chuẩn, ngươi là người đáng tin.

Vì sao lão phu nhân hết lòng kết bạn với Dương thị? Một phần là hợp ý nhau, một phần là muốn chuẩn bị cho cháu gái một vài mối quan hệ xã giao. Bằng không bà cụ đã một bó tuổi rồi còn phí hoài tâm tư đi kết bạn làm gì. Cháu gái không được cha thương, mẹ lại thiên vị. Sau khi cháu gái thành thân, bà cụ cũng sắp từ giã cõi đời. Bà cụ mà không sắp xếp ổn thoả, thì không tài nào an tâm.

Hiển nhiên Trúc Lan cũng nhận ra suy nghĩ của lão phu nhân. Cô là bà nội, đều là những người yêu thương cháu gái. Trúc Lan cảm động trước tình thương mà lão phu nhân dành cho cháu gái, nên cô mới đồng ý làm bạn với lão phu nhân.

Ngọc Điệp và Thương tiểu thư ngồi cùng nhau, nàng ấy giới thiệu cho Thương tiểu thư từng loại đá quý mà chưởng quầy bưng tới. Thương tiểu thư nghe rất nghiêm túc, cảm thán:

- Muội hiểu nhiều thật đấy!

Ngọc Điệp giải thích:

- Cha muội có nghiên cứu về đá quý, muội cũng rất thích nghiên cứu cho nên mới biết chút đỉnh. Tỷ muốn học không? Nếu tỷ muốn học thì muội dạy tỷ?

Thương tiểu thư: - Được không?

- Không thành vấn đề.

Ngọc Điệp rất thích làm sư phụ, mấy người muội muội trong nhà đều được nàng ấy hướng dẫn. Bây giờ có thêm một người học trò, nàng ấy bèn cầm từng viên đá quý lên giảng cho Thương Khanh nghe.

Tiểu nhị đứng một bên cũng nghe hết sức cẩn thận, trong lòng ngạc nhiên: tiểu thư Chu gia hiểu rất chi tiết và tưởng tận về đá quý, còn biết nhiều điều hơn cả tiểu nhị như mình.