Chương 1379 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hôm sau, kết thúc buổi chầu, rất nhiều đại thần trong điện đều hồ hởi chúc mừng Ôn đại nhân, Chu Thư Nhân cũng tới chúc mừng. Ôn lão gia hất cằm, nói:

- Năm xưa có rất nhiều người nói rằng trưởng tôn của Chu đại nhân sẽ giành được Đại Tam Nguyên, tiếc thật! Lúc ấy lão phu còn nghĩ không biết dòng họ Ôn thị có xuất hiện được Đại Tam Nguyên nào không, ai có mà dè, Ôn Dung đứng đầu hai kỳ thi rồi, đứa nhỏ này quá hăng hái.

Ôn lão gia lại nói tiếp:

- Chu đại nhân không biết đấy thôi, trong kinh đặt cược làm lão phu cứ sợ Ôn Dung không được như mong muốn. Đứa cháu này của lão phu có lòng tự tôn cao lắm, làm sao mà chịu được đả kích như cháu trai của Chu đại nhân cơ chứ. Ái, xem lão phu đang nói gì thế này. Lão phu vui quá hoá rồ rồi!

Xung quanh im ắng đến lạ. Làm gì có chuyện lỡ miệng ở đây, Ôn đại nhân hoàn toàn cố ý.

Chu Thư Nhân lại cười tươi hơn, từ sau khi Hoàng hậu mang thai lần nữa, Ôn đại nhân rất thường xuyên dùng lời nói để chọc ngoáy anh, Hoàng thượng tin tưởng anh khiến Ôn gia cực kỳ bất mãn. Giờ Hoàng hậu có thai rồi, Ôn đại nhân không muốn nhịn nữa.

Chu gia và Ôn gia tồn tại quan hệ cạnh tranh, Ôn gia muốn giành được lòng tin của Hoàng thượng thì Chu gia chính là đối thủ của họ. Đây cũng là điều Hoàng thượng muốn nhìn thấy nhất, Hoàng thượng đang từng bước lợi dụng Chu gia kiếm hãm Ôn gia.

Chu Thư Nhân giữ thái độ bình thường, nói:

- Vậy ta xin chúc Ôn tứ công tử giành được Đại Tam Nguyên.

Nói đoạn, Chu Thư Nhân lùi lại phía sau một bước, nụ cười không hề thay đổi, xoay người rời đi. Anh không hơi đâu mà đi tranh luận cho thoả lòng ông cụ Ôn này.

Ôn đại nhân gây sự mà không ai tiếp lời, lần này gây sự cũng vậy. Cục tức mắc kẹt trong lòng cứ lửng lơ ở đó, những người khác đến chúc mừng nhưng không tài nào khiến ông cụ cảm thấy phấn chấn lên được.

Uông Cự đuổi theo Chu Thư Nhân, nói:

- Khoảng thời gian gần đây Ôn lão gia cứ kiếm chuyện với ngài vậy?

Chu Thư Nhân: - Ổng thích kiếm chuyện thì cho ổng kiếm chuyện đi.

Chỉ cần anh không thèm quan tâm thì cuối cùng người tức giận vẫn là bản thân Ôn đại nhân thôi.

Uông Cự cười hề hề, nói:

- Lúc nãy ta cố ý nán lại một hồi, ánh mắt Ôn đại nhân nhìn ngài như có chứa dao vậy.

- Ngài rất vui vẻ khi thấy người ta gặp chuyện nhỉ?

- Ta muốn thấy ngài thua thiệt, mà tiếc quá à!

Chu Thư Nhân bước đi nhanh hơn, anh không nên đứng lại nghe Uông Cự nói lời vô nghĩa.

*

Hàn Lâm Viện

Minh Vân đưa sổ sách trong tay cho Lưu Tụng, nói:

- Bên ta không cần chỗ sách này.

Lưu Tụng cầm lấy, gọi Minh Vân đang định rời đi lại. Nói:

- Ôn Dung giành được Hội Nguyên đấy.

Minh Vân dừng bước, nhìn Lưu Tụng với vẻ thắc mắc. Hỏi:

- Thì?

- Ta nghe đồn Ôn Dung coi huynh là đối thủ của mình, lần này đứng nhất hai kỳ liên tiếp âu cũng là vì muốn hơn huynh một bậc.

Minh Vân: - Người coi ta là đối thủ rất nhiều, huynh cũng là một trong số đó còn gì. Nếu ta để ý đến tất cả những người coi ta là đối thủ thì chắc ta sẽ mệt chết. Ta còn có chuyện phải làm, đi trước nhé.

Lưu Tụng mấp máy khoé môi, y cho rằng Chu Minh Vân sẽ để ý đến Ôn Dung nào ngờ Chu Minh Vân hoàn toàn không để Ôn Dung trong lòng. Sắc mặt của y bỗng nhiên thay đổi, Chu Minh Vân cũng chẳng để y trong lòng. Cảm giác bạn coi người ta là đối thủ mà người ta không thèm để mắt đến mắt đến bạn thật sự quá khủng khiếp.

   

Minh Vân quay về chỗ ngồi của mình, đối thủ của hắn mãi mãi là bản thân hắn mà thôi. Việc hắn cần làm là không ngừng nâng cao bản thân hơn mức hiện tại, chứ không phải đi tìm kiếm đối thủ cho mình để rồi trong mắt lúc nào cũng chỉ có đối thủ.

*

Học viện

Xương Trung đẩy Ôn Tiêu đang nằm sấp trên bàn ra, kẻ này cứ gây ồn ào làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc đọc sách của hắn. Hắn nói:

- Ê, huynh có thể im lặng một lúc được không?

Ôn Tiêu không ngủ, hắn cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Xương Trung đã quen Ôn Tiêu giương nanh múa vuốt, lần đầu tiên thấy Ôn Tiêu buồn bã chán chường như vậy. Hắn đảo tròng mắt, nói:

- Ta hiểu rồi, huynh bị Tứ ca của huynh đả kích đúng không?

Ôn Tiêu ngẩng đầu, trợn mắt nói:

- Hừ, còn lâu ta mới bị đã kích nhé. Huynh ấy có được thành tích hiện tại âu cũng là nhờ tài nguyên của gia tộc cả. Nếu cho ta tài nguyên giống như huynh ấy thì ta cũng có thể giành lấy Hội Nguyên đấy.

Hắn không phục, Đại ca không có tài năng, nên cạnh tranh công bằng chứ, cớ sao lại trực tiếp lựa chọn Tứ ca?

Xương Trung bĩu môi, nói:

- Huynh có sức ở đây gào lên với ta chi bằng tập trung đọc nhiều sách hơn đi, đừng có ngày ngày chỉ biết oán trách.

Hắn ngừng chốc lát rồi lại nói tiếp:

- Ta và huynh đã học cùng trường được mấy năm rồi, huynh có biết vì sao ta mãi không chịu để ý đến huynh không?

Ôn Tiêu là một đứa trẻ được nuông chiều sinh hư, đôi mắt ửng đỏ. Hỏi: - Vì sao?

Xương Trung mỉm cười, nói:

- Vì ta khinh thường huynh đó.

Ôn Tiêu: - … Muốn đánh nhau không?

Xương Trung không sợ, nói:

- Huynh tự nhìn lại bản thân huynh xem, có chỗ nào đáng để ta chú ý không. Nếu ta là huynh, cho dù không có tài nguyên gia tộc thì ta cũng không càm ràm cả ngày. Ta sẽ dồn hết tâm huyết vào việc đọc sách để chứng minh bản thân, cho dù có thể đến cuối ta vẫn không đạt được gì nhưng ta không phải hối hận. Ít nhất ta đã từng cố gắng hết mình rồi!

Ôn Tiêu mím môi, nói:

- Huynh không ở trong chăn nên không biết chăn có rận. Từ nhỏ huynh đã được nhận không biết bao nhiêu là tài nguyên, huynh có tư cách gì nói ta chứ.

Xương Trung trợn trắng mắt, hắn không nên lắm miệng. Ôn Tiêu là một cái đầu lừa bướng bỉnh, hắn nói:

- Được thôi, vậy cứ xem như ta chưa nói gì. Huynh cứ tiếp tục trách trời trách đất mà không biết cố gắng đi.

Ôn Tiêu thấy Chu Xương Trung thật sự không để ý đến mình nữa, sắc mặt lại càng xấu hơn. Hắn “hứ" một cái rồi tiếp tục nằm bò ra bàn, trong đầu toàn là vẻ mặt vênh váo của Đại phòng.  

Mới đó mà đã ba ngày trôi qua, Đào thị tới nhà, Trúc Lan cực kỳ vui vẻ, nói:

- Đây là lần đầu tiên muội tới phủ từ hồi Tết đến giờ đó.

Đào thị: - Ta không tới mà tỷ cũng không tới thăm ta à?

- Tới nhà muội không tiện đâu. Ta mà đi thật thì không biết người ta sẽ đồn kiểu gì.

Đào thị ôm một bụng tức tới, ở nhà nữa là thị tức chết mất. Thị nói:

- Ai dám đồn, để coi muội có xé xác người đó không!

Trúc Lan quan sát Đào thị, hỏi:

- Ai làm cho muội giận dữ ghê thế?

Chắc là đang tức dữ lắm, nên nói chuyện không thèm suy nghĩ luôn.

Cứ nghĩ tới là Đào thị lại thấy tức ngực, nói:

- Nhị phòng nhà muội có một đứa cháu gái do chính thất sinh, con nha đầu đó ưng bụng Ôn Dung. Nếu không nhờ có Ngọc Lộ nhắc nhở muội thì muội cũng không phát hiện ra thật. Muội nói cho lão phu nhân nghe, lão phu nhân đi cảnh cáo Nhị phòng. Tỷ đoán xem chuyện thế nào?

- Nhị phòng nhà muội chắc chắn không nghe, thậm chí còn cảm thấy Ôn gia là một lựa chọn rất tốt.

Đào thị tức giận đập bàn, nói:

- Nhị phòng còn nói nếu sợ thân phận không xứng thì cứ cho Uông Hoa làm con nuôi của Đại phòng muội, vừa hay Đại phòng không có cháu gái. Đây là vấn đề về thân phận sao? Rõ ràng Uông gia không nên dính líu tới Ôn gia.

Uông gia đã làm sui với Chu gia, không được tiếp tục làm sui với những gia tộc hiển hách nữa. Dòng họ Ôn thị quá rêu rao, Uông gia trốn còn không kịp mà Nhị phòng lại muốn trèo cao!

Trúc Lan: - Chắc là muội không chỉ tức giận vì chuyện này đâu đúng không?

Trong lòng Đào thị bừng bừng lửa giận, nói:

- Các tiểu thư nhà muội đều là bảo bối, muội còn nói với lão phu nhân là phải hết lòng chọn lựa nhà chồng thật tốt cho hai nha đầu. Năm ngoái muội vẫn luôn bận bịu chuyện này, khó khăn lắm mới lên được một danh sách, muội đưa qua cho Nhị phòng, đệ muội cảm thấy gia thế của những nhà này thấp quá rồi ám chỉ muội không có lòng tốt. - ứng dụng 𝖙y𝖙

Trúc Lan rót cho Đào thị miếng nước, nói:

- Uống miếng trà hạ hỏa đi!

- Uống trà cũng không làm dịu đi cơn tức trong lòng muội được. Sao bà ta không nghĩ nếu muội dám mang danh sách qua đó thì tức là lão phu nhân đã xem trước rồi. Kể cả lão phu nhân không được xem trước, nhưng muội là người nắm quyền trong nhà, cho dù muội không vì tiếng tăm của mình, muội cũng sẽ sắp xếp hôn sự thật tốt cho hai nha đầu đó vì thể diện của gia tộc!

Trúc Lan chờ cho tới khi Đào thị không muốn nói nữa, mới lên tiếng:

- Không ít thế gia vọng tộc muốn làm sui với Ôn gia.

Đào thị cười khổ, nói:

- Đừng nhắc tới nữa, nhà nào cũng có một đứa ngu tới mức không độ nổi nó.

- Ta rất kín miệng, muội nói hết với ta cũng vơi bớt cơn giận rồi. Muội đừng tức giận nữa, tránh làm ảnh hưởng đến sức khỏe.