Nữ quan nói: - Nương nương, người đừng lo lắng chi nhiều. Thái y bảo người phải an tâm điều dưỡng cơ thể mới được.
Hoàng hậu cũng không muốn lo làm gì, đứa bé này đến quá bất ngờ, thêm Ôn Dung nữa, đá phá hỏng sự cân bằng mà nàng ta đang gìn giữ. Nàng ta chẳng còn hơi sức đâu mà đi kìm hãm nhà mẹ đẻ nữa, nàng ta…
- Oẹ…
Đang nghĩ tới đây nàng ta lại thấy buồn nôn, nôn mà nước mắt giàn giụa. Đầu óc đau thắt từng cơn.
Nữ quan cau mày, Thái y không dám nói ra, nhưng bà ấy biết cái thai này là gánh nặng đối với Hoàng hậu nương nương, vì sức khỏe nên tốt nhất nương nương không nên sinh đứa bé này nhưng nương nương lại muốn giữ đứa bé lại.
Mất một lúc lâu Hoàng hậu mới lên tiếng nói chuyện được:
- Thai này chắc chắn là con gái.
Nữ quan cẩn thận dìu nương nương, nói:
- Nương nương nghỉ ngơi đi ạ.
Hoàng hậu nhắm mắt lại, nàng ta thật sự mệt mỏi quá rồi. Bây giờ nàng ta có muốn lo toan cũng có sức mà lo toan.
*
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân nhìn Thái tử đang đứng cách mình không xa, nói:
- Ôn tứ công tử là Hội Nguyên đấy.
Thái tử ngẩng đầu, đáp:
- Cô biết rồi.
- Thần khá bất ngờ vì Thái tử đến Hộ Bộ đấy.
Thái tử chỉ vào sổ sách trong tay, nói:
- Đây mới là chuyện mà cô nên làm.
Cậu ta không cần một nhà ngoại quá mạnh, mẫu hậu hiểu được, nhưng Ôn gia chưa bao giờ hiểu, Ôn gia bị quyền lực làm cho mờ mắt. Nếu Ôn Dung thật sự thông minh thì việc y nên làm là thu mình lại sau khi mẫu hậu mang thai. Hôm nay Ôn gja quá rêu rao rồi!
Chu Thư Nhân vuốt râu. Bây giờ Ôn Dung tấn lên, để cân bằng thế lực, chắc chắn Hoàng thượng sẽ cho một người trong Ôn gia xuống, chưa biết là ai. Hoàng thượng muốn gây nhiễu Ôn gia, thì phải tìm một người giữ chức vụ quan trọng.
Thái tử tiếp tục tập trung xem sổ sách, đây là bài tập phụ hoàng giao cho cậu ta trước khi cậu ta xuất kinh. Cậu ta ngầm suy đoán, khi cậu ta hồi kinh cũng là lúc cuộc chiến sắp sửa nổ ra. Phụ hoàng hy vọng cậu ta sẽ học hỏi được nhiều hơn, tốt nhất là học được cách điều động lương thảo ở hậu cần. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Chu Thư Nhân cũng cúi đầu làm việc của mình, Hoàng thượng cho gọi anh vào gặp riêng, ý tứ hết sức rõ ràng, chuẩn bị càng nhiều lương thảo và vật tư càng tốt. Đánh trận ở thời cổ đại là so kè lương thảo và hậu cần, rất nhiều trận chiến thất bại bởi vì thiếu lương thực và vật tư. Đây không phải là lần đầu tiên anh phụ trách, trong trận đánh ở phương nam lần trước, anh đã phát hiện ra rất nhiều vấn đề, trận này anh phải làm tốt hơn nữa mới được.
Bây giờ các tuyến đường chính trong nước gần như đã sửa chữa xong, giao thông thuận tiện giúp họ chiếm được quá nhiều ưu thế. Một khi khai chiến, phe họ có thể nắm chắc khả năng chiến thắng. Chu Thư Nhân vô thức xoay bút lông, anh phải phát huy tối đa lợi thế của mình.
*
Uông gia
Ngọc Lộ nhìn thời gian, thấy tướng công còn chưa trở về nên đôi mắt cứ ngó ra cửa mãi. Uông Vân để ý thấy, bén hỏi:
- Tẩu tẩu lo cho Đại ca hả?
Ngọc Lộ gật đầu, nói:
- Giờ này Đại ca của muội phải về rồi mới đúng.
Uông lão phu nhân nghe vậy, nói:
- Thì đấy, Uông Uý phải về tới từ nãy giờ rồi. Sao đứa trẻ này vẫn chưa đến nhà nhỉ?
Đào thị: - Hôm nay chắc chắn trên đường rất đông, có lẽ phải chờ thêm một lúc nữa mới về đến.
Lão phu nhân ngồi gần một buổi sáng cảm thấy hơi mệt mỏi, ánh mắt dừng lại trên người Ngọc Lộ, nhìn cái bụng đang mang thai của nàng ấy, lão phu nhân liến có tinh thần lại. Khoảng một khắc sau, cuối cùng Uông Uý cũng về đến nhà. Nhìn thấy bà cố, bèn nói:
- Bà cố, cháu về muộn ạ.
Lão phu nhân thấy sắc mặt Uông Uý tái nhợt vì lạnh, đau lòng thôi rồi. Nói:
- Lạnh cóng rồi có phải không, mau lại đây cho ấm người đi!
Uông Uý thật sự rất lạnh, cố gắng nhịn xuống bước tới. Nói:
- Trên người cháu toàn là hơi lạnh, không đi qua thì hơn. Đứng ở bên này chờ lát nữa ấm lại là được rồi ạ.
Lão phu nhân thấy nha hoàn đã đưa lò sưởi tay cho Uông Uý nên cũng không khăng khăng nữa. Bên cạnh bà cụ còn có phụ nữ mang thai, đúng là không nên bị nhiễm lạnh theo.
Lúc này Uông Uý không còn gánh nặng trên người, giọng điệu nói chuyện cũng lộ ra vẻ nhẹ nhàng. Y thuật lại chuyện ở chỗ dán kết quả thi hôm nay. Ngọc Lộ im lặng nhìn tướng công, tướng công đã vượt qua ngưỡng thi Hội, cả người bừng bừng sức sống, nàng ấy chưa từng nói với tướng công rằng doạ này tướng công cứ hay nói mớ. Trong miệng lẩm bẩm không được thi trượt hoặc ré lên vì sao lại xếp hạng từ dưới đếm lên thế này. Nói mớ tức là tướng công rất áp lực, là áp lực của trưởng tử trưởng tôn các nhà danh gia vọng tộc. Được hưởng tài nguyên ắt phải đền đáp gia tộc.
Đôi vợ chồng son ngồi một lúc rồi về, buổi tối ông cố và ông nội về mới cần góp mặt, ban ngày có người tới nhà chúc mừng, có bà nội tiếp đón rồi. Uông Uý về viện của mình, vừa bước vào phòng liền nhịn không được bế thê tử lên xoay hai vòng. Nói:
- Nương tử, ta xếp hạng chín. Ta không có làm Uông gia mất mặt.
Ngọc Lộ vỗ vai tướng công, nói:
- Thiếp biết chàng kích động lắm, thiếp hiểu là chàng rất vui. Nhưng chàng cẩn thận cái bụng của thiếp với.
Nha hoàn và bà tử theo vào sợ hết hồn hết vía, bà tử hoàn hồn trước miệng kêu lên:
- Trời ơi… bụng, bụng!
Uông Uý cẩn thận thả nương tử xuống, chạm vào cánh mũi nói:
- Ta có chừng mực mà.
Bà tử đẩy công tử nhà mình ra, hỏi thăm:
- Có cảm thấy không khỏe chỗ nào không ạ?
Ngọc Lộ mỉm cười lắc đầu:
- Ta và đứa trẻ đều không có việc gì.
Bà tử thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nói với công tử:
- Lần sau không cho phép công tử làm những động tác nguy hiểm như vậy nữa.
Uông Uý sờ vào cánh mũi, đáp:
- Nhớ rồi.
*
Chu gia
Trúc Lan đã biết dòng họ Chu thị có người trúng tuyển hay không rồi. Lần này có tổng cộng ba người tham gia thi Hội, cả ba đều đã có tuổi. Lớn nhất là 43 tuổi - Xương Kỳ, và cũng là người trúng tuyển nhưng thứ tự lại xếp rất xa.
Tối đó Chu Thư Nhân có nhắc đến Xương Kỳ, anh nói:
- Lúc anh gặp y có hỏi y rằng nếu y đỗ cao thì có muốn ở lại Kinh Thành hay không.
Trúc Lan tò mò hỏi: - Y trả lời sao?
- Y bảo không muốn ở lại.
Trúc Lan nói: - Chuyện Minh Sơn khiến dòng họ bắt đầu sợ hãi Kinh Thành rồi.
- Đúng vậy, bọn họ còn biết sợ là chuyện tốt.
Trúc Lan sực nhớ ra một chuyện, hỏi:
- Anh có biết Lương vương bị bệnh không? Nghe bảo là bệnh nằm liệt giường rồi.
Chu Thư Nhân đang lật sách bỗng dừng lại, nói:
- Anh chưa nghe thật. Mấy năm qua phủ Lương vương sống khép mình quá, ngoại trừ những hôm có lễ đại triều Lương vương mới góp mặt thôi. Còn lại không dễ gì gặp được Lương vương.
Trúc Lan nói: - Lần này Hoàng hậu mang thai cực lắm, em nghe con gái nói Hoàng hậu không gặp ai cả.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Cơ thể Hoàng hậu bị tổn thương lúc Hoàng hậu còn là Thái tử phi, chắc chắn có liên quan đến phủ Lương vương. Bọn họ sợ Hoàng thượng nhớ ra lại tính sổ với bọn họ, cho nên Lương vương tự làm cho mình bệnh trước.
- Em cũng nghĩ vậy. À, Sở vương thật sự sẽ phụ trách việc tháp tùng Thái tử xuất kinh sao?
Chu Thư Nhân bật cười, nói:
- Em ở nhà mà còn biết được nhiều tin tức hơn cả anh đấy.
- Anh nói trước cho em biết xem tin tức có phải là thật hay không?
Chu Thư Nhân lắc đầu, nói:
- Trong số các Vương gia, Hoàng thượng tin tưởng Tề vương hơn.
Trúc Lan hiểu ra, nói:
- Vậy là Tề vương sẽ tháp tùng Thái tử xuất kinh.
- Ừm, nhiệm vụ này không phải là nhiệm vụ tốt lành gì đâu. Làm tốt không được khen thưởng, nhưng làm không xong chắc chắn sẽ bị phạt nặng. Bây giờ các bộ tộc thảo nguyên lại bừng bừng đã tâm, tháp tùng Thái tử xuất kinh là một nhiệm vụ khó nhằn.
Trúc Lan khẽ nhíu mày, hỏi:
- Giờ mà Hoàng thượng còn một mực muốn Thái tử xuất kinh ư?
Chu Thư Nhân dẹp sách vào không đọc nữa, nói:
- Hoàng thượng tự có tính toán của ngài.
Hoàng thượng sẽ không đánh cược bằng con trai mình, anh tin chắc Hoàng thượng sẽ sắp xếp ổn thoả.
Chu Thư Nhân cũng đoán ra được suy nghĩ của Hoàng thượng, Thái tử còn quá non nớt, cây non chưa từng hứng chịu sóng gió thì làm sao có thể lớn lên trở thành một cây đại thụ giữa trời? Đây là cơ hội trưởng thành không dễ có được, một khi không còn chiến tranh, sau này lại muốn tìm cơ hội cho Thái tử cũng khó, Hoàng thượng đúng là đã dốc hết “tim rồng" vì Thái tử rồi.