Không bao lâu đã đến ngày dán kết quả thi, Chu gia có các cháu rể tham dự, Chu gia rất quan tâm, cho người đi chờ từ sáng sớm. Tại bảng công bố kết quả, Đinh quản gia đã quen biết với các tổng quản gia khác trong Kinh Thành rồi, quản gia Uông gia chạy tới, hỏi:
- Đinh quản gia, sao ông lại đích thân đến đây vậy?
Đinh quản gia không cần đích thân đến thật, nhưng ông ấy vẫn đến. Ông ấy có được như ngày hôm nay âu cũng là nhờ chủ tử cả, vì vậy lần nào ông ấy cũng tự mình xem.
Đinh quản gia cười đáp:
- Nhà ta có hai cô gia tham dự kỳ thi, chủ tử nhà ta đều rất quan tâm nên mới phái ta đến.
Quản gia Uông gia nghe vậy, nghĩ Chu gia coi trọng công tử nhà mình thật, còn phái cả tổng quản gia tới xem kết quả, trở về nhất định phải nói lại cho lão tộc trưởng biết chuyện được coi trọng này mới được.
Cổ Lưu Phong và Uông Uý đứng cùng một chỗ, Lưu Phong nói:
- Ta tưởng đệ sẽ ở nhà chờ chứ.
Uông Uý thoải mái thừa nhận:
- Ta căng thẳng quá, tỷ phu thì sao?
Lưu Phong cũng không giấu giếm, nói:
- Ta còn căng thẳng hơn cả đệ nữa, đệ cũng biết nhạc phụ kỳ vọng ta đến nhường nào mà.
Uông Uý nghĩ đến nhạc phụ của mình, người nhà của y toàn tạo áp lực cho y, duy chỉ có nhạc phụ là động viên y, nhờ vậy mà y mới cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm một chút.
Lưu Phong chỉ về phía trước, nói: - Ôn Dung tới kìa.
Uông Uý ôm chặt lò sưởi trong tay, nói:
- Đợt này lại mở cá cược nữa. Hôm nay có rất nhiều người canh ở bảng kết quả là vì thứ hạng của Ôn Dung đấy.
Lưu Phong thật sự không hâm mộ khi được mọi người chú ý, y tự ý thức được khả năng tiếp nhận của mình chưa đủ. Y rất khâm phục Ôn Dung vì biểu cảm không hề thay đổi chút nào khi đối mặt với rất nhiều sự chú ý.
Ôn Dung lo lắm chứ, y được gia tộc thiên vị cho nhiều tài nguyên, nên phải dùng thành tích để trả lời, chỉ khi y được Hội Nguyên mới có thể dập tắt các phòng càng ngày càng không an phận.
- KẾT QUẢ RA RỒI!
Tiếng chiêng vang lên, tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt về phía người đi dán danh sách, ai nấy đều nhường đường, chờ đợi kết quả. Uông Uý lại nắm lò sưởi trong tay chặt hơn, cố gắng ổn định tâm tình. Song, tiếc là không được. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Đinh quản gia rất có kinh nghiệm đi coi kết quả, xe ngựa không đỗ ở đằng trước, mà đỗ lại ở một vị trí khá xa, tuy đi tới bảng hơi xa nhưng lại tiện hồi phủ hơn. Chưa đầy nửa canh giờ Đinh quản gia đã về đến nhà, vừa xuống xe là lạch bạch chạy đi báo tin luôn.
Đinh quản gia vào phòng, thở hổn hển nói:
- Cổ cô gia xếp hạng 45, Uông cô gia xếp hạng cao hơn, thứ chín, toàn là thứ hạng tốt. Chúc mừng lão phu nhân!
Đôi tay Triệu thị vẫn luôn đan chặt vào nhau lập tức buông lỏng, trong miệng lẩm bẩm “A Di Đà Phật". Trúc Lan không lo lắng cho Uông Uý, trưởng nam hàng cháu được Uông gia đào tạo cẩn thận từ bé đến lớn, nếu không xảy ra sai sót lớn thì chắc chắn thứ hạng sẽ không quá thấp, cô lo cho Cổ Lưu Phong hơn. Bây giờ trong lòng đã yên tâm rồi, nói:
- Tốt, tốt! Hôm nay niềm vui nhân đôi, thưởng một tháng tiền tiêu vặt nhé.
Triệu thị vội nói:
- Mẹ ơi, Xương Nghĩa còn đang chờ tin. Con phái đầy tớ qua đó báo tin cái đã.
Trúc Lan bật cười, nói:
- Cần gì con báo tin chứ, bộ nào cũng có người theo dõi kết quả mà. Lúc con truyền tin tới nơi thì ai cũng biết kết quả rồi.
- Mẹ này, mẹ đừng cười chê con chứ. Đây là lần đầu con trải qua chuyện này mà.
Tô Huyên tiếp lời:
- Đợi tới lúc Minh Thuỵ thi Hội là cũng có kinh nghiệm rồi.
Triệu thị rất thích câu này, ám chỉ con trai của thị có thể thuận lợi vượt qua thi Hội còn gì. Thị nói:
- Nếu Minh Thuỵ thật sự thuận lợi đỗ kỳ thi Hội, tẩu sẽ bảo nó dâng trà cho muội.
Tô Huyên mỉm cười, nói: - Muội chờ đó nha.
Năm nay dòng họ Chu thị cũng có người tham gia thi Hội, nhưng ở bên ngoài chứ không ở trong phủ đệ Chu gia. Chu Thư Nhân giao nhà cho dòng họ, sau này người trong tộc vào kinh dự thi đều sẽ ở lại căn Tứ hợp viện. Không những có thể tránh được nhiều vấn đề rắc rối sau này, mà còn thuận lợi cho việc tuyển chọn một số người trong tộc có tố chất.
Trúc Lan bèn hỏi: - Thế con cháu của dòng họ Chu thị thì sao?
Đinh quản gia vỗ đầu, nói:
- Coi đầu óc của nô kìa, nô chỉ nhớ coi kết quả của hai cô gia thôi.
Trúc Lan bảo Đinh quản gia không cần cho người đi xem kết quả nữa. Nếu có người đỗ, họ sẽ tự truyền tin tức tới đây thôi.
Lễ Bộ
Xương Nghĩa nghe kết quả xong, nói với Liễu đại nhân:
- Con rể của ta được đấy, không làm ta mất mặt.
Liễu đại nhân biết Chu Xương Nghĩa đang khoe mẽ, nói:
- Chúc mừng, chúc mừng!
Lòng Xương Nghĩa vui như hoa nở. Nói sao đây ta, đây là người đọc sách đỗ đạc của Nhị Phòng. Trong số bốn phòng đã thành thân của Chu gia, chỉ có Nhị phòng bọn họ là chưa có ai tham gia khoa cử cả. Con rể cũng là con trai rồi, đúng là khiến hắn nở mày nở mặt.
Liễu đại nhân có thể đoán được suy nghĩ trong lòng Chu Xương Nghĩa, bèn nhỏ giọng nói:
- Lão Nhị nhà ta là người có năng khiếu học hành, thật đó. Cha ta nói Nguyên Bác cực kỳ thông minh.
Chu Xương Nghĩa nghĩ thầm trong bụng, lại tới nữa rồi. Hắn nói:
- Ngài đã từng nói với ta rồi.
Liễu đại nhân cũng sốt ruột lắm, nói:
- Sao ngài lại không tin ta chứ? Ta là ví dụ thiết thực nhất đây. Lúc ta chưa gặp được nương tử của ta, thì đúng là ta keo kiệt thật. Thế nhưng sau khi ta gặp được nàng ấy, ta rất hào phóng với nương tử của ta mà. Hào phóng lắm luôn ấy!
Thậm chí còn chẳng giấu quỹ đen nữa là!
Chu Xương Nghĩa tin chứ, hắn có loáng thoáng nghe được. Bèn hỏi:
- Ngài có hào phóng với nhạc phụ của ngài không?
Liễu đại nhân khẳng định chắc nịch:
- Hào phóng, rất rất hào phóng.
Bởi vì toàn là nương tử chuẩn bị. Trước kia lúc mới hỏi cưới, mọi người đều biết tiếng tăm ông ấy ra sao nên các tỷ muội của nương tử thường hay chê cười bà ấy. Sau đó nương tử về nhà mẹ đẻ, dùng bạc để trào phúng lại bọn họ, cực kỳ hả giận, ông ấy tiếc của nhưng cũng phải bật cười.
Xương Nghĩa thật sự chưa từng điều tra đến những chuyện này, cảm thấy trở về có thể điều tra thử xem.
Liễu đại nhân lại nói tiếp:
- Ngài nghĩ lại đi, con trai của ta giống ta cũng tốt chứ bộ. Con cả của ta thì không giống ta, vừa mới thành thân đã có nha hoàn thông phòng. Lúc ta chưa thành thần còn không có lấy một nha hoàn, sau khi thành thần lại không có thiếp thất. Con út của ta giống ta cỡ đó thì chắc chắn cũng sẽ không có thiếp thất.
Ông ấy chẳng muốn vung tiền nuôi những nữ nhân dư thừa, nuôi một người vợ là đủ lắm rồi!
Xương Nghĩa cẩn thận ngẫm lại, hình như đúng là vậy thật. Sau khi hắn bắt tay vào điều tra rõ ràng, Liễu đại nhân có nói kiểu gì hắn cũng không để trong lòng. Hôm nay hiếm khi tâm trạng tốt, hắn bỗng muốn lưu ý một chút.
Liễu đại nhân vẫn tiếp tục nói:
- Nương tử nhà ta rất thích con gái của ngài. Thật đó, ta thề!
Nương tử chỉ mong sao có thêm một người có thể trị được con của mình thôi.
Nếu không xảy ra chuyện nương tử của Thành đại nhân thì Xương Nghĩa nghe đến đây cũng sẽ không để trong lòng. Lúc này hắn ghi nhớ, mẹ chồng tốt rất quan trọng. Mẹ hắn là ví dụ điển hình nhất.
*
Tại nơi dán kết quả thi, Uông Uý và Lưu Phong còn chưa rời đi, sau khi biết được thứ tự cả hai đều rất nhẹ nhõm. Lúc này nán lại hóng chuyện mà thôi.
Uông Uý nhỏ giọng nói:
- Lần này chắc chắn Ôn gia sẽ rất kênh kiệu.
- Hội Nguyên mà, nhà ta có Hội Nguyên cũng kênh kiệu thôi.
- Huynh không hiểu đâu.
Gia tộc Lưu phi có một Trạng Nguyên, Lưu gia vẫn luôn lấy chuyện này ra chèn ép con cháu Ôn gia. Bây giờ đã có Ôn Dung, cuối cùng Ôn gia cũng có thể trút cơn giận.
Xung quanh Ôn Dung toàn người là người, quá nhiều người nịnh bợ và lấy lòng y. Hoàng hậu lại có thai, nếu là con trai thì sẽ là ba vị hoàng tử con của Hoàng hậu hết, cơ hội của những hoàng tử khác càng thêm xa vời, nhỡ sinh con gái cũng là công chúa con của chính thất. Ôn gia xuất hiện Hội Nguyên, rất có khả năng trở thành Trạng Nguyên cho nên vô số người muốn bám víu lấy Ôn gia.
Lưu Phong không muốn hóng chuyện nữa, hỏi:
- Chúng ta đi chưa?
Uông Uý nhún vai, nói:
- Đệ phải chờ thêm một lúc. Đệ là trưởng tôn của dòng họ Uông thị, đệ phải thay gia tộc chúc mừng Ôn Dung.
Thật sự cho rằng y muốn ở lại lắm sao, y sắp lạnh chết tới nơi rồi nè.
Lưu Phong đám đông dày đặc, nói: - Đệ còn phải chờ dài dài.
Uông Uý thở dài, nói:
- Đại tỷ phu về trước đi, đệ chờ thêm một lúc nữa cũng được.
Lưu Phong không làm được chuyện bỏ lại muội phu đi trước, bèn nói:
- Ta chờ cùng đệ.
*
Hoàng cung
Hoàng hậu ốm nghén rất nghiêm trọng, tinh thần cũng không tốt lắm nên mấy ngày nay không gặp ai cả. Hoàng hậu nôn xong thật sự không còn sức lực, nằm vật ra nói:
- Hôm nay có kết quả thi, cha ta được toại nguyện rồi.