Tay Ngọc Lộ đang vuốt tóc tướng công bỗng khựng lại. Tướng công vừa về đến nhà, tất cả mọi người đều hỏi thi thố thế nào, duy chỉ có nàng ấy là không hỏi, nàng ấy dịu dàng trả lời:
- Thiếp tin tưởng tướng công của thiếp.
Uông Uý ngẩng đầu, nhìn chằm chằm nương tử không chớp mắt.
Ngọc Lộ nói tiếp:
- Thiếp tin chắc rằng không cần biết tướng công gặp phải chuyện gì, tướng công sẽ luôn là người có trách nhiệm và dũng cảm tiến lên. Trong lòng thiếp tuy tướng công không cao to, nhưng lại có một trái tim quả cảm không ngại khó khăn.
Nàng ấy nhớ rõ lời bà nội dạy, cứ hỏi đi hỏi lại một câu thì ai cũng thấy phiền. Đã có quá nhiều người hỏi tướng công rồi, tướng công không thiếu một câu hỏi của nàng ấy nhưng cần sự tin tưởng và động viên của nàng ấy.
Uông Uý cúi đầu ôm chặt eo nương tử hơn. Từ lúc chào đời đến khi trưởng thành, y đã gánh trên lưng trách nhiệm kế thừa gia tộc. Y cố gắng làm mọi chuyện tốt nhất có thể, y cũng mệt chứ. Hôm nay về nhà y mới ý thức được sâu sắc hơn. Tất cả mọi người hỏi han bên tai, chẳng có lấy một khắc im lặng. Gia tộc càng hy vọng thì áp lực của y cũng càng lớn, chỉ có ở trong lòng nương tử, lẳng lặng lắng nghe tiếng con đạp và cảm nhận nương tử v**t v* tóc, trái tim luôn trăn trở về áp lực của y mới bình yên lại.
Ngọc Lộ nghe thấy tiếng hít thở đều đều của tướng công, trong lòng trào dâng xót xa. Nàng chăm chú nhìn tướng công, suy nghĩ có phần lơ đễnh. Từ bé đến lớn, nàng ấy sống trong môi trường yêu thương nhau. Nàng ấy biết rõ hạnh phúc là gì, nàng ấy và Uông Uý đính ước sớm, nhưng lại không gặp nhau được mấy lần, thật ra tình cảm không sâu sắc lắm. Bà nội bảo rằng “vận hành" tình cảm vợ chồng là một môn học khó, không kém thi Hội thi Đình. Nàng ấy gả vào nhà danh gia vọng tộc, bà nội giảng giải cho nàng ấy rất nhiều đạo nghĩa vợ chồng.
Nàng ấy lại cúi đầu nhìn tướng công. Chân tình ư, ta đã dùng cả tấm chân tình rồi đấy, chậm rãi dệt thành một tấm lưới lớn bủa vây lấy chàng, đừng làm ta thất vọng!
Những ngày chờ kết quả thi, Trúc Lan đã hỏi thăm rõ ràng về Thành gia. Đúng như lời Triệu thị nói, công tử Thành gia là một chàng thiếu niên tốt. Triệu thị được mẹ chồng mở lời, bèn đích thân hẹn nương tử Thành đại nhân. Nhưng lúc trở về sắc mặt của thị không tốt cho lắm.
Trúc Lan thấy vậy, hỏi:
- Nương tử của Thành đại nhân nói như thế nào?
Triệu thị tức giận, đáp:
- Nương tử Thành đại nhân bảo là đã đi xem một nhà rồi. Lần trước gặp nhau có nói vậy đâu, tức là bọn họ không có ý định kết thân với nhà chúng ta rồi.
- Thế thì thôi vậy, bây giờ thử ra cũng tốt, tránh cho sau này gả xong mới phát hiện mẹ chồng không ra gì, lúc đó Ngọc Điệp mới khổ thật sự.
Ở thời cổ đại, người mẹ chồng có vị trí quan trọng nhất trong mỗi cuộc hôn nhân. Thời này chữ hiếu rất nặng, mẹ chồng có cả trăm cách để giày vò con dâu. Theo như tin tức cô tìm hiểu được về nương tử Thành đại nhân, ai cũng khen bà ta tốt bụng và có lòng lương thiện. Bây giờ mới thấy những người như bà ta thật đáng sợ, tính tình Ngọc Điệp như vậy, thật sự gả vào Thành gia, sau này có bị bắt nạt cũng không kêu oan được.
Sắc mặt Triệu thị không tốt, nói:
- Sau Tết là nương tử của Thành đại nhân chủ động kết bạn với con, lúc đó bà ta luôn miệng khen con trai của mình. Nếu bà ta không chủ động nói chuyện với con thì con đã không để ý làm gì.
Tin đồn bộ tộc thảo nguyên muốn liên hôn được phát tán, hôm nay thị chỉ thử thôi mà bảo là đã xem mắt rồi. Chà!
Triệu thị giận nhưng vẫn thì thầm:
- Coi như con gái con cũng có phước. Nương tử của Thành đại nhân diễn giỏi quá, con cũng bị lừa.
Chỉ cần nghĩ thôi mà thị đã thấy sợ rồi. Nếu con gái thật sự gả vào nhà đó, có một người mẹ chồng rất biết giả đò thì con gái của thị phải chịu bao nhiêu ấm ức cơ chứ!
*
Thành gia
Nương tử của Thành đại nhân kể tướng công nghe chuyện hôm nay, lại nói:
- Ta nói là con trai đã xem mắt xong. Ta đang để ý Hứa gia, chàng thấy ta có cần đi hỏi mấp mé không?
Thành đại nhân đang uống trà thì bị sặc, hỏi:
- Sao… sao nàng không bàn với ta mà đã từ chối rồi?
Nương tử của Thành đại nhân dịu dàng rót lại tách trà cho tướng công, giọng điệu mềm mại:
- Ta cũng suy nghĩ cho chàng cả mà. Sau Tết chàng đã gặp nhiều chuyện khó xử, kết thân với Chu gia chủ yếu là vì có thể giúp được cho chàng, nào ngờ lại xảy ra vụ bộ tộc thảo nguyên, chàng nói có người ủng hộ kết thân với bộ tộc thảo nguyên còn gì. Hoàng thượng mãi vẫn chưa đưa ra quyết định nào, ta thật sự lo lắng kết thân sẽ ảnh hưởng đến chàng.
Thành đại nhân giận ơi là giận, mắng:
- Phu nhân thật nông cạn!
Sau khi Hoàng thượng tiết lộ với ông ấy, ông ấy có thể đoán được phần nào ý định của Hoàng thượng. Hoàng thượng không có kế hoạch kết thân, cho nên mới bảo nương tử hay bàn chuyện kết thân với Chu gia đi. Nào ngờ tính toán êm đẹp đâu vào đó rồi, hôm nay lại tan thành mây khói hết.
Sắc mặt nương tử Thành đại nhân hơi thay đổi. Bà ta không thích tiểu thư Chu gia, tiểu thư Chu gia tốt thì tốt thật, nhưng bảo con trai bà ta sau này chỉ được phép lấy một người nương tử ư, bà ta không chấp nhận được. Trong kinh thiếu gì cô nương tốt, cớ sao bà ta lại không chọn một đứa con dâu hiền huệ hợp ý mình.
Nương tử Thành đại nhân thủ thỉ nói:
- Thiếp cũng rất biết chọn mà, con dâu cả của chúng ta đâu đến nỗi nào.
Thành đại nhân tức ngực cười nhạo:
- Chúng ta đã là phu thê nhiều năm, ta còn không biết ý đồ của nàng hay sao. Nàng toàn chọn những người mà nàng có thể nắm chặt trong lòng bàn tay thì có.
Sắc mặt nương tử của Thành đại nhân trắng bệch, bà ta quen thói giả vờ rồi nên nhanh chóng trở lại bình thường, ra vẻ nhẫn nhục vì nhà mình, nói:
- Để thiếp đi nói lại với Triệu thị.
Thành đại nhân đứng dậy, nói:
- Nàng nghĩ Chu gia là nhà nào? Hôm nay là phép thử của Chu gia, cơ hội chỉ có một lần thôi.
Nương tử Thành đại nhân đợi tướng công đi khỏi, bà ta ngồi xuống ghế, khoé môi chậm rãi nhếch lên, bà ta đếch cần một đứa con dâu khiến bà ta phải nể mặt. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Sau chuyện Thành gia, Triệu nhớ bài học lần này. Mẹ của tướng công Ngọc Sương không tệ, khiến thị quên mất tương lai của con gái chủ yếu nằm ở chỗ mẹ chồng. Triệu thị chia sẻ những thay đổi trước và sau của nương tử Thành đại nhân, Tô Huyên nghe xong mà lòng cũng sợ hãi theo. Nói:
- Nếu tất cả mẹ chồng đều giống như mẹ thì hay biết mấy.
Lý thị tiếp lời:
- Mẹ là có một không hai đấy nhé.
Trúc Lan đang rất thổn thức, nữ tử cổ đại xuất giá mà gặp được mẹ chồng tốt chở che thì đúng là phúc tu mấy kiếp. Có mẹ chồng EQ cao giúp đỡ, còn lo gì không thể êm đẹp cùng tướng công chứ?
Từ hồi xuyên đến cổ đại, cô thấy rất nhiều mẹ chồng một tay che trời bên trong hậu trạch. Bao nhiêu cặp vợ chồng trông chẳng khác nào người lạ, bao nhiêu nữ tử từng bước đi trên con đường như nhau. Mẹ chồng ở thời cổ đại rất có uy lực!
Tính tình Đào thị khá tốt, vậy mà năm xưa cũng thường hay tuyển tiểu thiếp cho con trai đấy thôi. Đào thị chơi với cô nhiều năm, đã bị ảnh hưởng ít nhiều nên mới có Đào thị của hôm nay. Cũng có nhiều mẹ chồng tốt, nhưng mẹ chồng tốt trong các gia tộc lớn ở thời cổ đại thật sự rất hy hữu.
Một hôm trước ngày dán bảng, lại xảy ra một sự kiện: công chúa Aruna có thai, mà còn đậu thai trong khoảng thời gian này. Trúc Lan biết tin, buổi tối trước khi đi ngủ bèn hỏi chồng rằng:
- Giả hả?
Chu Thư Nhân: - Lúc anh đi làm về không thấy em hỏi, hoá ra là đang tự suy đoán.
Trúc Lan cởi giày, nói:
- Đúng vậy. Em suy nghĩ Hoàng thượng có dã tâm thì chắc chắn sẽ không làm công chúa cầu thân có thai.
Chu Thư Nhân cũng trèo lên giường đất nằm, nói:
- Đây không phải là lý do tốt nhất để ngăn chặn các bộ tộc sao?
Trong hậu cung có hoàng tử hoặc công chúa mang dòng máu thảo nguyên. Nếu là hoàng tử thì tương lai khó lường trước được, sức hấp dẫn lớn hơn rất nhiều. Kết thân không bằng gả công chúa vào hoàng cung, có thể tiếp xúc gần gũi với hoàng thượng. Bộ không hiệu quả hơn cưới người về bộ tộc à?
Trúc Lan nói nhỏ:
- Mưu mô của vị hoàng đế này của chúng ta thật đáng sợ. Ngài ấy đã đi bước nào chắc bước đó từ đời kiếp nào, mọi chuyện đang diễn ra đúng như kế hoạch của ngài ấy.
Tâm tư của Hoàng thượng thâm trầm hơn Thái Thượng Hoàng nhiều.
Chu Thư Nhân gối đầu lên hai tay, nói:
- Đúng vậy, tâm tư Hoàng thượng sâu thẳm khiến anh lúc nào cũng phải đề phòng.
Trong Lễ đại triều đầu năm, Hoàng thượng và Thành đại nhân bày mưu tính kế nhưng lại không báo cho anh biết trước. Tin tưởng là chuyện tốt nhưng cũng khiến anh mệt mỏi, nhỡ anh không phối hợp tốt thì sao?
Hoàng thượng lúc này đã không còn là Hoàng thượng mới vừa kế vị nữa, Hoàng thượng đã mọc đầy răng nanh rồi. Thân là thần tử càng phải cẩn trọng trước một vị quân chủ như vậy.
Tin công chúa Aruna có thai được tung ra, hiệu quả thấy rõ mồn một. Thay vì kết thân thì họ lại sửa thành đưa người vào kinh. Hoàng thượng nói rõ chỉ tuyển thêm một người nữa, chuyện này bắt đầu thú vị. Liên minh vốn đang một lòng bỗng nhiên trở nên cảnh giác và đề phòng nội bộ nảy sinh những ý nghĩ không đáng có. Hoàng thượng đã thành công gieo xuống hạt giống đa nghi trong lòng những bộ tộc đó.