Vẻ mặt Uông Hoa hơi mất tự nhiên, hỏi:
- Sao tẩu tẩu cứ nhìn muội vậy?
Ngọc Lộ mỉm cười, nói:
- Ta đang ngắm nhan sắc của muội muội. Hôm nay dòm kỹ mới thấy muội muội cũng là một mỹ nhân hiếm thấy.
Nét mất tự nhiên trên mặt Uông Hoa tan biến, nàng ta mỉm cười thẹn thùng:
- Tẩu tẩu thấy vậy thật sao?
- Ừ.
Ánh mắt Uông Hoa liên tục nhấp nháy, rồi lại mím môi. Cha không phải là trưởng nam, sau này Uông gia thuộc về Đại phòng. Chức quan của cha nàng ta cũng kéo hơn Đại bá, sau này Uông gia là của Đại bá. Ông nội dồn hết tâm huyết vào bồi dưỡng Đại bá, trong khi cha nàng ta chỉ được một chức quan nhẹ nhàng. Thân phận nàng ta như vậy làm sao xứng đôi với Ôn tứ công tử chứ, nếu nàng ta là cháu gái con của chính thất Đại phòng thì hay biết mấy. Uông gia là nhà danh gia vọng tộc nhiều năm, cũng được coi là môn đăng hộ đối với Ôn gia.
Ngọc Lộ không biết Uông Hoa đang nghĩ gì trong lòng, nàng ấy đang định chốc nữa sẽ nói cho mẹ chồng nghe tâm tư của Uông Hoa. Uông gia không đông con cháu, tiểu thư lại càng hiếm hoi dẫn đến cháu gái Uông gia thường sẽ không đính ước sớm. Dựa trên tình hình trước mắt thì hình như đính ước càng sớm càng tốt, Ôn gia thật sự không phải là mối lương duyên. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Hôm sau đã kết thúc thi Hội, Xương Nghĩa cố ý xin nghỉ để đặc biệt đi đón con rể về nhà. Tiết trời khá lạnh, Ngọc Sương phải trông con nên không đi được. Lưu Phong và Uông Uý bước ra cùng nhau, Lưu Phong ngó trái ngó phải, không tin tưởng lắm bèn dụi hai mắt, chắc chắn không hề nhìn lầm. Y nói với Uông Uý:
- Nhạc phụ của ta đến đón ta rồi, ta về trước nha.
Uông Uý sửng sốt, nhìn thấy đúng là Nhị thúc thật. Đáp: - Ừ.
Uông Uý không cần nhạc phụ đến đón, cha ruột của y thì làm quan xa, ông nội đích thân tới đây, y nhanh chân bước qua. Giọng điệu có phần kích động: - Ông nội!
Uông Cự thấy tinh thần và khí sắc của cháu trai không đến nỗi nào thì rất an tâm, nói:
- Chúng ta về thôi. Ông nội nghe bà nội nói nương tử của cháu đích thân nấu canh cho cháu đấy, về rồi phải bồi bổ lại đàng hoàng.
Uông Uý l**m môi, đúng lúc y đang thèm canh. Trong lúc thi Hội chỉ toàn ăn uống qua loa, y nói: - Dạ.
Uông Cự suy nghĩ gì đó, lại nói:
- Nương tử cháu đang mang thai, mấy ngày nay trời trở lạnh, bà nội cháu cản không cho nó ra ngoài, sợ nó gặp phải hơi lạnh rồi bị bệnh nữa.
Uông Uý cạn lời, nói:
- Cháu trai của ông là người hẹp hòi vậy sao? Nương tử tới cháu mới lo lắng đó.
Uông Cự vui vẻ, nói:
- Quả nhiên là cháu trai của ông, rất bao dung. Đi thôi, chúng ta về nhà.
Uông Uý xoa gáy, cái vỗ ót này ông nội dùng sức hơi nhiều.
*
Trên xe ngựa của Chu gia, lúc Xương Nghĩa chưa thấy con rể, trong lòng cực kỳ lo lắng, sau khi nhìn thấy con rể thì giọng lạnh như nước đá. Nói:
- Ngọc Sương lo lắng cho ngươi đến mức ăn không ngon ngủ không yên. Ta thấy uổng công nó lo lắng rồi, trông ngươi vừa có tinh thần vừa khoẻ mạnh nhỉ!
Lưu Phong đã quen với sự quan tâm quái gở của nhạc phụ rồi, y nở một nụ cười trên mặt. Đáp:
- Được vậy là nhờ có nhạc phụ chuẩn bị đồ cho tiểu tế đi thi ạ.
Xương Nghĩa hơi mất tự nhiên, nói:
- Cái đó là do Ngọc Sương chuẩn bị.
Còn lâu Lưu Phong mới tin, nương tử đã chuẩn bị xong hết cho y từ năm ngoái rồi, y kiểm tra không dưới ba lần, lúc tới trường thi đồ đạc có thay đổi hay không thì y là người rõ nhất. Y đang định nói chuyện bỗng nhiên bị sặc không khí, ho lên vài tiếng.
Xương Nghĩa vội vàng lấy tách trà qua rót nước, nói:
- Uống mấy miếng nước dằn xuống.
Sau đó nói người đánh xe ngựa:
- Đi vòng qua y quán đi.
Lưu Phong muốn nói rằng y chỉ bị sặc thôi, thấy nhạc phụ lo lắng nên y nuốt lời định nói vào. Cảm giác được quan tâm đúng là không tệ, nhạc phụ đến đón y là chuyện khiến y vô cùng cảm động. Y là kẻ không có phụ thân, không có tình thương của cha, hiển nhiên y mong những lúc quan trọng trong đời có sự góp mặt của phụ thân, bây giờ y chẳng còn tiếc nuối gì nữa.
Con rể cứ nhìn mình bằng ánh mắt đong đầy tình cảm khiến Xương Nghĩa rất mất tự nhiên, hắn nói:
- Nhìn cái gì mà nhìn, uống nhiều nước vào.
Lưu Phong nhoẻn miệng cười bưng tách trà lên, đáp: - Con nghe cha ạ.
Chu gia
Triệu thị đang nói chuyện với mẹ chồng:
- Ngoài mặt thì tướng công hay bắt bẻ con rể, nhưng hễ con rể có chuyện là tướng công lại quan tâm hơn bất kỳ ai. Lâu rồi con chưa tới chơi với Ngọc Sương, chàng ấy đã xin nghỉ phép trước đó rồi.
Trúc Lan: - Xương Nghĩa rất hài lòng về Lưu Phong đấy.
- Đến chết chàng ấy cũng không thừa nhận, ngày nào cũng ra vẻ nhạc phụ, rảnh rỗi là bới móc kiếm chuyện, bây giờ lại tung tăng đi đón người ta.
- Này là chuyện giữa cha vợ và con rể.
Triệu thị nói mà bản thân cũng không nhịn được cười.
Triệu thị nhìn con gái đang chơi trong sân, cho dù đã được cha mẹ báo cho biết chắc chắn sẽ không kết thân nhưng thị vẫn nói ra tính toán của mình:
- Mẹ ơi, nếu có nhà nào thích hợp với Ngọc Điệp thì cứ cho đính ước trước cũng tốt ạ.
Trúc Lan nghe được lời này, hỏi:
- Có người đề cập chuyện này với con à?
Triệu thị lắc đầu, nói:
- Hồi sau Tết con có quen nương tử của Thành đại nhân. Thành đại nhân có hai đứa con trai, cả hai đều là con của chính thất. Trưởng nam đã thành thân rồi, Lão Nhị lớn hơn Ngọc Điệp hai tuổi, con có cho người hỏi thăm, là một chàng thiếu niên rất khá.
Trúc Lan ngó thấy Triệu thị có vẻ hài lòng, hỏi:
- Xương Nghĩa nói sao?
- Tướng công cũng cảm thấy ổn, bảo con nói với mẹ thử xem sao.
Trúc Lan v**t v* vòng tay trên cổ tay, nói:
- Thành thân không chỉ đơn giản là đứa trẻ đó khá mà còn phải xem gia đình tốt không. Bây giờ có rất nhiều lời đồn, đợi mẹ hỏi thăm Thành gia thế nào đã. Con cũng đi nói chuyện mấp mé thử xem.
Càng ngày càng có nhiều tấu sớ được trình lên, và cũng càng có nhiều người ủng hộ việc kết thân. Tin đồn lan truyền rộng khắp, Hoàng thượng không có phản hồi, đính ước với những nhà có con gái được đề cử trong tấu chương, đúng là thử thách về lòng chân thành.
*
Nhà Ngọc Sương
Ngọc Sương kéo tay cha, nói:
- Cha ơi, cha ăn cơm xong hẵng đi. Con chuẩn bị xong hết rồi!
Xương Nghĩa mất tự nhiên hắng giọng. Hắn lo lắng quá. con rể hoàn toàn không hề hấn gì. Hình tượng nhạc phụ sắp sụp đổ rồi, hắn nói:
- Mẹ con còn đang chờ cha trở về. Được rồi, ăn cơm lúc nào chẳng được. Các con nghỉ ngơi sớm một chút đi!
Nói đoạn, Xương Nghĩa tranh thủ trong lúc con rể thay quần áo chuồn đi.
Lưu Phong cố ý lề mề không ra, y biết nhạc phụ xấu hổ, y thấy lỗ tai nhạc phụ đỏ bừng, lúc ra ngoài biết nhạc phụ về rồi cũng không bất ngờ lắm. Y ôm con trai cưng nựng, hỏi:
- Con à, con có nhớ cha không?
Nhóc con cẩn thận nhìn cha, rồi lại ghé sát vào hít hà, không biết ngửi được mùi gì, bỗng kêu “a a".
Ngọc Sương dịu dàng nói:
- Nó nhận ra cha của nó đấy.
Lưu Phong vui vẻ trong lòng, hôn con trai cái chụt. Nói:
- Chúng ta đi ăn cơm thôi.
*
Uông gia
Uông Uý vừa về đến nhà đã nhận được sự quan tâm của cả nhà. Nếu không phải vì thấy y quá mệt mỏi thì chắc còn chưa chịu tha cho y.
Uông Uý uống canh của nương tử đã là chuyện của một canh giờ sau khi về nhà. Y thay quần áo xong nằm trên chiếc giường đất nhỏ, tận hưởng cảm giác tuyệt vời khi được nương tử đút canh:
- Cuối cùng cũng sống lại rồi.
Ngọc Lộ đặt chén canh trong tay xuống, nói:
- Mấy ngày sắp tới ở nhà điều dưỡng cơ thể lại đi.
Uông Uý vuốt nhẹ cái bụng đã nhô lên của thê tử, nói:
- Mấy ngày nay nàng vất vả rồi, đứa trẻ này có nghịch ngợm không?
Ngọc Lộ chỉ vào bụng, nói:
- Nghịch lắm luôn ấy. Từ sau khi nó biết đạp, lâu lâu nó lại đạp một cái.
Nàng ấy cứ nghĩ chờ mấy năm nữa mới làm mẹ, nào ngờ thành thân không bao lâu đã làm mẹ rồi. Đứa trẻ lớn dần trong bụng nàng ấy, nàng ấy mới cảm nhận được sâu sắc rằng làm mẹ không dễ.
Uông Uý bò dậy dán lỗ tai lên bụng nương tử, đôi tay không khỏi vòng lấy vòng eo của nương tử hỏi:
- Nàng không hỏi xem ta thi có được hay không à?