Chương 1374 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Sau khi khả hãn các bộ tộc đi khỏi, Thái tử mới lên tiếng:

- Phụ hoàng! Bọn họ không lấy được lương thảo, chắc chắn sẽ nằng nặc đòi kết thân.

Hoàng thượng mỉa mai: - Muốn kết thân cũng phải xem trẫm có cho phép hay không.

Ngài chỉ thu nhận công chúa được gả đến, tuyệt đối không gả công chúa hoặc con gái của trọng thần đi xa để trao đổi lợi ích. Hoà bình lâu dài phải dựa vào vũ lực, chứ chẳng phải lợi dụng nữ nhân mới có được. Trong lòng ngài đang suy nghĩ cũng buộc miệng nói toạc ra.

Thái tử nhìn thấy ánh mắt sắc bén của phụ hoàng, không khỏi nuốt nước bọt:

- Nhi thần ghi nhớ rồi ạ.

Lúc này Hoàng thượng mới điều chỉnh lại cảm xúc trong ánh mắt. Lịch sử triều nào cũng có công chúa cầu thân, nhưng phong tục tập quán khác nhau, hoàn cảnh sống khác nhau, những công chúa từng xuất giá toàn là chết yểu. Ngài không bao giờ dùng nữ tử để kết thân, sau này cũng không cho phép con cháu của mình làm vậy.

Thi Hội bắt đầu cũng là lúc các bộ tộc thảo nguyên hạ quyết tâm phải kết thân cho bằng được, bọn họ hành động táo bạo hơn cả năm ngoái. Năm ngoái bọn họ bị từ chối nên không hề hó hé, cho nên thật sự không có mấy người trong triều biết được chuyện này. Bây giờ cố ý tung tin tức rộng ra… rồi, các đại thần trong triều đều đã biết.

Bình yên mới được mấy năm, có đại thần trong triều cảm thấy kết thân có thể bình lâu dài cũng là một cách hay, có đại thần lại ra sức phản đối, cho rằng chỉ biết nuôi ong tay áo. Chu Thư Nhân nghiêm mặt, những bộ tộc đó không vòi vĩnh được lương thảo, bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Nhớ lại tấu chương hôm nay xem được, mặt Chu Thư Nhân đen thôi rồi.

Khâu Duyên vừa vào liền phải đối mặt với gương mặt lạnh tanh của Chu Thư Nhân, biết chắc anh đang giận lắm. Hỏi:

- Đại nhân tức vì vụ kết thân à?

Chu Thư Nhân: - Ngài cũng nghe được tin tức rồi còn gì. Người ta không xin cưới công chúa hay con cháu hoàng thất gì cả, chỉ cần là con cháu của quan lại trong triều có chức vụ không thấp là được.

Khâu Duyên nghe ngóng được rất nhiều chuyện, có đại thần cảm thấy con gái Chu gia là thích hợp nhất từ tuổi tác cho đến xuất thân. Ông ta nói:

- Hoàng thượng sẽ không chịu đâu.

Nét mặt Chu Thư Nhân mới dịu đi, nói:

- Ngài đúng là có cái nhìn rõ ràng thật.

Khâu Duyên ngồi xuống, nói:

- Nếu hạ quan không có cái nhìn rõ ràng thì hạ quan đã không đi được đến ngày hôm nay.

Ông ta im lặng chốc lát, rồi lại nói tiếp:

- Đại nhân một đường giành được sự tín nhiệm sâu sắc của hoàng thất, sự tín nhiệm này cũng làm người ta ghen ghét. Đại nhân nghe xong cũng đừng tức giận vì những chuyện không đâu.

Đương nhiên là Chu Thư Nhân biết, anh đã tỏ rõ thái độ cho nên bây giờ bộ tộc thảo nguyên sẽ không nhắc đến con gái Chu gia nữa. Bộ tộc thảo nguyên kết thân là muốn làm cho triều đình lơ là nhất thời, chứ nào phải tìm thêm chuyện. Bọn họ cũng sợ anh đứng giữa gậy khó dễ. Tuy nhiên trong triều có vô số người không ưa anh, trực tiếp dâng tấu chương điểm danh con gái Chu gia là lựa chọn thích hợp.

Khâu Duyên nói tiếp:

- Hạ quan thấy Hoàng thượng không có ý định kết thân đâu, đại nhân yên tâm đi.

Chu Thư Nhân day day giữa trán, nói:

- Âu cũng là vì bản quan quá tài hoa mới khiến người ta căm ghét, bọn họ có thủ đoạn gì bản quan đều có thể tiếp.

Khâu Duyên: “...”

Ông ta hơi hối hận vì đã lên tiếng!

*

Hoàng cung

Hoàng thượng đang xem tấu chương, nói:

- Có một số đại thần an nhàn riếc đã thành thói quen hưởng thụ, mất đi nhuệ khí rồi. Xem những lời họ viết trong đây đi, bọn họ không ý thức được những bộ lạc đó đã nghỉ ngơi và lấy lại sức chiến đấu rồi ư? Bọn họ không biết những bộ tộc đó toàn là những con sói ăn không biết no ư? - ứng dụng 𝖙y𝖙

Thái Thượng Hoàng uống trà, nghe con trai nổi giận nói. Ngài chậm rãi nói:

- Mấy năm gần đây nước ta phát triển nhanh chóng, sứ thần của các quốc gia khác không ngừng lui tới khiến các đại thần cảm nhận được sự giàu có. Xảy ra chiến tranh sẽ ảnh hưởng rất lớn, có người muốn giữ gìn lợi ích của mình và cũng có lẽ có người đã bị mua chuộc rồi.

Chính con trai ngài cũng không ngừng mua chuộc người của các bộ tộc thảo nguyên, các đại thần trên triều không phải đều là sắt thép.

Hoàng thượng ném tấu chương xuống, nói:

- Thêm cả những kẻ đục nước béo có nữa chứ, có tận mấy quyển tấu chương đề nghị chọn con gái Chu gia rồi.

Thái Thượng Hoàng: - Biết rõ Chu gia có xích mích với bộ tộc, nếu mong muốn của đám người này thành sự thật thì chắc chắn sẽ tạo thành khúc mắc giữa Chu gia và hoàng thất. Tính toán khôn phết!

Cũng có một số nhà trong Kinh Thành muốn gả con gái của mình đi xa, bộ tộc thảo nguyên vốn dĩ là phe thua cuộc, những năm gần đây đất nước lại phát triển nhanh chóng, bọn họ càng cảm nhận được rõ ràng “Thiên triều thượng quốc” là như thế nào. Thoạt nhìn các đại thần khá hoà nhã với khả hãn của các bộ tộc, nhưng trong lòng suy nghĩ ra sao thì chỉ có bọn họ mới biết thôi.

Hoàng thượng cười khẩy:

- Trẫm còn chưa kịp thử mà đã có một đám nhịn không được ló mặt ra trước rồi, rất tốt!

Thái Thượng Hoàng vẫn rất bình thản, dã tâm của con trai ngài rất lớn, triều thần không theo kịp suy nghĩ của con trai sẽ dần dần bị đào thảo, ngài chỉ vào tấu chương nói:

- Tự ló mặt ra cũng đỡ cho con phải thử từng người một.

Điều Thái Thượng Hoàng quan tâm hơn hết là:

- Lần này Hoàng hậu lại mang thai cho nên Ôn gia rất được coi trọng trong kỳ thi Hội năm nay, trẫm nghe nói y là ứng cử viên nặng ký cho vị trí Trạng nguyên đấy.

Hoàng thượng khẽ ừ, ngài vốn coi trọng Chu gia hơn, Chu gia là thế lực mà ngài và phụ hoàng gây dựng lên từng bước một, Chu gia chiếm ưu thế chắc chắn sẽ chạm đến lợi ích của các gia tộc khác. Ngài lên ngôi đã giữ khoảng cách với dòng họ Ôn thị, để Thái tử thân thiết với Chu gia nên Ôn gia cũng chẳng ưa gì Chu gia. Trong mớ tấu chương trình lên, không thiếu phần can thiệp của Ôn gia.

   

Thị Hội còn chưa kết thúc, toàn bộ sự chú ý đều đang dồn hết vào chuyện kết thân với các bộ tộc thảo nguyên. Ngọc Sương gả đến Cổ gia, là một gia đình đơn giản. Bá bá Cổ Trác Dân hiện đang giữ một chức quan nhẹ nhàng, nên không tham dự quá nhiều. Cổ Trác Dân thậm chí còn dặn dò thê tử không được lắm mồm, cho nên Ngọc Sương chưa nghe được tin tức gì mà vẫn ở nhà trông chừng con trai Cổ Triệu Nguyên.

Trong khi Ngọc Lộ hoàn toàn ngược lại, Uông gia nhanh chóng biết tin, vả lại có mấy người cố ý đồn thổi, Uông gia không muốn biết cũng khó. Trước sự dò hỏi của hai muội muội, trên mặt Ngọc Lộ không có một chút lo lắng nào. Đáp:

- Lời đồn thì không nên tin, mọi chuyện còn phải xem ý của thánh thượng nữa. Các muội muội cảm thấy tẩu nói đúng không nào?

Uông Hoa không muốn bỏ sót bất kỳ một biến hoá nào trên gương mặt tẩu tẩu, đáng tiếc nàng ta không phát hiện ra gì cả. Nói:

- Tẩu tẩu nói đúng. Nhưng mà… muội nghe nói tiểu thư Chu gia đang được đề cử nhiều nhất đó, tẩu tẩu thật sự không lo lắng sao?

Trong lòng Ngọc Lộ đã mất kiên nhẫn, nhưng không hề biểu hiện ra mặt. Đáp:

- Ứng cử viên trong Kinh Thành không ít, lời đồn cũng đâu chỉ nói riêng gì Chu gia. Ôn gia, Vinh gia đều được nhắc đến. Sau qua tới miệng muội muội lại cứ như đã chắc ăn là Chu gia rồi thế nhỉ? Tẩu mới vừa nói là phải xem ý của thánh thượng thế nào, kết thân rốt cuộc là quy thuận, hay là cố tình, chúng ta chỉ cần chờ kết quả là được rồi.

Sắc mặt Uông Hoa hơi mất tự nhiên. Vì sao nàng ta cứ nói tới tiểu thư Chu gia? Vì đố kỵ đó. Trước kia tẩu tẩu còn chưa gả vào nhà này, nàng ta đã không ưa nổi tiểu thư Chu gia. Sau khi tẩu tẩu tới đây, nàng ta biết thêm Chu gia thương nữ nhi như thế nào thì làm sao mà không đố kỵ cho được.  

Uông Vân rất không thích người tỷ tỷ Nhị phòng này. Cháu gái con của chính thất Nhị phòng, lẽ ra phải nên rộng lượng. Nào ngờ chỉ vờ rộng lượng mà lòng dạ thì nhỏ nhen cứ như cái lỗ xỏ kim ấy.

Uông Vân bèn nói sang chuyện khác:

- Ngày mai Đại ca thi Hội xong rồi, không biết Đại ca sẽ thi được hạng mấy.

Uông Hoa lấy lại tinh thần, gò má bất giác đỏ ửng. Nói:

- Ta nghe nói Tứ công tử Ôn gia là ứng cử viên nặng ký nhất cho vị trí Trạng Nguyên đấy, không biết lần này Ôn tứ công tử có giành được Hội nguyên hay không.

Uông Vân sửng sốt. Làm tỷ muội nhiều năm, nàng ta mới phát giác ra tâm tư của vị tỷ tỷ này. Tầm mắt đúng là rất cao, nhưng mà:

- Tỷ tỷ, chúng ta đang nói về ca ca mà. Lúc này tỷ lại quan tâm đến nam nhân bên ngoài không hay lắm đâu.

Uông Hoa chợt nhận ra mình nói sai, vội giải thích:

- Thì ta lo lắng cho Đại ca nên mới muốn biết tin tức của Ôn tứ công tử, chàng ấy là đối thủ của Đại ca mà.

Ngọc Lộ khinh bỉ trong lòng. Thật sự không ngờ Uông Hoa lại ưng Ôn Dung. Nhớ lại lời tướng công nói với nàng ấy, lần này có thể nằm trong mười hạng đầu được. Ngọc Lộ lon lắng tướng công cảm thấy áp lực nặng nề, nên càng mất kiên nhẫn với Uông Hoa hơn.