Hoàng thượng thấy sướng rơn người, bước nhanh để đi thật xa, Hoàng thượng vẫy tay gọi Thái tử, bảo Thái tử đi song song với mình. Nói:
- Con có biết vì sao hôm nay Chu thượng thư lại nói chuyện xéo xắt như vậy không?
Thái tử có suy nghĩ của riêng mình, đáp:
- Thứ nhất, Chu thượng thư hiểu rõ mong muốn của phụ hoàng cho nên vừa cất giọng lên đã nói Hộ Bộ không có bạc. Còn muốn dùng số liệu để chặn họng các bộ tộc. Thứ hai, Chu thượng thư vẫn còn thù vụ Lâm Hi muội muội.
Hoàng thượng chắp tay sau lưng, nói:
- Nghĩ thêm nữa đi.
Thái tử suy tư một hồi, nhưng vẫn không nghĩ ra được lý do nào khác. Bèn thưa:
- Nhi thần không nghĩ ra ạ.
Hoàng thượng thả chậm bước chân, nói:
- Thêm chuyện bộ tộc thảo nguyên muốn làm sui nữa. Năm ngoái đã từng mấp mé với mẫu hậu con rằng cháu gái Chu gia rất được, ông nội của con đã nói cho Chu thượng thư biết.
Thái tử hiểu ra, nói:
- Chu thượng thư ăn nói sắc bén là muốn biểu đạt rằng ngài ấy không ưa các bộ tộc thảo nguyên, muốn chọn nhà làm sui gia cũng đừng chọn cháu gái Chu gia.
Hoàng thượng khẽ ừ, nói:
- Trong buổi Lễ đại triều hôm nay, trẫm chỉ báo cho Thành đại nhân biết trước chứ chưa nói gì với Chu Thư Nhân cả. Mà ngài ấy lại có thể phản ứng nhanh nhạy và nói ra từng điều có lợi cho bản thân. Con cần phải học hỏi đó.
Thái tử thán phục từ tận đáy lòng, đáp:
- Nhi thần sẽ học hỏi nhiều hơn ạ.
Hoàng thượng khẽ xoa đầu con trai, nói: - Tốt!
Trên đường xuất cung, Chu Thư Nhân thủ sẵn tư thế “đừng ai tới nói chuyện với ta" nhưng vẫn không ngăn được đám người Lý Chiêu.
Lý Chiêu: - Hôm nay ngươi rất khác đó giờ!
- Đó giờ ta như thế nào?
Công Bộ Thượng Thư hớn hở tiếp lời:
- Ngày xưa bảo ngài nói ngài có nói đâu, bị ép mới nói.
Chu Thư Nhân thổi râu, nói:
- Đừng tưởng là ta nghe không hiểu ngài đang chửi xéo ta.
Lý Chiêu cười ha hả, Công Bộ Thượng Thư cũng cười theo.
Lại Bộ Thượng Thư híp mắt, nói:
- Hôm nay Chu đại nhân khác thường thật.
Chu Thư Nhân nói với vẻ mặt hùng hồn:
- Ta thật sự nghĩ cho các bộ tộc thảo nguyên mà, sao lại khác thường? Các ngài dạt sang một bên hết đi, đừng có chắn đường.
Nói đoạn, Chu Thư Nhân nhanh chân rời đi. Thượng Thư các bộ chỉ nhìn nhau cười, rồi không ai nói gì với ai nữa.
Tề vương nói với Dung Xuyên:
- Bổn vương tưởng đâu nhạc phụ của đệ đã chịu tu thân dưỡng tính, hoá ra là bổn vương lầm to.
Dung Xuyên cười khanh khách, nói:
- Cha đệ lo lắng tiền bạc. Đầu năm đâu cũng cần tiền, làm khó cha đệ còn gì.
Tề vương nói nhỏ:
- Hình như Hoàng thượng không định viện trợ bất cứ thứ gì.
- Nhị hoàng huynh biết còn hỏi đệ chi nữa?
Dung Xuyên không quá bất ngờ khi các ca ca có thể đoán ra. Họ toàn là người có tài, đáng tiếc sinh ra trong cùng một triều đại.
Tề vương khá hiểu Hoàng thượng, là một người rất dã tâm. Hắn nói:
- Bộ tộc thảo nguyên sẽ không dễ dàng từ bỏ mà rời đi đâu.
Dung Xuyên ý nhị nói: - Thế thì chẳng phải lại càng tốt sao?
Số bạc bọn họ mang đến đã đền hết rồi, lén mua lương thực còn chưa trả bạc đấy!
Dung Xuyên là người đầu tiên gặp được Hoàng thượng sau Tết, thứ Hoàng thượng đưa cho hắn xem khiến hắn khiếp sợ. Vài năm trở lại đây các bộ tộc thảo nguyên có buôn bán với một số nước, đa phần là các thương đội đến từ Trung Nguyên. Bọn họ chủ yếu mua lương thực của ba thương đội: một thương đội hoàn toàn là người nước ngoài, một thương đội khác chỉ mua số lượng lương thực bình thường. Cuối cùng mới là quan trọng nhất, mua đủ các loại vật tư. Thương đội này lại là người của hoàng huynh, hoàng thượng hiểu các bộ tộc thảo nguyên sâu sắc hơn hắn tưởng tượng. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Những lời Chu Thư Nhân nói trên triều nhanh chóng được truyền đi. Sau khi các bộ tộc thảo nguyên nghe xong, người nóng tính tức điên lên. Chu Thư Nhân không quan tâm, bởi bọn họ không dám xằng bậy ở Kinh Thành. Nhất là thời điểm chuẩn bị khai chiến, là lúc bọn họ chột dạ nhất. Chờ sau khi chinh phạt nhau xong, các khả hãn này sẽ bị tiêu diệt nên anh càng không thèm để ý.
Các bộ tộc muốn gặp Hoàng thượng, Hoàng thượng trả lời rằng mấy ngày nữa sẽ cho mời. Nhưng sau đó cũng không có mời.
*
Hậu cung
Hoàng hậu đang xem sổ sách, nữ quan đi vào bẩm báo:
- Nạp Đát vương phi đi rồi ạ.
Hoàng hậu hỏi: - Sao đi sớm vậy?
Nữ quan trả lời:
- Hình như là thương lượng không thành, lúc Nạp Đát vương phi đi sắc mặt thật sự rất khó coi.
Hoàng hậu dặn dò:
- Ngươi cho người theo dõi sát sao vị công chúa Aruna đó cho ta.
Sau khi công chúa Aruna tiến cung không được sủng ái cho lắm. Rõ ràng nàng ta đang ở độ tuổi phải được cưng chiều, nhưng lại sống không khác gì người già. Hoàng hậu hiểu phu quân mình, phu quân không tin tưởng vị công chúa này. Trong số các bộ tộc vào kinh đợt này, có Nạp Đát vương phi là biểu di của Aruna.
Nữ quan nhận lệnh: - Vâng ạ.
Hoàng hậu không còn hứng xem sổ sách nữa, nàng ta khẽ xoa đôi mắt hơi rát của mình, vừa mới đứng lên cả người loạng choạng, rồi hôn mê bất tỉnh.
Hôm sau Trúc Lan nghe xong tin tức mà con gái mang về cũng rất bất ngờ, hỏi:
- Con nói Hoàng hậu có thai hả?
Chuyện này không có khả năng. Chẳng phải trước kia cơ thể bị tổn thương không thể mang thai được hay sao?
Tuyết Hàm biết vì sao mẹ bất ngờ, đừng nói là mẹ bất ngờ, tất cả mọi người đều rất bất ngờ, nàng nói:
- Mấy năm qua Hoàng hậu vẫn luôn bồi bổ cơ thể. Có thai là phúc phần lắm ạ, trong số mạng phải có đứa trẻ này.
Trúc Lan tính tuổi của Hoàng hậu nói: - Thai này…
Tuyết Hàm hiểu được mẹ còn điều gì chưa nói, nàng ghé sát vào tai mẹ nói khẽ:
- Con nghe mẫu hậu nói, có vẻ như cái thai này sẽ không dễ sinh ra.
Trúc Lan thở dài, thế thì có khác gì nói có thể sinh non bất cứ lúc nào đâu chứ, Đủ thấy trước kia cơ thể của Hoàng hậu bị tổn thương nặng cỡ nào.
Tuyết Hàm nói tiếp:
- Hoàng thượng mừng lắm ạ.
- Riêng hậu cung thì không mừng.
Tuyết Hàm cười nói: - Bởi vì Hoàng hậu có thai, nên năm nay mẫu hậu và phụ hoàng sẽ không ra ngoài mà vẫn tiếp tục ở lại trong cung.
Nhờ vậy, nàng và Dung Xuyên cũng yên tâm khi không có mặt ở Kinh Thành. Lâm Hi và Trạch Nhi có phụ hoàng và mẫu hậu trông chừng.
Trúc Lan chỉ về phía nhà Ôn gia, nói:
- Bên kia lại được dịp rêu rao rồi.
Tuyết Hàm nghĩ ngợi, lại nói:
- Hoàng hậu và Hoàng thượng thật lòng muốn có một đứa con gái. Bây giờ trong cung có mỗi Nhiễm phi sinh được công chúa thôi. Giờ mà có trưởng nữ một cái là con gái của Nhiễm phi sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.
Cuộc sống trong cung không hề tốt đẹp, so đo, xu nịnh, khinh khi kẻ dưới. Chưa kể con của chính thất và phi tần khác nhau, đãi ngộ không còn giống như ban đầu sẽ dẫn đến trong lòng mất cân đối ngay.
Trúc Lan chớp mắt, nói:
- Còn chưa sinh mà, sao nói cứ như là chắc chắn sinh ra con gái vậy.
- Mẹ nói rất phải, còn chưa sinh mà!
Trúc Lan cười nói:
- Tính tình Nghiễm Nghiên rất tốt. Cho dù Hoàng hậu có sinh được con gái thì Nhiễm Nghiên cũng sẽ dạy dỗ công chúa nghiêm khắc.
Thật ra Tuyết Hàm không thường nhìn thấy công chúa, mỗi lần tiến cung hoặc là đến thăm mẫu hậu hoặc là ở lại tẩm cung Hoàng hậu. Con gái của mình là bảo bối trong lòng mẫu hậu, vừa nghĩ đến đây nàng nói:
- Phụ hoàng và mẫu hậu rất thiên vị Lâm Hi. Nếu Hoàng hậu thật sự hạ sinh con gái, thì có khi nào sẽ khiến Hoàng hậu cảm thấy bất mãn hay không?
- Thái Thượng Hoàng sẽ điều chỉnh ổn thoả thôi.
Tuyết Hàm cười nói:
- Mẹ nói đúng ạ, phụ hoàng và mẫu hậu sẽ xử lý ổn thoả.
Tất cả những gì nàng cần làm là vui vẻ và hy vọng Hoàng hậu sinh nở thuận lợi. Dù trai hay gái, nàng đều chúc phúc.
Mấy ngày sau, Hoàng thượng cầm số liệu Hộ Bộ đưa tới, đương nhiên số liệu đưa tới toàn là số liệu mà các mật thám của thảo nguyên có thể tính ra, những con số không thể trình ra thì hoàn toàn không xuất hiện. Ngài gọi các bộ tộc thảo nguyên đến, nói với vẻ mặt khó xử:
- Hầy, trẫm cũng không biết làm sao. Thật sự không được, trẫm chỉ có thể viết thư cho bộ tộc Mông Khắc nhờ họ cho các vị mượn một ít lương thảo thôi.
Hoàng thượng không cho các vị khả hãn cơ hội nói chen vào mà nói tiếp luôn:
- Mấy năm gần đây bộ tộc Mông Khắc quy thuận triều ta, trở nên giàu có, lương thực của họ cực kỳ dư dả, các vị cứ yên tâm.
Các khả hãn trong điện: “...”
Đệch, Mông Khắc là bộ tộc mà bọn họ cài c*m v**!
Hoàng thượng nhoẻn miệng cười, nói:
- Các vị thấy sao?
Trong buổi Lễ đại triều đầu năm đã nhắc tới việc có nên viện trợ lương thảo hay không, sau đó lại tranh cãi thêm một đợt. Đây là kết quả sau khi thảo luận… ừm, là kết quả dưới sự điều hướng của ngài. Bộ tộc Mông Khắc, à há! Thật sự cho rằng ngài không biết gì hết đúng không?