Kết quả cuối cùng là đội Minh Vân và Minh Tĩnh thắng, đám Minh Đằng cứ ngỡ rằng mình chiếm ưu thế nhưng hoàn toàn quên mất Minh Vân suýt nữa thì đã trở thành Trạng Nguyên. Minh Vân giỏi đều các mặt, đúng như Minh Vân nói: không muốn bắt nạt các đệ đệ nên mới chọn Minh Tĩnh.
Minh Tĩnh là người được gánh, nó ngồi quan sát Đại ca hành các huynh đệ cùng tiểu thúc cả buổi. Lưu Phong và Uông Uý trụ lại lâu nhất, tiếp theo là nhóm Minh Thuỵ và Minh Huy, Minh Đằng và Minh Gia bị loại đầu tiên, Minh Phong nhỏ quá không tính.
Minh Đằng bế Minh Phong, nói:
- Thảm thật, thảm quá trời thảm.
Uông Uý và Lưu phong bị đả kích, bọn họ cố gắng lắm rồi, bọn họ biết bảng vàng lần trước cực kỳ khốc liệt, cũng biết Đại cữu ca xông pha một đường đến Bảng Nhãn trâu bò cỡ nào, thế nhưng bọn họ vẫn luôn không ngừng nỗ lực mà.
Minh Vân vui vẻ thu tiền đặt cược. Bổng lộc của hắn quá ít, cho dù có cho nhiều tiền tiêu vặt hơn thì cuộc sống của hắn cũng còn thắt lưng buộc bụng. Chờ mãi mới tới Tết “luộc" được đám nhà giàu, sang năm nhà hắn có thêm một thành viên nữa nên hắn không thể nương tay.
Hai mắt Minh Vân sáng ngời. Lưu Phong đặt cược ít nhất, Uông Uý đặt theo Lưu Phong. Minh Đằng đặt cả núi vàng, bạc nén luôn đấy. Minh Thuỵ và Minh Gia cũng là những tay nhiều tiền. Hắn cất bạc vào, trong lòng dù có rạo rực đến mấy thì sắc mặt vẫn bình thản như thường:
- Nữa không?
Minh Đằng giật giật khóe môi, đây là “IQ áp đảo” mà bà nội hay nói sao? Đề bài lắc léo cỡ nào Đại ca cũng đáp trúng được:
- Bắt nạt bọn đệ khờ khạo đúng không?
Minh Vân nhìn đệ đệ, đúng là không thông minh thật.
Minh Đằng: “...”
Đại ca đó trời, huynh đệ ruột thích đó trời! Được rồi, hắn cãi không lại mà cũng không dám vung tay!
Minh Tĩnh cười như được mùa, hỏi:
- Đại ca, bạc của đệ đâu ạ?
Minh Vân quay đầu, nói:
- Hồi nãy đệ có đáp chữ nào không?
- Không… không có.
Minh Vân khẽ ừ, không thèm nhìn Minh Tĩnh nữa.
Sắc mặt Minh Tĩnh lập tức thay đổi, nó chỉ Đại ca. Nói:
- Hu hu, Đại ca lừa đảo. Bảo là chọn đệ vì không muốn bắt nạt người khác. Huynh muốn một mình nuốt trọn số bạc thì có.
Xương Trung bật cười ha ha, nói:
- Cũng chưa ngốc hết thuốc chữa.
Minh Đằng cũng cười khanh khách, bây giờ đứa ngốc này mới phát hiện ra.
Minh Huy cười quên trời đất, ôm lấy Minh Tĩnh. Nói:
- Đệ chỉ hơi có chút năng khiếu học hành thôi, chứ chuyện khác vẫn ngốc ơi là ngốc.
Chu Thư Nhân và mấy đứa con trai ở phòng bên cũng nghe được âm thanh ở một phía khác, rồi đến tiếng rống đầy giận dữ của Minh Tĩnh:
- Đại ca bắt nạt người ta, chúng ta đánh huynh ấy đi!
Chu lão đại không cầm chắc bài trên tay được, hôm nay con trai út to gan quá vậy. Đến cả hắn còn chưa dám đánh con trai lớn đây này!
Xương Nghĩa nhoẻn miệng cười, nói:
- Chắc chắn là không đứa nào dám ra tay.
Lúc này cửa mở ra, Minh Tĩnh chạy tới mách:
- Cha, cha coi con trai lớn của cha kia. Huynh ấy chiếm đoạt bạc của con á.
Nó tức điên lên được, ban đầu vui vẻ bao nhiêu thì bây giờ tức giận bấy nhiêu!
Chu lão đại hiền từ xoa đầu con trai út, Xương Trí bật cười:
- Cha con không dám đâu con.
Chu Thư Nhân tằng hắng một tiếng, bây giờ sự hiện diện của anh là vô nghĩa rồi ư?
Minh Tĩnh thất vọng nhìn cha ruột. Ừ nhỉ, cha luôn là người cha hiền từ ở trước mặt Đại ca mà. Nó lại nói:
- Ông nội, Đại ca bắt nạt con.
Chu Thư Nhân hớn hở nắm cánh tay tròn lẳn của nhóc béo, nói:
- Đi nào, ông nội dắt con đi lấy lại công bằng.
Chu lão đại và các huynh đệ đưa mắt nhìn nhau. Vì sao cha không chơi cùng bọn họ, bởi vì bây giờ bọn họ đặt cược rất ít. Tiểu tử Minh Tĩnh này ngốc nghếch quá!
Cuối cùng kết quả là Trúc Lan véo tai Chu Thư Nhân, nói:
- Anh nở mày nở mặt quá nhỉ, đi bóc lột các cháu trai của anh?
Minh Tĩnh khóc thấy thương lắm, nhét bạc vào tay cũng không dỗ thằng bé nín được.
Chu Thư Nhân cũng ấm ức lắm, hỏi:
- Bạc được trả lại hết rồi còn gì?
- Anh còn dám nói nữa?
Chu Thư Nhân tươi cười lấy lòng, nói:
- Ái chà, anh cũng chỉ muốn nói cho bọn chúng biết rằng “núi này cao còn có núi khác cao hơn" nên đừng có quá tự kiêu thôi mà?
Trúc Lan thở phì phò. Hôm nay gương mặt già này của cô cũng quê theo Chu Thư Nhân, chủ yếu là có cháu dâu và thê tử của cháu ngoại ở đây nữa!
Sau Tết là Lễ đại triều đầu tiên, Chu Thư Nhân nghĩ rằng lễ đại triều đầu tiên trong năm không có chuyện gì lớn nên nhanh chóng kết thúc giống như năm ngoái, nào ngờ sau khi có người trình tấu, các đại thần có mặt lập tức xốc lại tinh thần.
Thành đại nhân bị mọi người nhìn cũng hơi run lên, nhưng vẫn cố kiểm soát sự run rẩy để nói:
- Thời gian bộ tộc thảo nguyên vào kinh, thần phụ trách chiêu đại bọn họ. Các bộ tộc thảo nguyên hỏi thần về lương thảo, thần có trả lời mà họ không tin. Thần thật sự hết cách rồi!
Chu Thư Nhân nhướng mày. Các bộ tộc thảo nguyên vào kinh năm ngoái, nhưng không gây ra chuyện gì. Vừa mới bước sang năm mới lại không kiêng dè. Chẳng biết vị Thành đại nhân này được cho lợi lộc, hay Hoàng thượng bày mưu tính kế. Chắc là Hoàng thượng bày mưu tính kế rồi, chứ không Thành đại nhân cũng không tới mức ngu ngốc như vậy trong buổi Lễ đại triều đầu năm.
Hoàng thượng trầm ngâm, nói:
- Các vị ái khanh đều nghe rõ lời của Thành ái khanh rồi chứ, các ái khanh thấy thế nào?
Chuyện này chưa từng được mang ra nói trên triều vì Hoàng thượng vẫn luôn cản lại. Các vị đại thần im bặt, bọn họ đều biết tin tức, ý Hoàng thượng như thế nào cũng quá rõ ràng. Hiển nhiên là không muốn cho, hoặc sẽ cho không bao nhiêu. Bằng không ngài đã mang ra bàn bạc từ rất lâu rồi.
Chu Thư Nhân hết biết nói gì, tất cả đều nhìn anh chi vậy?
Sau đó ánh mắt của Hoàng thượng cũng dừng lại chỗ Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân có muốn vờ như không phát hiện ra cũng khó. Chu Thư Nhân chửi đổng trong lòng, rồi bước ra khỏi hàng thưa:
- Hoàng thượng! Bạc trong quốc khố không nhiều, mà Hộ Bộ cũng hết bạc rồi.
Hoàng thượng trợn mắt, thật sự đã lâu lắm rồi không nghe than khóc, tự nhiên hơi nhớ, ngài nói:
- Thu nhập từ thuế nhiều năm trở lại đây rất khá mà.
Chu Thư Nhân ra vẻ “mọi người tiêu tiền thả ga nên không biết quán xuyến trong ngoài vất vả cỡ nào", nói:
- Hoàng thượng, thu nhập từ thuế của cả nước nhiều nhưng triều đình cũng dùng đâu có ít đâu. Thần ghi nhớ rõ ràng từng hạng mục mình đã chia ra mà, thần thật sự không có bạc.
Mới đầu năm mà ai cũng chờ moi bạc từ anh. Khoản nào khoản nấy toàn là những khoản kếch xù, khoản chi đầu năm hằng năm là khoản chi dữ dội nhất.
Hoàng thượng thở dài, nói:
- Hai ba năm nay nước ta tương đối thân thiện với các bộ tộc thảo nguyên, không giúp thì khó lòng nhìn mặt nhau. Trẫm nói triều đình không có bạc, các bộ tộc thảo nguyên cũng không tin đâu!
Chu Thư Nhân không chờ Hoàng thượng nói tiếp, thưa:
- Thần sẽ lấy số liệu ra để giải thích với các bộ tộc thảo nguyên. Không phải nước ta không muốn chi viện, mà là thật sự không có bạc.
Chu Thư Nhân nghỉ hơi chốc lát mới tiếp tục nói:
- Tuy không có bạc chi viện nhưng có thể tặng ít sách mà. “Thư trung tự hữu hoàng kim ốc, thư trung tự hữu nhan như ngọc”*. Thần cảm thấy chi viện một lúc hoàn toàn không giải quyết được gốc rễ của vấn đề, cho người ta con cá sao bằng cho người ta cái cần câu. Đây mới là con đường đúng đắn.
(*Thư trung tự hữu hoàng kim ốc, thư trung tự hữu nhan như ngọc: trong sách tự chứa người đẹp như ngọc, trong sách tự có vinh hoa phú quý. Tức là, đọc sách có thể thay đổi được hiện trạng. Đề cao lợi ích của việc đọc sách.)
Hoàng thượng: “...”
Ngài rất vui mừng vì ngài không báo trước mà Chu Thư Nhân vẫn biết phối hợp với ngài như thế nào. Thế nhưng ý tưởng này hơi thất đức, làm vậy chẳng khác nào gián tiếp mỉa mai người ta không có văn hoá cần phải học tập nhiều hơn?
Dung Xuyên cũng nhịn không được mà ho khan vài tiếng, để bản thân không bật cười. Hắn biết trong lòng cha vẫn luôn tồn đọng cơn giận, nói ra nghe hả giận làm sao.
Chu Thư Nhân lại nói thêm một câu:
- Việc học tập và giáo dục con người nên tranh thủ lúc còn sớm, tránh cho nhiều thế hệ sau…
Những lời còn lại không cần nói ra thì mọi người cũng hiểu có ý gì rồi, nhiều thế hệ sau chỉ biết cướp đoạt.
Trên triều im lặng đến lạ, lời nói xoáy thẳng vào tim. Nếu có khả hãn của các bộ tộc ở đây chắc chắn đã nổi trận lôi đình ngay giữa triều đình rồi.
Ánh mắt Thái tử sáng rực, từng câu từng chữ đâm thọt. Cậu ta hay nghe ông nội và phụ hoàng nói Chu thượng thư độc mồm độc miệng lắm, đúng là độc thật.
Bao ngự sử tính bước ra phản bác, nước ta là nước Thiên triều thượng quốc thì phải có khí phách và rộng lượng chứ. Nào ngờ vừa mới có động thái đã bị Lâm đại nhân phía sau len lén kéo nhẹ một cái. Bao ngự sử giật mình, cau mày nhìn Lâm đại nhân. Lâm đại nhân lộ ra vẻ mặt “không biết gì hết", nhưng cũng khiến Bao ngự sử lỡ mất cơ hội. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Hoàng thượng hắng giọng, nói:
- Chuyện này để sau rồi nói, bãi triều.
Dứt lời, Hoàng thượng và Thái tử đi mất. Đi rất nhanh nhẹn, các vị đại thần đưa mắt nhìn nhau. Hoàng thượng có ý gì nhỉ?