Ngọc Lộ khẽ nghiêng đầu, ý cười trong mắt càng thêm rõ ràng. Nàng ấy chỉ cái cây trước mặt, nói:
- Thiếp đang cười cái cây nhỏ này có thể kham cả đống tuyết đọng trên thân.
Nàng ấy không nói lời từ đáy lòng, nàng ấy có thể nói với tướng công rằng “người sống trên đời không dễ dàng" sao? Nhỡ tướng công suy nghĩ nhiều, cảm thấy nàng ấy không hài lòng khi sống ở Uông gia thì chết.
Uông Uý chỉ thoáng nhìn rồi dìu thê tử, nói:
- Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta về thôi.
- Ừm. Chàng ăn cái gì ở nhà tỷ phu?
Uông Uý: - Lẩu thịt dê. Tỷ phu câu nệ quá, ta bảo trở về ăn mà huynh ấy không cho.
- Cũng lâu lâu chàng mới đi một lần mà.
Năm sau bước vào thi Hội, mỗi ngày tướng công đều rất chăm chỉ. Lâu rồi tướng công chưa từng bước chân ra khỏi nhà.
- Ta thấy sắc mặt của nàng có vẻ không khỏe, mệt rồi phải không?
Ngọc Lộ vui mừng vì tướng công có thể nhận ra nàng ấy đang mệt, tức là có quan tâm nàng ấy. Nói:
- Thiếp nghỉ ngơi nãy giờ rồi.
- Ta biết cứ cuối mỗi năm là sẽ cực kỳ bận rộn. Nếu nàng mệt thì cứ nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng để bản thân kiệt sức.
Ngọc Lộ lắc đầu, đáp:
- Tặng quà ngày Tết là cách nhanh nhất đề tìm hiểu các mối quan hệ. Chàng yên tâm đi, thiếp có chừng mực.
- Ừm.
Năm cũ qua dần, còn mấy ngày nữa là Tết. Chu gia ăn Tết rôm rả, buổi tối khắp nơi đều đốt pháo hoa thắp sáng toàn bộ Kinh Thành.
Thời khắc giao thừa đón năm mới đến, Trúc Lan và Chu Thư Nhân không thức nổi nên đã đi ngủ sớm. Sáng hôm sau họ cũng là những người dậy sớm nhất. Trong phủ chỉ có bóng dáng của tôi tớ đang bận rộn, chủ tử vẫn còn ngủ say. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Trúc Lan và Chu Thư Nhân đi trên lối đi nhỏ hẹp, tôi tớ đang quét dọn xác pháo hoa khắp sân. Cô nói:
- Không biết tối qua đốt pháo hoa bao lâu.
Chu Thư Nhân khẽ hừ, nói:
- Đám trẻ lớn hết rồi, đứa nào cũng có quỹ riêng, Mỗi đứa mua một ít gom lại chắc không ít đâu.
Hễ anh ở nhà là túi tiền của anh lại bị con trai ngấp nghé, tiểu tử thối còn bế chắt gái tới. Tiểu cô nương đang trong độ tuổi đáng yêu nhất, mở miệng gọi “ông cố" tiếng nào tiếng nấy ngọt như mía lùi. Cuối cùng túi tiền của anh trống trơn, chắc chắn có sự đóng góp của anh trong mớ pháo hoa này.
Trúc Lan cũng nghĩ vậy, cô bật cười nói:
- Anh chúc Tết em, em cũng sẽ cho anh một bao lì xì lớn.
Chu Thư Nhân vui vẻ, nói:
- Phải to hơn của bọn trẻ đó.
- Tiêu chuẩn của anh thật sự quá “low".
Chu Thư Nhân: - Anh có bao nhiêu cũng bị con trai của em thó hết, bao lì xì nhiều hơn bọn chúng là được.
Trúc Lan trừng mắt, nói:
- Do anh chiều nó còn gì?
Chu Thư Nhân thổn thức:
- Năm rồi lại năm, anh càng không nỡ buông bỏ.
Trúc Lan trầm mặc, cả hai đều muốn nhìn thấy con trai kết hôn sinh con.
Hai người đi dạo một vòng rồi về nhà chính, sáng nay sẽ ăn sáng cùng nhau. Họ nghỉ ngơi một lúc thì các phòng cũng lần lượt kéo đến. Năm nay Chu gia không có thêm nhân khẩu, nhưng Xương Nghĩa về rồi. Đám trẻ có thêm một bao lì xì, còn là bao lì xì rất nặng, đứa nào cũng gọi Nhị thúc - Nhị bá thật ngọt ngào. Bao lì xì của Trúc Lan vẫn vậy. Chúc tết kết thúc là coi như ăn xong cái Tết năm nay.
Mùng hai Tết là ngày con gái đã lấy chồng về thăm nhà, con dâu Nhiễm Uyển gả vào Chu gia bụng to không tiện về nhà nên không trở về. Mấy đứa con dâu khác không có nhà mẹ đẻ để về, nhưng Tuyết Mai và Tuyết Hàm thì về Chu phủ. Cả Ngọc Sương và Ngọc Lộ nữa, mùng hai mới được coi là ngày Chu gia thực sự đoàn viên. Năm nay cô dâu mới Mộc Lam được quan tâm nhiều nhất, nhận bao lì xì nhiều nhất nên phát tài rồi
Chu Thư Nhân và mấy đứa con trai đi chỗ khác. Bọn con trai lứa cháu chắt cũng đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại đàn bà con gái. Trúc Lan không tiện đích thân đến Uông gia, làm vậy giống như cô không yên tâm về Ngọc Lộ vậy. Lý thị muốn đến thường xuyên cũng bị cô cản lại, chỉ khi Ngọc Lộ trở về cô mới được gặp cháu gái. Cô hỏi:
- Đứa trẻ còn phá con không?
Ngọc Lộ lắc đầu: - Hết nghịch rồi ạ, giờ nó rất ngoan.
Ngọc Lộ về nhà cảm thấy cực kỳ thoải mái, không còn ai dán chặt mắt vào nàng ấy để bắt lỗi nữa, nàng ấy thích ngồi ở tư thế nào thì ngồi ở tư thế nấy, quả nhiên nhà mẹ đẻ vẫn khiến nàng ấy thả lỏng hơn. Năm đầu tiên nàng ấy ăn Tết ở Uông gia, chỉ thấy mệt mỏi mà thôi. Ngày 30 Tết còn đỡ, sang đến mùng một bắt đầu huyên náo hết cả lên, Nhị phòng, Tam phòng luôn có thể tìm ra chuyện để soi mói.
Trong lòng Ngọc Sương mà một đứa trẻ mập mạp, vừa mới ngủ dậy là ôm lấy mẹ không chịu buông. Triệu thị tới bế cũng không cho, đám Ngọc Điệp đang xúm lại quanh đứa trẻ. Lý thị nói chuyện với Đại cô, Tô Huyên nói chuyện với Tuyết Hàm. Cả căn phòng đông người cực kỳ náo nhiệt.
Trúc Lan ngẩn ra, cô rất ít khi nhớ lại cảnh tượng ăn Tết ở thời hiện đại. Hôm nay bỗng nhiên cô lại nghĩ đến, lúc ông bà nội còn ở trên đời thì không đến nỗi nào thật. Sau đó, hầu như cô chỉ ăn Tết một mình. Bởi vì đến chỗ cha hay mẹ ăn tết, cô đều giống như người ngoài. Trong khi ở thời cổ đại, cô là đối tượng được quan tâm tuyệt đối. Tất cả mọi người tụ lại quanh cô, Trúc Lan nhìn Ngọc Kiều và Ngọc Điệp đang ỏm tỏi hết cả lên. Nói:
- Hai đứa để ý một chút, đừng để vỏ hạt dưa bắn trúng người các tẩu tẩu.
Ngọc Điệp thè lưỡi, ngoan ngoãn đẩy trái cây trước mặt đến chỗ Đại tẩu. Nói:
- Đại tẩu ăn quả táo đi, sau này sẽ luôn bình an.
(*Phát âm quả táo trong tiếng Trung là “píng guǒ", trùng âm “ping" trong bình an nên người Trung Quốc hay tặng táo cho nhau vào các dịp lễ để cầu chúc cho người nhận táo được bình an.)
Trong số các muội muội bên tướng công, nàng ta thích Ngọc Điệp nhất. Trên người Ngọc Điệp có sự hoạt bát mà nàng ta không có được:
- Được, tất cả đều sẽ bình an.
Lý thị hớn hở nói:
- Điệp Nhi nói nghe bùi tai quá.
Cuối cùng Triệu thị cũng bế được cháu ngoại. Ông bà thường thương cháu hơn, thật vậy. Sau khi tiểu tử này chào đời, thị rảnh rỗi lại chạy tới nhà con gái. Cuối cùng bận rộn nên mấy ngày rồi không gặp cháu ngoại, thị nghe Đại tẩu nói xong bèn nói:
- Đại tẩu đừng có khen nói, coi cái đuôi của nó ngoắc lên tận trời rồi kìa.
Ngọc Kiều đảo mắt, nói:
- Con muốn coi cái đuôi của Tam tỷ.
Ngọc Nghi túm lấy váy áo muội muội, nói:
- Tỷ nghĩ muội cần tỷ xem giúp muội đúng không?
Ngọc Kiều không nghịch nữa, nói:
- Tỷ tỷ, hồi nãy không phải muội nói, là Ngũ tỷ tỷ nói.
Ngọc Văn đang lơ đãng, nghe Ngọc Kiều nói xong bèn nói:
- Vu oan giá hoạ thẳng thừng quá nhể?
Ngọc Kiều à lên:
- Ngũ tỷ tỷ không ngủ hả?
Sau đó mọi người đều cười rộ lên, Ngọc Văn xắn tay áo nói:
- Tứ tỷ tỷ, muội giúp tỷ tóm nó.
*
Sảnh trước
Chu Thư Nhân, con trai và các con rể đang đánh bài. Chu Thư Nhân chỉ xem mà không chơi. Chu lão đại vừa đánh vừa lảm nhảm:
- Ta có cả cháu gái rồi, sang năm lại sắp có thêm hai đứa cháu nữa.
Chu lão nhị không thèm ghen tị, nói:
- Đệ cũng có cháu ngoại nè.
Khương Thăng ngập ngừng: - Chắc ta cũng sắp làm ông nội rồi nhỉ?
Tin tức này khiến sòng bài lập tức yên tĩnh, Chu Thư Nhân cũng sửng sốt.
Dung Xuyên không xe xua, hắn còn ước gì con trai và con gái trưởng thành chậm thôi. Hắn không muốn gả con gái, nghĩ đến đám hầu tước kia, hừ, hắn không thèm đâu.
Khương Thăng thấy ai cũng nhìn mình, ngại ngùng:
- Không phải. Ta chỉ nói là chắc, chắc thôi.
Xương Trí: - Ta thấy là do tỷ phu thèm có cháu trai thì có.
Khương Thăng: “...”
Thật sự không phải là y, trái lại là cha mẹ của y muốn đấy.
*
Tại một căn phòng khác, đám Minh Vân đang chia nhóm chơi trò chơi. Hai người một nhóm, Minh Vân nhoẻn miệng cười nói:
- Huynh là Đại ca, huynh chọn người trước. Thôi thì thế này, huynh đã vào triều làm quan rồi nên không thèm bắt nạt các đệ làm gì. Huynh chọn Minh Tĩnh nhé.
Minh Huy cười khẩy:
- Đại ca đ**m thế!
Xương Trúc tới để xem thôi, nói:
- Vậy sẽ không chơi những trò có liên quan đến trí nhớ.
Minh Vân vẫn rất bình tĩnh, đáp: - Được thôi.
Minh Tĩnh nhìn thấy Đại ca là run bần bật. Từ sau khi nó bại lộ tài năng, nó rơi vào tay Đại ca. Nó nhìn các ca ca khác đang cảm thấy bản thân không thua, cười thầm trong bụng. Các huynh chưa hiểu Đại ca rồi!