Chương 1370 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Lúc Chu Thư Nhân không ở Hộ Bộ, mặc dù Hộ Bộ vẫn luôn vận hành giống như thường ngày nhưng lại có vẻ thiếu thiếu gì đó. Cho đến khi Chu Thư Nhân trở về, mọi người mới nhận ra là thiếu đi trụ cột. Khâu Duyên không hề nịnh bợ, thật sự cảm thấy:

- Đại nhân vừa về một cái là tinh thần toàn bộ Hộ Bộ khác liền.

Chu Thư Nhân nói đùa:

- Lúc bản quan đi văng, bọn họ còn có thể trộm lười biếng. Bản quan về rồi nên muốn biểu hiện cho bản quan xem thì có.

Khâu Duyên bật cười, nói:

- Nhưng họ thấy đại nhân về họ cũng vui mà.

Nói chơi xong rồi tới phần báo cáo. Báo cáo xong hết, Khâu Duyên mới ngồi xuống uống trà. Khâu Duyên nói nhỏ:

- Ngài về chắc cũng đã biết bộ tộc thảo nguyên vào kinh xin chi viện lương thảo phải không?

- Biết rồi.

Khâu Duyên nói tiếp:

- Hai ba năm nay rất nhiều bộ tộc thảo nguyên đến Kinh Thành. Trong mắt bọn họ, chúng ta giàu có lắm hay gì ấy!

- Bọn họ còn ngấp nghé quốc khố của chúng ta nữa.

Khâu Duyên liếc nhìn Chu Thư Nhân, đây là lời thuận miệng nói ra ư? Chắc không giống ông ta đang nghĩ đâu nhỉ, ông ta bèn ướm hỏi:

- Chắc không to gan vậy đâu, chúng ta là nước giàu quân mạnh mà.

Hằng năm đầu tư không biết bao nhiêu bạc vào quân sự, ông ta biết chứ. Nhiều năm qua đã lần lượt thay đổi toàn bộ binh khí cần thiết, sức chiến đấu không thể so sánh với trước kia nữa.

Chu Thư Nhân chỉ uống trà mà không trả lời, “người thực sự thông minh" là đang chỉ Khâu Duyên đó. Anh nói:

- Ngài nói đúng.

Khâu Duyên thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên đại nhân chỉ thuận miệng nói thôi. Ông ta lại càm ràm:

- Tính ra cũng mấy triều đại rồi, những bộ tộc đó đánh mãi không bại hoàn toàn. Cứ cách một khoảng thời gian là bọn họ lại rục rịch trở lại.

Môi trường sống khắc nghiệt khiến dân phong trở nên hung hãn, Khâu Duyên càng nghĩ càng cau chặt mày.

*

Hoàng cung

Bên trong tẩm cung của Hoàng hậu, bởi vì Thái tử trở về nên tâm tình Hoàng hậu rất tốt. Hôm qua chỉ có một nhà bốn người, Hoàng hậu gặp các phi tần trong hậu cung mà nụ cười trên mặt chưa từng thay đổi. Lưu phi ghen tị chết mất, lần này chỉ có một mình Thái tử vi hành. Thái tử không ở trong cung là một dịp tốt, nào ngờ Hoàng thượng không gặp riêng một vị hoàng tử nào. Muốn gặp cũng gặp chung hết, gặp mặt hoặc là kiểm tra bài vở hoặc là đọc sách chứ hoàn toàn không có cơ hội bồi dưỡng tình cảm.

Lưu phi xoắn khăn, nói:

- Thiếp thân nghe nói Thái tử điện hạ rất được lòng bá tánh Chương Châu, muội muội chúc mừng tỷ tỷ trước.

- Bổn cung cũng không biết chuyện này, mà Lưu phi lại biết rõ quá vậy?

Vừa nói dứt lời, Hoàng hậu đập bàn. Quát:

- Lưu phi hỏi thăm hành tung của Thái tử là có mưu đồ quấy rối sao?

Lưu phi trợn mắt. Không phải chứ, ai cũng biết chuyện Thái tử ở Chương Châu mà?

Lưu phi cắn răng quỳ xuống, thưa:

- Thiếp thân không dám.

Hoàng hậu chán chẳng buồn xem Lưu phi quỳ, nói:

- Trở về tự mình suy ngẫm trong mấy ngày Tết đi.

Lưu phi hít vào một hơi thật sâu, đáp:

- Cảm ơn nương nương.

Hoàng hậu liếc nhìn những phi tần khác bằng ánh mắt mỉa mai. Các hoàng tử đều đang lớn dần, hoàng tử ở hậu cung không được Hoàng thượng sủng ái chỉ có thể dựa dẫm vào mẹ ruột, mà mẹ ruột cũng không được sủng ái nốt, cuộc sống của các hoàng tử không dễ dàng gì. Nàng ta là hoàng hậu, chưa từng rêu rao chuyện này, nàng ta chỉ làm những điều Hoàng hậu nên làm, nhưng nàng ta không kiểm soát được hết suy nghĩ của các thái giám và cung nữ trong cung.  

Khoảng thời gian Thái tử không ở trong cung, những người trước kia đã chịu an phận cũng bắt đầu tung hoành lại. Hoàng thượng trước sau vẫn lo lắng cho Thái tử, đích thứ đều phải xếp sau. Hoàng hậu nghĩ đến con trai út, Hoàng thượng không hề đối xử với con trai út như cách phụ hoàng đối xử với Tần vương. Phụ hoàng thật sự thương con trai út đến tận xương tuỷ, Hoàng thượng thì không. Nếu Tần vương cũng lớn lên trong cung thì chắc sẽ không khác gì con trai út của nàng ta đâu nhỉ? - ứng dụng 𝖙y𝖙

Tết đã chạm ngõ, Chu gia gần như đã gửi quà cáp xong hết rồi. Chu Thư Nhân trở về khiến Trúc Lan an tâm hơn, làm gì cũng có tinh thần. Cô thậm chí còn rất hăng hái kiểm tra và đối chiếu các danh sách quà tặng để ghi vào sổ.

Trúc Lan quyển sổ dày cộp trên bàn, nói:

- Nhà chúng ta đã tích lũy không biết là bao nhiêu sổ sách rồi, đúng là bất tiện thật.

Giấy tờ rất dễ bị mối mọt, năm nào cũng phải xử lý cẩn thận, còn phải sao chép lại đề phòng bản gốc hư hỏng không có cách nào kiểm tra đối chiếu được nữa, làm cho việc bảo quản trở nên cực kỳ rắc rối.

Lý thị nhìn thấy sổ sách là đau đầu, quà Tết năm nay do thị sắp xếp. Vốn dĩ con dâu có thể giúp thị, nhưng con dâu mang thai bụng càng ngày càng to, thị không đành lòng, nên tự mình lo liệu.

Lý thị: - Mẹ ơi, năm nay có thêm quà của Lâm gia. Lâm gia gửi quà Tết đắt tiền nhất đấy ạ.

Trúc Lan bật cười:

- Năm nay Ngọc Lộ gả đến Uông gia, quà của Uông gia cũng nhiều hơn mọi năm.

- Uông gia thì nói làm gì, trước kia bọn họ cũng gửi quà Tết cho nhà mình mà.

Trúc Lan lấy danh sách quà tặng của Lâm gia ra, nói:

- Chứng tỏ Lâm gia rất để bụng hôn ước này.

Lý thị cười nói: - Nhị đệ muội nhìn thấy mừng lắm. Con nghe Nhị đệ muội nói đã chuẩn bị xong quà Tết cho Lâm tiểu thư rồi.

- Chắc chắn là sẽ hoành tráng lắm đây.

Trước kia Nhị phòng có của cải nhưng không có địa vị, nào dám tiêu tiền phung phí. Bây giờ vừa có địa vị vừa có nhiều của cải, hai vợ chồng Lão Nhị toàn là những người tiêu tiền như nước.

Lý thị xoa bả vai, nói:

- Minh Đằng đích thân đưa quà tết đến Lưu gia rồi.

- Nên vậy, sang năm cũng thành thân rồi còn gì.

Lý thị nói nhỏ:

- Thoạt nhìn Minh Đằng bận bịu, nhưng con trai của con thì con hiểu. Tiểu tử đó rất quan tâm Lưu Giai đấy.

Trúc Lan gấp sổ lại, nói: - Là nhờ nhà chúng ta có nề nếp.

Gia phong cực kỳ quan trọng, môi trường trưởng thành từ bé đến lớn ảnh hưởng rất lớn đến một con người. Nề nếp gia đình Chu gia nghiêm chỉnh, bây giờ không biết có bao nhiêu cô nương muốn được gả vào Chu gia!

Lý thị ghi mấy danh sách cuối cùng vào sổ, nói:

- Mẹ này, tới giờ mà con vẫn cảm thấy như mơ. Có vài lần nằm mơ, con mơ thấy chúng ta còn sống ở thôn Chu gia. Con thấy bản thân tục tằng tới mức giật mình tỉnh giấc luôn ấy.

Trúc Lan đang cầm bút bỗng khựng lại, hỏi:

- Bây giờ có còn mơ nữa không?

- Không ạ. Chắc là con hơi lo lắng, nên mới nghĩ về cuộc sống trước kia.

Trúc Lan còn tưởng đâu Lý thị mơ thấy cái gì, hoá ra chỉ là lo lắng. Thường khi người ta lo lắng quá độ sẽ k*ch th*ch ký ức cũ, nhìn thấy trong mơ là chuyện bình thường.

   

Uông gia

Bụng của Ngọc Lộ chưa phải lớn lắm, nàng ấy cũng đang xem danh sách quà Tết cùng bà nội. Đào thị vui vẻ dạy cho nàng ấy, chỉ ra từng gia tộc có quan hệ thân hay sơ với nhà mình.

Nàng ấy mang thai nên rất dễ mệt, nhưng vẫn cố gắng điều chỉnh tinh thần nghiêm túc lắng nghe. Uông gia quan hệ rộng rãi, đây là thời điểm tốt để tìm hiểu và ghi nhớ tránh cho sau này làm sai. Đào thị hăng say giảng dạy, sau khi con trai út đến học viện, thị cũng buồn chán, bây giờ có thêm một đứa cháu dâu tán gẫu với thị khiến thị vui mừng khôn xiết.

Trước kia lúc con trai cưới thê tử, thị còn chưa nắm quyền quản lý trong nhà, thị không có cơ hội dạy dỗ con dâu, bây giờ khác rồi. Ngọc Lộ là một học trò giỏi, ngày từ khi còn ở nhà mẹ đẻ đã có kinh nghiệm quản lý gia đình, nàng ấy hiểu rõ mục đích của từng món quà trong danh mục quà tặng, nàng ấy chỉ liếc mắt một cái là biết quà nào chỉ được vẻ ngoài hay quà nào là tấm lòng. Thị lại càng thích giảng giải, bắt đầu một cái là không tài nào dừng lại được. Nếu cháu trai không cắt ngang thì thị còn muốn nói thêm:

- Chắc mệt rồi hả?

Ngọc Lộ hơi mệt, nhưng vẫn ráng được: - Con vẫn ổn ạ.

Đào thị: - Con tựa vào đây nghỉ ngơi một lúc đi.

Ngọc Lộ không hề ra vẻ, nàng ấy không phải kiểu người bạc bẽo với bản thân. Đáp:

- Cảm ơn bà nội ạ.

- Hôm nay tại bà nội nói nhiều quá.

- Bà nội đừng nói vậy chứ. Hôm nay là do con nghe tới quên giờ giấc, chỉ muốn ghi nhớ càng nhiều càng tốt.

Đào thị nghĩ thầm, Trúc Lan thật sự rất biết dạy cháu. Nói chuyện dễ nghe quá chừng. Thị lại nhìn bụng Ngọc Lộ, đôi mắt hiền từ hơn bao giờ hết.

Ngọc Lộ nghỉ ngơi một hồi mới chậm rãi đi về phòng mình. Nàng ngước nhìn tuyết đọng trên cành cây, rồi lại ngẩng đầu lên ngắm bầu trời. Nữ nhân xuất thân nhà cao cửa rộng đâu thoải mái gì. Sau đó nàng ấy bật cười, có ai sống dễ dàng đâu. Nàng ấy ở nhà cực kỳ thoải mái, nhưng vẫn phải ghi nhớ tất cả các mối quan hệ phức tạp đấy thôi.

Uông Uý tới đón thê tử, thấy thê tử đang mỉm cười với cái cây, tinh thần không tới nỗi nào, y thở phào hỏi:

- Đang cười cái gì đó?