Chu Thư Nhân nghe Thái Thượng Hoàng thuật lại những chuyện xảy ra, anh vuốt chòm râu. Cách của Xương Nghĩa phá của thật sự, anh nghe số bạc bồi thường mà còn run run khóe môi, huống hồ chi là những bộ tộc thảo nguyên kia, chắc là nhót ruột lắm đây.
Thái Thượng Hoàng cười tủm tỉm nhìn Chu Thư Nhân, nói:
- À…
Chu Thư Nhân cảnh giác, nghe chữ “à" này là biết không có chuyện gì tốt rồi.
Thái Thượng Hoàng tiếp tục chơi cờ, nói:
- Dù Lâm Hi không phải là công chúa, nhưng trong lòng trẫm con bé chính là công chúa. Vì vậy lúc đó Hoàng thượng lập tức từ chối, không chừa lại một lý do nào để họ tranh cãi.
Chu Thư Nhân nghĩ thầm, nên cảm ơn ngài vì đã sáng suốt trong lúc đó chăng? Phong làm công chúa là phải gánh vác trách nhiệm, không hay ho gì.
Thái Thượng Hoàng lại nói:
- Có nhiều người thật sự không biết xấu hổ là gì, bọn họ thấy không xin cưới con cháu hoàng thất được, bèn ngấp nghé tới con cháu của các trọng thần, trẫm thấy bọn họ quyết tâm trục lợi từ hôn sự cho bằng được.
Ánh mắt Chu Thư Nhân trở nên sâu xa, nhìn thẳng vào đôi mắt chất chứa ý cười của Thái Thượng Hoàng. Nói:
- Bọn họ muốn mượn chuyện hôn ước để làm tê liệt triều đình ư? Để triều đình ta nới lỏng cảnh giác với bọn họ phần nào ư?
Thái Thượng Hoàng cười nói:
- Biểu đệ, đệ có cần trẫm nhắc nhở đệ thêm cái nữa không?
Chu Thư Nhân nghiến hàm sau, nói:
- Thái Thượng Hoàng đã cảnh tỉnh thần rồi.
Mụ nội nó chứ, anh và hoàng thất có quan hệ huyết thống, Vinh gia cũng có hai đứa con gái song sinh, nhưng bọn trẻ vẫn còn quá nhỏ. Vả lại Vinh Ân Khanh lại là Hầu gia có chức không có quyền thật, bộ tộc thảo nguyên sẽ không dòm ngó. Về phần Ninh gia… ha hả, sau khi con gái lớn của Ninh Hầu Gia xuất giá thì con gái út cũng đính ước luôn. - ứng dụng 𝖙y𝖙
Thái Thượng Hoàng hồ hởi nói:
- Thư Nhân đúng là thông minh.
Chu Thư Nhân giận sôi cả ruột, nói:
- Có người đề cập trước mặt ngài à?
Thái Thượng Hoàng đặt quân cờ xuống, nói:
- Khanh thua rồi.
Chu Thư Nhân: “...”
Giận thiệt, lẽ ra anh không nên vào cung. Thái Thượng Hoàng bị thê tử cấm đoán quá, hình như tâm lý vặn vẹo tới nơi rồi.
Tâm trạng của Thái Thượng Hoàng rất tốt, buồn bực suốt cả mùa đông cuối cùng cũng vơi đi. Ngài nói:
- Thật ra chẳng có ai nhắc khéo trẫm cả, là các Vương phi mấp mé nhắc với Hoàng hậu vào mấy ngày trước.
Trong lòng Chu Thư Nhân cuộn trào. Thái Thượng Hoàng nói cho anh biết trước tiên, tức là Hoàng thượng sẽ không lập tức từ chối. Có lẽ Hoàng thượng đang muốn lôi kéo những bộ tộc này, anh cực kỳ phẫn nộ nói:
- Hoàng thượng anh minh thần võ, chắc chắn sẽ không làm những chuyện ảnh hưởng đến uy nghiêm của bản thân đâu!
Thái Thượng Hoàng sửng sốt, sau đó tươi cười đứng dậy. Ngài duỗi tay vỗ bả vai Chu Thư Nhân, nói:
- Hoàng nhi của trẫm còn xuất chúng hơn cả trẫm đấy.
Nói xong Thái Thượng Hoàng vui vẻ rời đi. Chu Thư Nhân cũng yên tâm rồi, không lợi dụng cháu gái của anh là được. Anh lại cau mày, Chu gia có quan hệ huyết thống với hoàng thất là một con dao hai lưỡi. Nó vừa che chở Chu gia, nhưng đồng thời cũng khiến Chu gia bị người ta chú ý nhiều hơn.
Chu Thư Nhân xuất cung nhìn thấy hộp đã nằm sẵn trong xe ngựa rồi… ừm, không keo kiệt đến mức chỉ cho một hộp, anh đếm được năm hộp.
*
Chu gia
Hành lý của Chu Thư Nhân được chuyển về trước, Trúc Lan đã tự tay soạn đồ xong rồi. Cái nào nên giặt thì bảo mang xuống giặt sạch, sau đó cô mong ngóng thời gian Chu Thư Nhân về. Xương Trung chờ tới chán, hỏi:
- Mẹ ơi, sao cha còn chưa trở về?
- Chắc là sắp rồi.
Lúc nãy có người trong cung được phái tới lấy đồ, bảo là đang đánh vài ván cờ với Thái Thượng Hoàng. Lúc này chắc cũng xuất cung rồi.
Xương Trung nhớ cha, hắn nằm nhoài ra bàn nhìn về phía cửa. Trúc Lan nhìn con trai cứ gật gà gật gù, cười cười không nói gì cả. Thằng bé thật sự rất nhớ Chu Thư Nhân.
Chu Thư Nhân vừa vào phòng thì thấy đầu con trai gục xuống đập thẳng vào bàn, phát ra âm thanh rất vang. Anh nói:
- Chu choa, biết cha sắp về nên dập đầu với cha đấy à?
Xương Trung ngất ngư một lúc mới tỉnh hồn, hắn xoay người lại, mừng rỡ nhảy dựng lên, reo:
- Cha, cha về rồi ạ!
Chu Thư Nhân bị con trai ôm chầm lấy, thằng nhóc này rất khoẻ nên suýt chút nữa đã vật anh ngã xuống đất. Anh nói:
- Nhớ cha lắm rồi đúng không?
Xương Trung ôm cha, sụt sịt, ôi, nhớ cha chết mất:
- Cha, cha gầy quá à.
Chu Thư Nhân thật sự gầy đi, anh hộ tống Thái tử rong ruổi khắp nơi, cộng thêm đi đường vất vả, cơ thể anh không đổ bệnh đã là may mắn lắm rồi. Anh nói:
- Tới Tết bồi bổ lại.
Xương Trung kéo cha ngồi xuống, ân cần miễn chê, lúc thì rót trà, lúc thì xoa bóp bả vai. Trong lúc chồng con nói chuyện, Trúc Lan cẩn thận đánh giá Chu Thư Nhân. Đúng là gầy đi rất nhiều, quần áo cũng rộng thùng thình. Hiển nhiên cô đã để ý thấy cánh tay không ổn, hỏi:
- Tay anh sao vậy?
- Bị căng cơ ấy. Điều dưỡng được mấy ngày rồi, bây giờ không dám làm gì quá nặng.
Trúc Lan cau mày, cực kỳ đau lòng:
- Đi chuyến này chịu cực không ít.
Chu Thư Nhân: - Đáng mà.
Nếu như sau này Thái tử có thể thuận lợi kế vị, đương nhiên sẽ là một vị minh quân. Đối với bá tánh, với đất nước và Chu gia đều có lợi.
Trúc Lan biết chứ, nói:
- Toàn là những món anh thích, anh ăn cơm xong đi nghỉ ngơi đi.
Chu Thư Nhân gật đầu: - Ừm.
Anh thật sự rất mỏi mệt.
Vì có con trai ở đây, nên Chu Thư Nhân chỉ nói những điều đã nghe và thấy chứ không hề đề cập đến chuyện ngoài lề. Đợi cho đến khi con trai hết chịu nổi về phòng, Chu Thư Nhân nằm xuống nghỉ ngơi mới nói những tin tức mình nghe được từ chính miệng Thái Thượng Hoàng.
Trúc Lan sửng sốt: - Em thật sự không biết, hình như tin tức có chưa lan truyền.
Chu Thư Nhân: - Âu cũng là vì sắp cuối năm rồi, các bộ tộc vào kinh không muốn làm gì quá trớn cho nên không thả tin tức ra.
- Tuyết Hàm về mà không có nói với em, chắc con bé cũng chẳng biết đâu.
Lúc này Chu Thư Nhân không buồn ngủ lắm, anh trở mình nằm sấp. Nói:
- Lúc này dường như hai bên đều chưa chuẩn bị sẵn sàng để khai chiến.
Trúc Lan: - Nhưng cũng sẽ sớm thôi.
Chu Thư Nhân thở dài, chiến tranh đồng nghĩa với thương vong nhiều. Lần này không thể không đánh.
Chu Thư Nhân rất mệt nên chẳng mấy chốc đã ngủ mất rồi, Trúc Lan cẩn thận đắp lại chăn cho anh. Cô không làm gì nữa, cứ ngồi nhìn chồng. Chồng về đến nhà cô mới yên lòng, cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc trọn vẹn. Tháp tùng Thái tử đi xa, chắc chắn không được ngủ ngon. Trúc Lan không biết mình đã ngồi bao lâu, cho đến khi ánh sáng trong phòng tắt ngấm cô bèn gọi nha hoàn đến châm lửa thắp nến lên. Chán mùa đông ở điểm này, ngày rất ngắn.
Trúc Lan ngồi lâu ơi là lâu, eo cô cực kỳ khó chịu nên cô duỗi tay xoa nhẹ phần eo.
Buổi tối đám Xương Lễ về đều biết tin cha đã về nhà. ít ra Xương Lễ còn gặp được cha, Xương Nghĩa là Xương Trí là không có cơ hội gặp luôn, ai bảo cha ngủ chưa dậy.
Hôm sau Chu Thư Nhân không cần vào chầu triều sớm. Anh đã xin vắng mặt rồi, hôm nay anh đi thẳng đến Hộ Bộ. Xương Nghĩa đi cùng xe với cha, nói:
- Cha ơi, con cũng không dám hành động gì nhiều.
Tại sứ quán có rất đông sứ thần các nước, thật sự không dễ ra tay. Vốn dĩ vẫn còn những kế hoạch sau đó, nhưng các bộ tộc đền tiền xong rất ít khi ra ngoài.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Như bây giờ cũng rất tốt, đây là lúc các bộ tộc thảo nguyên đang rất thiếu bạc.
Nếu không phải đang thiếu bạc thì đã không há mồm đòi đớp một miếng thật to rồi. Đồng thời, cũng chứng minh rằng các bộ tộc thảo nguyên chuẩn bị không ít. Bọn họ mang khoản bạc này đến chắc chắn là muốn lén lút mua bán.
Suy nghĩ của Chu Thư Nhân có chút rời rạc, không biết là ai đang lén bán lương thực và vật tư cho các bộ tộc thảo nguyên. Trong đầu điểm danh một loạt, thật sự có rất nhiều đối tượng đáng ngờ.