Chương 1368 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Mới đó mà đoàn người Thái tử cũng về đến Kinh Thành, lộ trình trở về thuận lợi nên nhanh hơn lộ trình đi tận mấy ngày. Chu Thư Nhân nhìn cổng thành, nói:

- Cuối cùng cũng về đến rồi!

Chuyến đi này tốn khá nhiều thời gian ở Chương Châu. Đi về một chuyến mất hơn nửa tháng, cũng sắp hết năm tới nơi. Xe ngựa vào thành, phố phường Kinh Thành cực kỳ náo nhiệt, khắp nơi giăng đèn kết hoa chuẩn bị kết hoa chuẩn bị ăn Tết, trên đường người đến người đi.

Chu Thư Nhân muốn về nhà trước, đáng tiếc không được. Hoàng thường còn chờ anh ở trong cung, anh buộc phải đi theo xe ngựa Thái tử tiến cung. Lúc đến hoàng cung, Thái Thượng Hoàng cũng có mặt. Hoàng thượng thấy con trai lớn trưởng thành rất nhiều, trong mắt tràn ngập vui mừng. Thái tử không làm một trữ quân ở yên trong thành, mà dùng hai mắt của mình để nhìn và hai tai của mình lắng nghe sự thật.

Hoàng thượng ôm chầm lấy con trai, vỗ lưng con trai rồi nói:

- Giỏi! Giỏi!

Mặt Thái tử không khỏi đỏ bừng, phụ hoàng khen cậu ta, ừm, phụ hoàng cũng nhớ cậu ta.

Thái Thượng Hoàng vẫy tay, bảo Thái tử lại. Nói:

- Ừm, ra ngoài một chuyến trở về rắn rỏi hơn hẳn.

Thái tử cười nói: - Cháu trai rắn rỏi hơn thật.

Hoàng thượng chuyển tầm mắt khỏi Thái tử, cất giọng nói:

- Hai vị đại nhân chuyến này vất vả.

Chu Thư Nhân muốn nói vất vả có trả thêm tiền vất vả không, nhưng ngoài miệng thì đáp:

- Thần không vất vả ạ.

Nghiêm đại nhân cực kỳ cẩn trọng khi đứng trước Hoàng thượng, ông ấy vừa mới được cảnh tỉnh xong mà:

- Thần không vất vả ạ.

Hoàng thượng vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt, ánh mắt quét qua Nghiêm đại nhân nhưng nụ cười cũng không có gì thay đổi. Ngài mới nói tiếp:

- Cuối năm tới nơi rồi, các vùng tiến cống rất nhiều cống phẩm, Kinh Thành khó mua trái cây, trẫm có dặn dò. Lát nữa hai vị đại nhân xuất cung nhớ mang về phủ.

Lúc này Chu Thư Nhân mới vui lên, cống phẩm đó trời. Cống phẩm bổn triều không phải là kiểu lừa gạt bằng cách nhặt nhạnh đồ thừa ở các vùng, bởi vì không dám nên chắc chắn là hàng tốt nhất. Mặc dù kỷ thuật giữ tươi ở thời cổ đại không thể sánh bằng hiện đại, nhưng đừng coi thường người xưa. Bá tánh bình thường làm gì có bạc mà giữ tươi. Trái cây và các cống phẩm đưa vào cung vào mùa đông toàn là hàng hiếm trên thị trường thôi!

Chu Thư Nhân trộm nghĩ, chắc Hoàng thượng không trùm sò chỉ cho có một hộp đâu ha?

   

Hôm nay Hoàng thượng không muốn nói nhiều, ngài rất nhớ con trai. Con trai vẫn luôn tò tò bên cạnh ngài, mấy ngày nay không ở trong cung, cho dù mấy đứa con trai khác thường xuyên đến đây, nhưng cảm giác lại không giống. Ngài muốn dẫn con trai đi ăn cơm cùng Hoàng hậu.

Hoàng thượng nói: - Hai vị đại nhân xa nhà nhiều ngày, trẫm không giữ hai vị đại nhân lại nữa.n

Nghiêm đại nhân: - Thần xin cáo lui.

Chu Thư Nhân đang định lên tiếng nói theo, Thái Thượng Hoàng đã lên tiếng trước:

- Lâu rồi trẫm không gặp Thư Nhân. Bây giờ sắc trời vẫn còn khá sớm, Thư Nhân đánh vài ván cờ với trẫm đi rồi hồi phủ cũng không muộn.

Chu Thư Nhân: “...”

Má, bây giờ anh chỉ muốn về nhà thôi. Ai thèm chơi cờ với cha già mất nết này chứ!

Nghiêm đại nhân âm thầm thở dài. Thời khắc này ông ấy càng cảm nhận sâu sắc hơn sự khác biệt trong cách cư xử của hoàng thất đối với Chu gia, quả nhiên là quan hệ huyết thống. Nghĩ vậy, ông ấy mới phát hiện ra trong khắp Kinh Thành dường như chỉ có Chu gia và dòng họ Vinh thị là có quan hệ huyết thống với hoàng thất thì phải. Có thể tính cả Ninh gia vào, nhưng là họ hàng bên ngoại thôi. Vinh gia mới có quan hệ huyết thống gần nhất với Hoàng thượng. Ông ấy cảm thấy sau này mình phải cẩn thận hơn khi ở trước mặt Chu Thư Nhân. Ông ấy gật đầu với Chu Thư Nhân, rồi đi theo công công ra ngoài.   

Hoàng thượng và Thái tử cũng rời khỏi, trong điện còn lại Thái Thượng Hoàng và Chu Thư Nhân. Thái Thượng Hoàng ra hiệu cho Chu Thư Nhân ngồi, dọn bàn cờ xong mới cất giọng hỏi:

- Chuyến này đi Chương Châu có chuyện gì thú vị không?

Chu Thư Nhân cầm quân cơ lên, đáp:

- Ngài rõ hơn thần mà.

Ngày ngày có người đi theo bên cạnh, còn chuyện gì mà Thái Thượng Hoàng không biết nữa đâu.

Thái Thượng Hoàng nghẹn họng, sau đó sắc mặt tối sầm. Đúng là ngài biết rất nhiều, nhưng điều ngài muốn biết nhất Hoàng thượng lại không chịu nói. Ngài nói:

- Lần nào trẫm đi xa nhà cũng nhớ đến khanh.

Chu Thư Nhân cười nói:

- Thần cũng nhớ đến Thái Thượng Hoàng.

- Trẫm đi đến đâu cũng mang quà về cho khanh.

Nói tới đó rồi, chắc cũng hiểu rồi phải không?

Vẻ mặt của Chu Thư Nhân có chút quái đản. Bỗng nhiên anh hối hận vì đã mua quà về, hoá ra Thái Thượng Hoàng muốn quà của anh. Biết trước là vậy đã không tốn bạc.

Thái Thượng Hoàng quan sát vẻ mặt của Chu Thư Nhân, lập tức ngộ ra:

- Trẫm biết ngay là khanh sẽ nhớ tới trẫm mà, quà đâu?

Nhìn Chu Thư Nhân đau lòng chưa kìa. Ồ, mua rồi lại còn hối hận!

Chu Thư Nhân hít vào thật sâu, nói:

- Thần không có mang vào cung.

- Trẫm cho người đi lấy cho.

Chu Thư Nhân: - Vâng.

Thái Thượng Hoàng không còn tâm trạng đánh cờ nữa, hỏi:

- Khanh mua gì vậy?

Chu Thư Nhân không muốn trả lời: - Đặc sản.

Hai ba năm nay Thái Thượng Hoàng rất thích xuôi xuống phương Nam, nhưng chưa từng đến Chương Châu. Ngài vuốt râu, dù sao sau này vẫn có cơ hội nhìn thấy. Ngài không nghĩ về quà tặng nữa, tâm trạng của ngài đang tốt. Nói:

- Khanh vừa đi là các bộ tộc thảo nguyên cũng vừa vào kinh.

Chu Thư Nhân âm thầm cảnh giác. Thái Thượng Hoàng đã buông tay hoàn toàn rồi, mấy năm nay không hề xen vào những quyết sách của Hoàng thượng. Vì sao hôm nay lại nói với anh chuyện này?

Thái Thượng Hoàng vờ như không nhận ra Chu Thư Nhân đang căng thẳng, nói:

- Trẫm không thèm bàn với khanh mấy chuyện đó đâu, trẫm đang muốn nói với khanh về Lâm Hi. Nhiều năm qua dã tâm của mấy bộ tộc đó càng ngày càng bành trướng, còn dám xin cưới Lâm Hi.

Chu Thư Nhân cầm chặt quân cờ: - Hửm?

Thái Thượng Hoàng mỉm cười, lão già này rất che chở con cháu. Sau khi thoái vị, ngài không tiện lui tới với các đại thần, chứ đừng nói gì đến gặp riêng đại thần, người duy nhất ngài có thể gặp chỉ có mỗi Chu Thư Nhân thôi. Ngài nói:

- Con trai của khanh đã cho một bài học rồi.

Chu Thư Nhân nghiêng đầu, hỏi: - Cho một bài học rồi?

Thái Thượng Hoàng gật đầu, nói:

- Dung Xuyên không tiện tự mình ra tay, nếu rõ ràng quá lại có vẻ như chúng ta rất keo kiệt. Cho nên tìm tới Lão Nhị nhà khanh, tiểu tử đó được đấy.

Sứ quán là nơi nào chứ. Chắc chắn không thể hạ độc hay làm những thủ đoạn tương tự, có biết bao nhiêu nước đang dòm ngó. Bây giờ cũng có rất nhiều nước bạn đến chơi.

Chu Thư Nhân tò mò, hỏi:

- Xương Nghĩa làm như thế nào?

Thái Thượng Hoàng khẽ nhếch khóe môi, nói:

- Ngày đầu tiên hắn thay hết toàn bộ đồ dùng của các bộ tộc thảo nguyên, hình thức vừa xa hoa vừa phù hợp với sở thích của các bộ tộc. Ngày thứ hai hắn lại thay đổi những người tạp dịch ở sứ quán, ngày thứ ba thay đổi cách bày trí đồ cổ.

Chu Thư Nhân nhướng mày, nói:

- Nó đang từng bước ám chỉ rằng đồ cổ quý giá của các bộ tộc thảo nguyên có thể bắt gặp bất cứ lúc nào ở Kinh Thành, món đồ tinh xảo đến đâu cũng trở nên rất thông thường ư? Còn chuyện thay đổi tạp dịch, chắc chắn là những người đã được huấn luyện.

Thái Thượng Hoàng gật đầu, nói:

- Ừ. Sứ quán gần như đã lôi ra hết vốn liếng vì chuyện này, đương nhiên là có Dung Xuyên đứng sau làm chỗ dựa nữa.

Chu Thư Nhân vui vẻ, nói:

- Mấy ngày nay các bộ tộc tốn không ít bạc đúng không?

Thái Thượng Hoàng cong môi, nói:

- Đúng vậy. Thậm chí còn khiến bọn họ khổ mà không biết bày tỏ cùng ai, chỉ có thể ngoan ngoãn móc bạc ra.

Ngài vẫn luôn theo dõi động thái của Chu Xương Nghĩa, thả mồi bảy ngày, tính cách của bộ tộc thảo nguyên táo bạo, đừng mong bọn họ có thể bình tĩnh. Đương nhiên cũng có người tốt, nhưng Chu Xương Nghĩa toàn chọn những người nóng tính thôi. Nổi giận ném vỡ đồ đạc là chuyện bình thường, thích ném thì cứ ném đi, không cẩn thận làm đổ kệ đồ cổ, hoặc hư hỏng gì đó cũng là chuyện quá ư bình thường.

Lễ Bộ viết sớ khóc lóc kể lể đồ cổ làm của hư hao hết rồi, tổn thất quá lớn. Viết cho một đống, cuối cùng Hoàng thượng phải gọi các bộ tộc đến. Hoàng thượng diễn rất đạt, nói:

- Trẫm xem các vị là khách quý nên mới tiếp đón bằng những thứ tốt nhất, vậy mà các vị lại không quý trọng tấm lòng của trẫm. Mớ đồ cổ này trẫm chẳng cần các vị đền đủ, chỉ cần đền một nửa thôi là được.

Khả hãn các bộ tộc rất nhiều lần muốn nói chen vào nhưng lại bị Hoàng thượng mắng ngược lại, cuối cùng buộc phải bồi thường. Bồi thường xong hết mà bọn họ cũng không biết rằng đồ cổ thật sự đã bị tạp dịch trải qua huấn luyện thay đổi cả rồi.