Trên xe ngựa từ Chương Châu về Kinh Thành, Thái tử cứ nhìn chằm chằm vào một cái rương. Hỏi:
- Thượng Thư đại nhân mua cái gì vậy?
Sáng sớm tinh mơ đã phái người đi mua, rương cũng không lớn nhưng lại cực kỳ bắt mắt.
Chu Thư Nhân vuốt cái rương, đáp: - Quà.
Suốt mấy năm qua anh luôn là người được nhận qua, khỏi nói trong lòng tủi thân nhường nào. Lần này cuối cùng cũng được trút bớt ấm ức, cả mùa đông Thái Thượng Hoàng rất bức bối. Nghĩ thôi cũng thấy vui rồi!
Thái tử tưởng đâu là quà cho thê tử của Chu đại nhân nên không hỏi tới, ai mà không biết Chu đại nhân cực kỳ quan tâm thê tử của mình cơ chứ. Nghĩ đến Dương thị, ánh mắt Thái tử trở nên cực kỳ phức tạp. Cậu ta chưa bao giờ coi thường nữ tử, phụ hoàng cũng vậy, ông nội cũng vậy, từ bé đã dậy cậu ta không được khinh thường nữ tử. Một khi nữ tử tàn nhẫn lên thì còn đáng sợ hơn cả nam tử.
Dương thị thật sự khiến cậu ta rất ngạc nhiên, cậu ta xem mấy quyển sách ông nội đưa cho, những điểm tri thức trong đó cực kỳ tròn trĩnh, được soạn và trình bày rất trật tự. Hiếm thấy nhất là kiến thức phân tầng từ thấp đến cao, nền tảng là nền tảng, độ khó tăng lên từng chút một, ông nội không hề giấu giếm mà nội cho cậu ta biết sách do Dương thị biên soạn. Ngoài ra còn có một số bài tập Dương thị đề ra trong quá trình tự học. Cậu ta thật sự rất sốc, thật sự chấn động. Cậu ta lại nhìn Chu Thư Nhân, người có thể khiến Chu đại nhân mến mộ quả nhiên là một loại người với Chu đại nhân.
Đến giờ rời khỏi nha môn, Xương Nghĩa nhàn nhã đi ra cổng lớn. Công việc hiện tại của hắn không nhiều, hắn còn ngâm nga khúc nhạc. Đến cửa nha môn, hắn nhìn thấy xe ngựa của phủ Tần vương, muội phu nhanh chóng kéo cửa sổ xe ngựa ra, nói:
- Nhị ca! Lên xe ngựa đi, đệ đưa huynh về.
Xương Nghĩa ngừng ngâm nga, hắn biết Tần vương bận rộn nhường nào. Trước kia muội phu thường xuyên chạy về nhà, bây giờ muội phu muốn về cũng phải tranh thủ thời gian dữ lắm. Hắn nhanh chân bước lên xe ngựa.
Liễu đại nhân đuổi theo ra ngoài chỉ kịp nhìn thấy bóng chiếc xe ngựa của phủ Tần vương. Liễu đại nhân chạm vào túi tiền, thôi, hôm nay lại không mời khách được rồi, con trai trở về sống chết không ưng tiểu thư Chu gia. Ông ấy tiết kiệm thì tiết kiệm thật, nhưng lúc nào cần hào phóng vẫn hào phóng mà. Ông ấy còn lấy cả trà tiến công được ban trong nhà ra, làm sui với Chu gia chỉ có lợi cho Liễu gia thôi. Đây là quyết định sau khi ông ấy và phụ thân suy xét nhiều mặt. Về phần tiểu thư Chu gia tiêu xài phung phí… Liễu đại nhân x** n*n gương mặt của mình một hồi, nương tử của ông ấy là người chi tiêu rộng rãi chứ đâu. Toàn bộ quyền lực trong nhà nằm hết trong tay nương tử.
Nương tử ông ấy nghe kể tiểu thư Chu gia chi tiêu hào phóng, khỏi phải nói nhiệt tình với hôn sự này nhiều cỡ nào. Nếu không phải bây giờ chưa đến lúc thì nương tử của ông ấy đã tới tận nhà luôn rồi.
Trên xe ngựa của phủ Tần vương, Xương Nghĩa nói:
- Chắc đệ không chỉ đến để đưa ta về nhà đúng không?
Dung Xuyên kể tóm tắt lại phép thử của bộ tộc thảo nguyên, nói:
- Nhị ca ở Lễ Bộ, huynh cũng từng làm ở sứ quán rồi nên đệ muốn nhờ Nhị ca chăm sóc đặc biệt mấy bộ tộc đó.
Hắn cũng có thể trực tiếp sắp xếp người mình, nhưng khó coi lắm. Vả lại Nhị ca làm việc khéo léo không để ai phát hiện ra, Nhị ca đi sứ bốn năm mới trở về nước, ai có thể ngờ rằng mối quan hệ ở Lễ Bộ vẫn được duy trì dù Nhị ca không ở đây. Chính vì bốn năm vắng bóng, nên có vấn đề xảy ra Nhị ca cũng sẽ không bị nghi ngờ.
Xương Nghĩa chứng kiến chính biến không dưới một lần, là người thật sự dính máu trên tay duy nhất ở Chu gia. Hắn nói:
- Đệ yên tâm đi, ta sẽ sắp xếp để không bị ai phát hiện.
Dung Xuyên: - Cảm ơn Nhị ca.
- Cảm ơn cái gì, Lâm Hi cũng là cháu gái của ta mà.
Hắn cũng tức giận chứ huống hồ chi Dung Xuyên là cha. Con gái nhà mình đứa nào cũng là bảo bối, không chấp nhận việc nói giỡn.
Xương Nghĩa nghĩ ngợi, lại nói:
- Cha lên đường về Kinh Thành rồi, cha vẫn chưa biết chuyện đâu.
Dung Xuyên vui vẻ, đáp:
- Đúng vậy, cha sắp về Kinh Thành rồi.
- Mong sao mấy bộ tộc thảo nguyên đó đừng đi vội.
Dung Xuyên cười khẩy, nói:
- Bọn họ ở Kinh Thành cực kỳ hưởng thụ mà, làm sao có thể rời đi nhanh thế!
Xương Nghĩa cười nói: - Vậy thì tốt quá.
Về đến phủ đệ, Xương Nghĩa đi thẳng tới chỗ của mẹ. Nói:
- Mẹ ơi, hồi nãy Dung Xuyên đưa con về đấy.
- Các con biết mình đang làm gì là được.
Xương Nghĩa biết ngay là hắn không thể giấu được mẹ, nói:
- Mẹ ơi, triều đình sắp đánh giặc thật sao?
Trúc Lan: - Chứ làm sao mà tránh được.
Lúc con rể và con gái về, cô nằm xuống nghỉ ngơi mà đầu óc không ngừng nghĩ suy. Hai ba năm nay triều đình đã chinh phạt một số bộ tộc, cô thường nghe nói thương đội không ngừng đi đến các bộ tộc ở thảo nguyên trong vài năm trở lại đây. Thương đội qua lại quá nhiều khiến cô có cảm giác đây là một âm mưu, có lẽ Hoàng thượng là người muốn cuộc chiến xảy ra nhất!
Xương Nghĩa ý nhị nói:
- Mong sao chiến tranh khói lửa chỉ dừng lại ở biên quan.
Trúc Lan: - Cứ mong là vậy đi.
Hôm sau, sứ quán thay đổi một loạt đồ dùng. Kiểu dáng này nọ đều rất hợp ý các bộ tộc thảo nguyên, thậm chí còn đắc ý nghĩ rằng bọn họ có thể nhận không thật nhiều lương thảo. Xương Nghĩa tặc lưỡi khi thấy biểu tình của Khả hãn và Vương phi các bộ tộc. Mong rằng mấy ngày sau bọn họ vẫn còn tràn trề năng lượng giống như bây giờ. -
Trúc Lan ở nhà biết tin Lâm Hi đã vào cung rồi, lần này vào cung ở một khoảng thời gian ngắn. Bởi Thái Thượng Hoàng xót cô cháu gái.
Trong cung, hôm qua Lâm Hi có nghe chuyện các bộ tộc xin cưới. Ban đầu tiểu cô nương còn cảm thấy sợ hãi, vì con bé là nữ tử hoàng thất, sau đó cha nói sẽ không gả con bé cho người ngoại tộc, con bé mới yên tâm. Tuy nhiên con bé còn nhỏ, vẫn chưa hết sợ khiến phu thê Thái Thượng Hoàng đau lòng thôi rồi.
Thái Thượng Hoàng vẫy tay, nói:
- Lâm Hi đừng sợ, sau này con có thể tự chọn vị hôn phu của mình, không đúng, sau này ông nội sẽ chọn cho con một người thật tốt.
Tự mình chọn chồng thì thôi, nhỡ đâu bị người ta lừa thì phải làm sao.
Lâm Hi chớp mắt, đáp: - Dạ.
Thái Thượng Hoàng vui vẻ, nháy mắt với thê tử, ngài đứng dậy chắp tay sau lưng, nói:
- Ta đi thăm Hoàng thượng đây.
Ngài thật sự không muốn vào cung ở, ở đủ lắm rồi!
Hoàng thượng thấy phụ hoàng, thưa: - Phụ hoàng.
Thái Thượng Hoàng ngồi xuống, ra hiệu cho Hoàng thượng ngồi xuống cùng ngài. Nói:
- Thái tử khởi hành về kinh rồi nhỉ?
Hoàng thượng hiểu ra, đáp: - Đang hồi kinh ạ.
Thái Thượng Hoàng nhìn tấu chương chồng chất trên bàn Hoàng thượng, nói:
- Thái tử về đến Kinh Thành là cận Tết rồi, thời gian trôi qua chậm thật. Trẫm cứ chờ mớ rau trẫm trồng lớn mãi.
Hoàng thượng ngẩn ra. Mẫu hậu quản thúc phụ hoàng, nên phụ hoàng tới tra tấn ngài. Biết là bây giờ ông cụ an nhàn thoải mái rồi, nhưng có thể nào đừng đến lúc ngài đang bận bịu không?
Cả rau củ phụ hoàng trồng nữa, ngài đã ăn được miếng nào đâu. Nhà kính ở phủ Tần vương nay trở thành thiên hạ của phụ hoàng rồi, mùa đông không đi đâu được, phụ hoàng gieo một hơi rất nhiều rau củ, mà đứa con trai này chỉ có thể nhìn rồi thèm thuồng!
Thái Thượng Hoàng vờ như không thấy vẻ mặt bất mãn của Hoàng thượng, nói:
- Nước trà trong cung cũng không đúng vị gì hết, trà ở phương Nam ngon hơn. Trẫm kể con nghe…
Hoàng thượng vẫn giữ nụ cười, nữa rồi, nữa rồi, chờ ngài già đi… Không, ngài đâu cần chờ một bó tuổi rồi mới đi ngao du như phụ hoàng. Lúc đó còn ảnh hưởng đến sức khỏe nữa chứ.
Hoàng thượng nghe xong phụ hoàng khoe khoang hằng ngày, bưng tách trà lên uống một hớp. Nói:
- Đáng tiếc sang năm mẫu hậu sẽ không cho phụ hoàng đi quá xa đâu, không thể đi phương Nam nữa rồi.
Thái Thượng Hoàng: “...”
Cứ châm chọc cha ngươi đi, ta đã nhường ngôi lại rồi, bây giờ chỉ có mỗi sở thích này thôi, đứa con bất hiếu lại còn xát muối vào trái tim cha nó!
Hoàng thượng thấy cha ruột ước gì có thể cạp chết mình thì rất hài lòng. Kẻ tổn thương lại muốn tổn thương người khác, cụm từ này ngài nghe được từ Chu Thư Nhân. Ngài mỉm cười nói:
- Phụ hoàng có muốn biết Chu Thư Nhân có mua quà cho phụ hoàng hay không không?
Chẹp chẹp, ngài biết, ngài biết.
Thái Thượng Hoàng trợn trắng mắt, dứt khoát xoay người rời đi. Hừ!
Hoàng thượng cười cười tiếp tục xem tấu chương. Hôm qua ngài đã từ chối thẳng thừng lời ướm thử của các bộ tộc thảo nguyên, lương thực thì cho, xin cưới không được, nhưng bộ tộc thảo nguyên vẫn chưa chịu từ bỏ. Bọn họ tiếp tục lùi thêm một bước, bảo rằng không nhất thiết phải là nữ tử hoàng thất, quận chúa được phong gì đó cũng được, hừm!