Chương 1366 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hoàng thượng chắp tay sau lưng, nói:

- Nhiều năm qua cũng có bộ tộc quy thuận chúng ta, nhưng vẫn là thiểu số trong số rất đông đảo các bộ tộc thảo nguyên.

Nói đến chỗ này, Hoàng thượng im lặng chốc lát. Thiểu số là ngài nghe Chu Thư Nhân nói mới biết.

Dung Xuyên: - Muốn toàn bộ các bộ tộc đều quy thuận ta rất khó.

Hai ba năm qua có thể thu phục một số bộ tộc vốn đã không dễ dàng gì, mà muốn chinh phục những bộ tộc này cũng phải dùng biện pháp mạnh với bọn họ.

Hoàng thượng xoay đều chuỗi hạt ngọc trong tay, nói:

- Trẫm sẽ không nhân nhượng dù chỉ là một bước.

Dung Xuyên hiểu rồi, hoàng huynh sẽ không hồi đáp những lời nhờ vả của họ. Nếu thật sự cho thì chẳng khác nào nuôi lớn dã tâm của các bộ tộc. Một khi dã tâm của họ không được thoả mãn, họ sẽ nhìn chằm chằm Trung Nguyên trù phú giống như sói đói.

Hoàng thượng lấy bản đồ ra, đây là bản đồ mới vẽ lại. Thương đội qua lại buôn bán nhiều năm, thế là một tấm bản đồ hoàn chỉnh hơn đã ra đời. Ngài híp mắt, nói:

- Bây giờ vẫn chưa phải lúc khai chiến, nhưng vẫn có thể chuẩn bị trước. Đây là nơi ở của những bộ tộc đã quy thuận ta, vị trí địa lý vùng đất của họ cực kỳ quan trọng. Trên thảo nguyên mà có động thái quy mô lớn nào bọn họ cũng sẽ phát hiện ra, và kịp thời gửi tin tới báo.

Dung Xuyên nhìn tấm bản đồ, không khỏi sửng sốt. Nhạc phụ luôn nói hoàng huynh là người rất có dã tâm, lúc này hắn mới hoàn toàn ngộ ra. Hắn chỉ biết là bọn họ thu phục được một số bộ tộc, nhưng không ngờ rằng tất cả đã được hoàng huynh cố tình sắp xếp. Hắn nói:

- Nhỡ có người làm phản thì sao?

Gương mặt Hoàng thượng trở nên lạnh tanh, nói:

- Thế thì khỏi tồn tại nữa.

Ngài không cần những kẻ “ăn cháo đá bát”. Vả lại đây chỉ là những quân cờ công khai, vẫn còn những quân cờ mà ngài ngấm ngầm cài cắm.

Hoàng thượng tập trung ngắm nhìn bản đồ, dã tâm của các bộ tộc đó phát triển rất nhanh một phần là nhờ ngài ngấm ngầm thúc đẩy không ít lần đấy. Mang tiếng xâm lược không hay cho lắm, điều ngài muốn là tự vệ - tự vệ chính đáng. Hoàng thượng nâng tay lên v**t v* bản đồ, rồi cười.

Dung Xuyên nghiêng đầu nhìn, hắn nghĩ mình đã rất hiểu hoàng huynh, nhưng lúc này hắn mới bàng hoàng nhận ra, hắn chỉ hiểu những điều hoàng huynh cho hắn nhìn thấy mà thôi. Hoàng huynh ngấm ngầm làm gì, hắn hoàn toàn không biết được. Hoàng huynh không giải thích, hắn vẫn có thể đoán ra hoàng huynh đang chờ một trận chiến lớn. -  

Hôm sau, Trúc Lan thấy con gái vừa đi vừa thở phì phò bèn hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì rồi?

Nét mặt Tuyết Hàm vẫn luôn nghiêm nghị, khí thế trên người toả ra khiến nha hoàn trong phòng không dám thở mạnh. Trúc Lan ra hiệu cho Thanh Tuyết dẫn đám nha hoàn lui ra.

Tuyết Hàm điều chỉnh lại cảm xúc, nhưng trên mặt vẫn còn phẫn nộ lắm. Nàng nói:

- Mẹ, mẹ không biết chuyến này các bộ tộc tới xin giúp đỡ ôm dã tâm lớn đến nhường nào đâu. Bọn họ còn muốn cưới con gái của con đó!

Hoàng thượng chỉ có một cô công chúa, ý của mấy vị Vương phi đó là bọn họ không xin cưới công chúa đã là nhượng bộ lắm rồi. Nàng nghe xong mà muốn hất đổ cái tách, nếu không nhờ lý trí bảo nàng không được tức giận thì nàng thật sự muốn xé nát mấy mụ già đó.

Trúc Lan khẽ nói:

- Chỉ là thử thôi. Lần này các bộ tộc trên thảo nguyên đến âu cũng là vì muốn thử, bọn họ đang thử giới hạn của triều đình đấy. Nghỉ ngơi hồi sức mấy năm lại khiến bọn họ nảy sinh dã tâm lần nữa.

Tuyết Hàm đi theo cha mẹ từ bé, nàng lại là Tần vương phi nên có thể phân tích ra được phần nào tình hình cục diện hiện tại. Nàng nói:

- Bọn họ còn muốn khai chiến sao?

- Tạm thời chưa khai chiến đâu. Nếu muốn khai chiến thì họ đã đánh tới luôn rồi, chứ làm gì có chuyện đến Kinh Thành cầu viện chuyến này.

Trúc Lan đang rất thổn thức. Cô xuyên tới cổ đại hơn 10 năm, năm xưa đã đánh một trận dữ dội, các bộ tộc trên thảo nguyên cũng nghỉ ngơi hồi sức hơn 10 năm, trận chiến lớn sắp tới là không thể nào tránh được.

Tuyết Hàm nhớ đến biểu ca Võ Đông đã khuất, khi ấy nàng còn nhỏ không hiểu nhiều điều, nhưng nàng biết cảm giác đau đớn khi mất đi người nhà, nàng nói:

- Mẹ ơi, biểu ca Võ Xuân cũng sẽ ra chiến trường một lần nữa phải không?

Đánh giặc chắc chắn sẽ có rất nhiều người chết, rất rất nhiều người.

Trúc Lan không thay đổi được chiến tranh, trong lòng cũng trầm xuống: - Không biết.

Tuyết Hàm không nghĩ về con gái nữa, nàng đã bình tĩnh lại rồi. Con gái của nàng là đích nữ của phủ Tần vương, tạm thời là đích nữ duy nhất của hoàng thất. Dù không phải là công chúa, nhưng chắc chắn con gái sẽ không bị gả đến bộ tộc.

Trúc Lan lại hơi rệu rã, cô không lo lắng cho Lâm Hi, dựa trên những gì cô hiểu về Hoàng thượng, Hoàng thượng còn ước đánh nhau nữa kìa. Các bộ tộc thảo nguyên đến thử lần này sẽ không nhận được bất cứ thứ gì.

Tuyết Hàm thấy mẹ không có sức sống gì cả, bèn nói:

- Mẹ, con ở lại chơi với mẹ một lúc nhé.

Trúc Lan xua tay, nói:

- Con bận bịu mà vừa xuất cung đã chạy tới đây, có lẽ Dung Xuyên cũng nhận được tin tức rồi, con trở về đi, không nó lại lo lắng cho con.

Tuyết Hàm lo lắng cho mẹ. Bởi vì nàng tới báo tin mà mẹ bắt đầu nghĩ đến biểu ca, sao nàng có thể rời đi cho được cơ chứ.

   

Dung Xuyên biết chuyện xảy ra trong cung rồi. Tần vương có tính tình tốt nhất trong số các vị Vương gia cũng nổi giận, hắn gạt đổ tách trà đi tìm thê tử. Hắn không cần vào cung, hắn biết kế hoạch của hoàng huynh rồi nhưng hắn vẫn tức giận trước phép thử của họ. Hừ, mặc dù con gái của hắn không phải là công chúa nhưng quý giá không gì sánh bằng. Hễ nghĩ tới là hắn lại thấy tức!

Húc Sâm hoảng sợ, lần đầu tiên y thấy Ngũ hoàng thúc nổi trận lôi đình. Nhưng, hoàng thất thật sự không được bao nhiêu bé gái. Nhà Tam hoàng thúc có con gái do thiếp thất sinh ra, y không thể nào đối đãi như muội muội được. Muội muội của y chỉ có Lâm Hi mà thôi. Về phần công chúa thì thôi quên đi, y không biết nên xưng hô thế nào.

Lúc Dung Xuyên đến, Tuyết Hàm đang nói những tin tức mình biết được hòng phân tán sự chú ý của mẹ. Trúc Lan trả lời câu được câu mất, nhìn thấy Dung Xuyên cô không khỏi thở hắt ra một hơi:

- Con mau đưa thê tử của con đi dùm!

Cô đang rất muốn yên tĩnh, mà con gái thì lại không an tâm về cô. Chẳng những ở chơi với cô, mà con rủ rê cô nói chuyện cùng!

Dung Xuyên thấy vẻ mặt “mau đưa thê tử của ngươi về phủ đừng làm phiền ta nghỉ ngơi" của mẹ thì cơn giận trong lòng tan đi, nói:

- Mẹ…

Trúc Lan khẽ ừ, nói:

- Con cưỡi ngựa tới à? Trông mặt con lạnh tái đi luôn rồi kìa. Thôi, con đừng đi vội. Cứ ngồi nghỉ ngơi một lúc rồi đi.

Đúng là Dung Xuyên đang lạnh cóng người, đến bản thân hắn còn giận sôi máu, hắn lo lắng thê tử giận quá sẽ ảnh hưởng tới sức khoẻ, hắn nói:

- Mẹ thương ta đó.

Trúc Lan nói không kịp thở:

- Các con giận xong cho qua được thì cho nó qua, đừng vì những lời nói không đáng mà làm bản thân giận tới đổ bệnh.

Dung Xuyên cười đáp: - Mẹ ơi, con hết giận rồi ạ.

Còn lâu Trúc Lan mới tin. Những gì trải qua hồi bé khiến Dung Xuyên cực kỳ quan tâm người nhà, Lâm Hi là trưởng nữ của phủ Tần vương, đứa con đầu tiên mang ý nghĩa rất đặc biệt, Lâm Hi là thịt ở đầu quả tim của phu thê Dung Xuyên. Hôm nay thử thôi mà như chọc dao vào tim phu thê bọn họ.

Dung Xuyên mỉm cười, nói:

- Mẹ, mẹ yên tâm đi. Con hiểu cả mà.

Trúc Lan nghe vậy… Ừ, coi như đã nhớ kỹ mối thù này rồi. Cô nói:

- Con hiểu thì tốt.

Dung Xuyên thật sự hiểu rõ, hắn đưa thê tử về Vương phủ trước rồi lập tức tiến cung thăm phụ hoàng và mẫu hậu vừa mới dọn về cung ở.

Dung Xuyên vừa tiến cung là Thái Thượng Hoàng biết ngày lý do, Thái Thượng Hoàng nói:

- Con cũng biết tính toán của Hoàng thượng mà, đừng nóng.

Dung Xuyên ngắm bộ dụng cụ uống trà mới toanh, khẽ cười: - À há.

Hôm qua hắn đến đây đâu phải là bộ dụng cụ uống trà này!

Thái Thượng Hoàng nhìn theo ánh mắt của con trai, hắng giọng nói:

- Tiểu tử nhà ngươi đến còn không phải là muốn trẫm đổ vỏ cho ngươi hay sao, ngươi thích làm gì thì cứ làm đi.

Ngài cũng giận điên. Đứa cháu gái ruột thịt mà ngài và thê tử nâng niu từ bé đến lớn, đừng có mơ tưởng. Nghĩ tới là ngài lại muốn xách dao lên!

Dung Xuyên: - Nhi thần cảm ơn phụ hoàng.

Thái Thượng Hoàng phất tay, nhịn đi cả một mùa đông khiến ngài buồn bực dữ lắm. Ngài bị thê tử trông chừng chặt chẽ, nghĩ đến Chu Thư Nhân tháp tùng cháu trai ra kinh, ngài rất hâm mộ, nói:

- Trẫm không biết nhạc phụ của con có mang quà về cho trẫm không nữa!

Dung Xuyên: “...”

Thật sự cho rằng nhạc phụ của hắn giống phụ hoàng sao. Có điều… hắn cũng hơi không dám nói chắc!