Chương 1365 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Ngọc Điệp tính tiền rồi nhưng vẫn muốn mua khối vật liệu trong tay vị công tử này, nàng ấy đứng mãi không đi, ánh mắt không hề che giấu, hai mắt chưởng quầy sáng rực lên:

- Chu tiểu thư còn thích vật liệu nào nữa không?

Ngọc Điệp dán chặt mắt vào khối vật liệu trong tay công tử, chưởng quầy nhanh chân đi tới trước mặt Liễu công tử, thò cái tay múp rụp ra lấy khối nguyên liệu lại, hỏi:

- Là khối này sao?

Bàn tay Liễu nhị công tử trống trơn, mới mất tập trung có một chút mà khối nguyên liệu mình muốn tuột khỏi tay rồi. Y duỗi tay muốn lấy lại, nhưng rồi cuối cùng không làm ra một động tác nào.

Ngọc Điệp xấu hổ hỏi:

- Công tử này có còn mua không?

Liễu nhị công tử muốn mua lắm chứ, đây là khối vật liệu thích hợp nhất nằm trong dự toán của y, nhưng vị tiểu thư trước mặt hào phóng quá, y không thể nào trả giá được nữa. Mà còn lâu chưởng quầy mới đồng ý với hắn.

Ngọc Nghi mỉm cười nói với chưởng quầy:

- Bọn ta mua đủ rồi, đi đây.

Nói đoạn, Ngọc Nghi bước tới nắm chặt lấy tay Ngọc Điệp. Ngọc Điệp ngoan ngoãn mặc cho Tứ muội nắm lấy tay mình.

Trong mắt chưởng quầy tràn ngập tiếc nuối, trơ mắt nhìn Chu tiểu thư - người được coi như Thần Tài rời đi. Ông ấy thở dài: - Hầy!

Liễu nhị công tử mấp máy môi, gọi: - Chưởng quầy…

Chưởng quầy cúi đầu nhìn khối vật liệu trong tay, nói:

- Thấp nhất là 90 lượng.

Liễu nhị công tử tính nói 52 lượng, thấy chưởng quầy thẳng thừng bày ra vẻ mặt kiểu “ngươi mà dám nói ra thì ngươi biến ngay cho khuất mắt ta", y đau lòng bóp nhẹ túi tiền, nói:

- Tám… tám mươi lượng.

Chưởng quầy: - Bán.

Liễu nhị công tử: “!!”

Chưởng quầy gài y, tuy y keo kiệt nhưng y đã nói là làm, đành phải nhịn đau móc ngân phiếu ra, trong lòng thì ghim tiểu thư Chu gia rồi!

Bên chỗ cửa hàng trang sức, Trúc Lan vừa chọn cho cháu gái thêm ít trang sức và đang chờ chưởng quầy tính tiền.

- Lão phu nhân, hôm nay khéo quá lại gặp được lão phu nhân!

Trúc Lan nhìn thấy là Nhiễm Thích thị - Đại bá nương của Nhiễm Uyển, đáp:

- Là ngươi à.

Ánh mắt Thích thị đảo qua trang sức được chọn, nói:

- Lão phu nhân thương cháu gái quá.

Hai nhà có quan hệ sui gia, thị biết rất nhiều về Chu gia. Phàm là nữ tử không có ai không hâm mộ nữ tử Chu gia cả!

Trong lòng Trúc Lan không thích Thích thị, nhưng sẽ không thể hiện ra ngoài mặt. Thích thị chỉ là một đại diện trong số rất nhiều người đàn bà ngu muội ở thời cổ đại mà thôi. Cô bèn giải thích:

- Đa phần là mua cho cháu ngoại của ta.

Thích thị trầm mặc. Ừ nhỉ, sau khi Chu gia trở nên giàu có còn bổ sung của hồi môn cho con gái đã xuất giá mà. Chu tam tiểu thư năm xưa chẳng có chỗ nào nổi bật, nhiều năm trở lại đây càng ngày càng có nhiều người biết đến Chu tam tiểu thư. Thị nói:

- Ta nghe mẹ chồng ta nói sang năm cháu ngoại của phu nhân sẽ xuất giá.

- Ừ, sang năm xuất giá.

Chưởng quầy tính tiền đi tới, Thích thị cũng đi chọn trang sức. Trúc Lan và nha hoàn xuống lầu, đám người Ngọc Điệp mới vừa quay lại.

Trúc Lan: - Mấy đứa còn muốn mua gì không?

Ngọc Điệp trả lời: - Không ạ.

Nhóm người Trúc Lan lên xe ngựa, nha hoàn bê mấy cái hộp thoạt nhìn có vẻ cực kỳ hoành tráng. Liễu nhị công tử ngơ ngác đứng cạnh xe ngựa nhà mình, nói:

- Chu gia lắm của thật đấy.

Lúc nãy y đã hỏi thăm được là tiểu như nhà ai từ miệng chưởng quầy rồi, còn không phải là nhà mà cha muốn mai mối cho y hay sao. Và trong số những tiểu thư lúc nãy, có một tiểu thư là người cha mẹ của y nhắm tới.

Chương Châu

Chu Thư Nhân và Thái tử vừa đi dạo một vòng ở quanh cửa thành về. Chu Thư Nhân thấy Thái tử đứng lại trước một cái liều, sau đó phát ra một tiếng cảm thán rồi nhanh chân rời đi.

Chu Thư Nhân nói với Thái tử: - Được đấy.

Kỹ thuật câu cá càng ngày càng giống Thái Thượng Hoàng, nhớ lại năm xưa Thái Thượng Hoàng rất thích dùng mồi để nhử.

Thái tử ngượng ngùng cười: - Cô còn kém xa lắm!

Nghiêm đại nhân ngơ ra. Người nghiêm nghị như ông ấy thật sự không tài nào làm được chuyện giống Thái tử.

Xe ngựa chạy trên đường phố trong thành, nhờ có Thái tử mà gần như toàn bộ tuyết đọng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Cửa hàng hai bên đường phố lần lượt mở cửa buôn bán trở lại. Thái tử quen nhìn Kinh Thành phồn hoa, nói:

- Phố phường ở thành Chương Châu đúng là hiu quạnh thật. Lúc này cận tết lắm rồi, mà đường sá không náo nhiệt cho lắm.

Chu Thư Nhân: - Bá tánh không có bạc đó.

Thái tử trầm mặc, nói:

- Âu cũng là do cái nghèo.

Xe ngựa bất thình lình thắng lại, Thái tử loạng choạng suýt nữa ngã sấp mặt xuống do quán tính. Chu Thư Nhân phản ứng rất nhanh, kéo cậu ta lại. Có điều cánh tay già nua của anh đã bị căng cơ, anh rít lên một tiếng. Ôi đau!

Thái tử ngồi vững lại được nghe thấy tiếng rít vội vàng hỏi thăm:

- Bị thương ở đâu?

Chu Thư Nhân bóp bóp cánh tay bị căng cơ, lại thử co duỗi rồi nói:

- Bị căng cơ rồi.

Sắc mặt Thái tử không tốt, Nghiêm đại nhân thì cất giọng hỏi:

- Sao lại dừng xe?

Thị vệ đánh xe hoảng sợ đầu đầy mồ hôi, sắc mặt đen ngòm nhìn cô nương đang quỳ phía trước. Đáp:

- Có một cô nương tạt đầu xe ngựa ạ.

Thái tử chẳng thèm nhìn lấy một cái, nói:

- Kéo ra, chúng ta trở về khách đ**m.

Thị vệ cưỡi ngựa theo sau xe ngựa xoay người xuống ngựa, dứt khoát xách cô nương trên mặt đất sang một bên nhường đường. Cô nương đó cũng hết hồn hết vía, lúc hoàn hồn lại tính ré lên thì đã bị bịt kín miệng. Cô ả chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở hức hức.

Chu Thư Nhân nhướng mày, hỏi:

- Không xuống xem thử hả?

Thái tử không vui, đáp:

- Cô bao tuổi chứ? Trong mắt bọn họ cô là người rất háo sắc sao?   

Chu Thư Nhân nghĩ thầm: song song với việc giáo dục Thái tử, Hoàng thượng cũng đặt an toàn của Thái tử lên trên hết. Không cần biết người mới vừa chặn đầu xe ngựa là ai, Thái tử đều sẽ không xuống. Nhỡ đâu là thích khách thì phải làm sao? Vả lại bên cạnh Thái tử có cả đống người không phải chỉ biết ăn mà không biết làm. Chẳng biết ai nghĩ ra ý tưởng chặn xe ngựa của Thái tử nữa, đúng là ngu si.

   

Lúc quay trở lại khách đ**m, Thái y đến khám tay cho Chu Thư Nhân. Thái y dặn mấy ngày sắp tới đừng quá dùng sức ở tay, nghỉ ngơi ít ngày sẽ bình thường thôi.

Chu Thư Nhân nói:

- Bị thương gân cốt phải dưỡng cả trăm ngày. Bây giờ cánh tay bị căng cơ, bản quan cảm thấy cần phải nghỉ ngơi một tháng.

Thế thì hồi kinh cũng không cần đến Hộ Bộ, có thể trực tiếp nghỉ ngơi đến tận năm sau. Nghĩ thôi đã thấy đẹp rồi.

Thái y cảm nhận được ánh mắt của Thái tử, nói:

- Không cần đến một tháng đâu, lúc chúng ta về đến Kinh Thành là đã bình thường lại rồi.

Chu Thư Nhân hạ tay xuống, nói:

- Ta muốn nghỉ dưỡng.

Thái tử ngồi ở bên cạnh, nói:

- Cuối năm đến nơi rồi!

Nghĩa là ngài đừng mong được nghỉ phép nhiều ngày, chờ tới Tết vẫn còn rất nhiều ngày nghỉ mà.

Chu Thư Nhân hỏi lại:

- Bây giờ chắc là đã biết được nguyên nhân vì sao chặn đầu xe ngựa, Thái tử không hỏi à?

Thái tử: - Đại nhân tò mò lắm hả?

- Ta chỉ muốn biết là ai ngu ngốc đến vậy.

Thái tử: - Cô muốn khởi hành ngay ngày mai luôn.

- Cũng tốt.

Cuối cùng Thái tử vẫn không ra ngoài hỏi thăm cô nương đó như thế nào hay chuyện sau đó ra làm sao. Đồng tri Chương Châu đưa người đi rồi, mà Thái tử thì không lộ mặt một lần nào cả.

*

Kinh Thành

Hoàng thượng xem tin tức được báo về, trong đó toàn là tin tức có liên quan đến Thái tử. Có thể nói rằng mỗi một hành vi cử chỉ và lời nói của Thái tử đều được ghi chép cẩn thận. Không phải giám sát, mà Hoàng thượng muốn biết con trai đã trưởng thành như thế nào. Hoàng thượng khá bất mãn với Nghiêm đại nhân, ánh mắt của ngài trở nên sâu thẳm.

Trương công công bước vào, thưa:

- Tần vương điện hạ đến rồi ạ.

Hoàng thượng không giấu tình báo trên bàn đi, thấy Tần vương bèn ra hiệu không cần hành lễ. Ngài lấy thư xin được hỗ trợ lương thảo từ bộ tộc thảo nguyên ra, nói:

- Đệ xem đi.

Dung Xuyên xem rất nghiêm túc, sắc mặt càng lúc càng khóc coi. Hắn cất giọng đầy mỉa mai:

- Hừ, đúng là dám mơ tưởng!

Hoàng thượng: - Điều này chứng tỏ trong mắt các bộ tộc trên thảo nguyên, chúng ta cực kỳ giàu có.

Dung Xuyên đặt tấu chương xuống, nói:

- Sự phát triển của nước chúng ta trong vài năm trở lại đây rõ như ban ngày, nên có một vài bộ tộc sống ở thảo nguyên bắt đầu chộn rộn rồi.

Trận đại chiến năm xưa đã đánh cho một vài bộ tộc suy tàn, nhưng nhiều năm qua cũng đã kịp hồi phục. Lần này tới xin chi viện, đồng thời thử xem thế nào.