Kinh thành
Trúc Lan thấy con gái mặc quần áo nghiêm chỉnh, bèn hỏi:
- Con mới từ trong cung về à?
Tuyết Hàm gật đầu, nói:
- Dạ. Các bộ tộc ở thảo nguyên đến Kinh Thành, hôm nay con phải ăn mặc trang trọng để đi gặp mấy vị Vương phi (thê tử của các khả hãn) cùng Hoàng hậu.
Trúc Lan có biết, hỏi:
- Bởi vì tuyết rơi quá dày nên mới tới xin trợ giúp sao?
Tuyết Hàm: - Năm nay thảo nguyên cũng hứng chịu mấy đợt tuyết rất nghiêm trọng, không ít bò dê bị cóng mà chết.
- Bệnh của Thái Thượng Hoàng đã khá hơn chưa?
Từ lúc bắt đầu mùa đông đến giờ Thái Thượng Hoàng mới chịu ở yên một chỗ, âu cũng là vì ngài đã rong ruổi ở phương Nam quá nhiều mà hoàn toàn quên đi tuổi tác của mình. Vừa về Kinh Thành liền cảm thấy trong người không khoẻ, cả mùa đông ngài ở lì trong phủ Tần vương. Dạo này tuyết rơi nặng hạt, thế là Thái Thượng Hoàng đổ bệnh.
Tuyết Hàm: - Bệnh của phụ hoàng không nghiêm trọng ạ. Chẳng qua mẫu hậu không yên tâm nên cứ trông chừng suốt, bây giờ đã gần hồi phục lại rồi.
Nếu mẫu hậu không giám sát chặt chẽ thì chắc phụ hoàng còn chưa chịu dưỡng bệnh đâu, vài năm trở lại đây phụ hoàng thật sự càng ngày càng buông thả. Nàng cũng thông cảm, lúc nhỏ phụ hoàng từng sống rất khổ cực và áp lực, sau khi xưng đế lại gánh trên vai trách nhiệm không thể làm theo ý mình, bây giờ thoát rồi mới từ từ thả lỏng bản thân.
Trúc Lan: - Con vừa xuất cung đã tới đây ngay là vì có chuyện gì sao?
Tuyết Hàm cười nói:
- Con tới lấy dưa muối Đại tẩu làm. Phụ hoàng và mẫu hậu cứ nhắc dưa muối do Đại tẩu làm mãi, phủ con hết rồi nên con mới đi đường vòng trở về nhà một chuyến.
Trúc Lan mỉm cười, đáp:
- Mẹ còn tưởng đâu xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Con cho người tới lấy là được mà, từ hồi Đại tẩu của con biết Thái Thượng Hoàng thích, nó bèn nhận lấy trách nhiệm làm dưa muối trong nhà, bây giờ toàn bộ dưa muối đều do chính tay nó muối cả đấy.
- Làm phiền Đại tẩu quá.
- Nó làm rất hăng say mà.
Tuyết Hàm hỏi: - Uyển Nhi và đứa trẻ có khoẻ không ạ?
- Khoẻ lắm.
Mới đầu đứa trẻ khóc quấy làm Uyển Nhiễm mệt mỏi dữ lắm, lớn hơn một chút đứa trẻ không khóc quấy nữa.
*
Uông gia
Ngọc Lộ không thấy tẻ nhạt chút nào. Đời cháu các phòng toàn là độc đinh, ngoại trừ đời cháu Đại phòng vẫn chưa có vị tiểu thư nào thì Nhị phòng và Tam phòng đều có tiểu thư do thiếp thất sinh. Uông gia hiếm muộn đích nữ, chính bởi vì không có đích nữ nên dù có là con của thiếp thất cũng rất được cưng chiều.
Chỗ Ngọc Lộ có đồ tốt, mang thai bảo bối của nhà họ Uông, nhà mẹ đẻ gửi đến đủ thứ đồ ăn, tướng công cũng sẽ tìm mua mang về. Cộng thêm những thứ trưởng bối trong nhà cho, phòng Ngọc Lộ trở thành điểm đến yêu thích của hai muội muội con của thiếp thất hai phòng. Tuy nhiên Ngọc Lộ không thích hai vị đường muội này, vì sao hai đường muội lại đến đây, Ngọc Lộ hiểu rõ không chỉ đơn giản là vì bên này có nhiều đồ ngon, mà là muốn tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với nàng ấy.
Uông Hoa - cháu gái Nhị phòng nhìn thấy đồng hồ thuỷ tinh trên bàn, bèn hỏi:
- Hôm qua tới còn chưa có cái này, Đại ca mua cho tẩu tẩu hả?
Ngọc Lộ: - Không phải, hôm qua Nhị ca của ta mang tới.
Uông Vân - cháu gái Tam phòng, giấu đi sự mỉa mai trong ánh mắt. Nói:
- Vinh thế tử đối xử với tẩu tẩu tốt ghê nơi.
Nàng ta ghen tị làm sao. Có ca ca như nhau mà Ngọc Lộ là bảo bối của ca ca, trong mắt không có người muội muội do thiếp thất sinh ra như nàng ta. Mặc dù Tam phòng vốn dĩ cũng có xuất thân là con của thiếp thất, nhưng vẫn rất để ý đích thứ. -
Ngọc Lộ không có ý khoe khoang, nàng ấy chỉ đơn giản là thích đồng hồ pha lê nên đồ để bày biện trước đó đã đưa đến thư phòng của tướng công rồi. Nàng ấy cười nói:
- Huynh muội nhà ta khá thân với nhau.
Uông Hoa và Uông Vân trầm mặc. Chu gia không có con của thiếp thất, tất cả là con của chính thất hết. Hậu viện của họ không có chuyện gì đáng lo, hiển nhiên sẽ càng gắn bó với nhau. Mặc dù Uông gia ít con cháu và chuyện rối ren, nhưng mối quan hệ giữa các phòng cũng không thân thiết.
Uông Uý từ bên ngoài về, Ngọc Lộ thấy trên đầu tướng công có tuyết bèn hỏi:
- Tuyết rơi nữa rồi hả?
Uông Uý cởi áo choàng ra, nói:
- Rơi nặng hạt lắm. Hai vị muội muội ngồi chơi!
Uông Hoa và Uông Vân đứng dậy, nói:
- Đại ca về rồi, bọn muội cũng trở về đây.
Uông Uý mỉm cười gật đầu: - Ừ.
Chờ người đi rồi. Uông Uý dìu nương tử ngồi xuống. Hỏi:
- Họ không làm phiền nàng nghỉ ngơi chứ?
Nói sao đây ta, y không thân thiết với hai người muội muội này. Từ nhỏ đến lớn không ở cùng nhau, lại còn là đường muội. tính cách không hợp nhau, cho nên không tài nào gắn bó với nhau được kể cả có cùng huyết thống.
Ngọc Lộ lắc đầu, nói:
- Các muội ấy tán gẫu với thiếp cũng vui.
Uông Uý còn lâu mới tin, nói:
- Họ nhiều toan tính, nàng không muốn để ý thì không cần gặp.
Ngọc Lộ xua tay, nói:
- Thiếp mà không gặp thì Nhị cô nãi và Tam cô nãi lại chạy tới trước mặt bà cố nói này nói nọ nữa.
Uông Uý trầm mặc, nói:
- Nàng mang thai mà còn phải suy xét nhiều như vậy, ta thật sự không thể sánh bằng Đại tỷ phu.
Ngọc Lộ: - Chàng đang làm rất tốt mà, chàng nuôi thiếp vừa trắng trẻo lại vừa tròn trĩnh đây.
Uông Uý cười. Ừm, đúng là nương tử béo lên rất nhiều.
Thường thì mùa đông lạnh lẽo Trúc Lan sẽ không ra ngoài, hôm sau Trúc Lan định bụng sẽ tự mình đi lấy trang sức mà cô đặt làm cho cháu ngoại - đây là những thứ cho Khương Mâu mang về nhà chồng. Ngọc Điệp biết nên cũng đòi đi theo, thế là Trúc Lan phất tay cho đi theo hết.
Ngọc Kiều ỷ mình nhỏ nhất, mò đến bên cạnh bà nội nói:
- Bà nội, đồ trang sức bà nội đặt cho biểu tỷ chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.
Trúc Lan cười nói: - Đương nhiên, bà nội của con tự tay thiết kế mà lại.
Cô có phụ thiết kế đồ trang sức cho Ngọc Sương và Ngọc Lộ xuất giá, hiển nhiên sẽ không bỏ rơi Khương Mâu.
Ngọc Kiều chỉ vào chính mình, nói:
- Lúc con xuất giá con cũng muốn bà nội thiết kế cho con ạ.
Trúc Lan: - Được, được, đứa nào cũng có, có hết.
Tới cửa hàng bán trang sức, chỉ có mỗi Ngọc Kiều là cảm thấy có hứng mua sắm, đám Ngọc Điệp đến cửa hàng trang sức quá nhiều lần, nên bình thường chỉ nhìn thoáng qua chọn một cây trâm cài tóc rồi muốn đi đến chỗ khác tham quan.
Ngọc Điệp nói: - Nội ơi, con và Ngọc Văn sang cửa hàng bên cạnh mua vật liệu chế tác con dấu nha.
Trúc Lan đang xem trang sức mới ra, định mua cho cháu ngoại thêm vài món. Cô đáp mà không hề ngẩng đầu lên: - Ừ.
Ngọc Nghi day day giữa trán, nói:
- Bà nội, để con đi theo trông chừng.
Trúc Lan ngẩng đầu, vỗ vai Ngọc Nghi:
- Cực cho con quá.
Con bé nào giống muội muội, là tỷ tỷ thì đúng hơn.
Ngọc Kiều nhìn tỷ tỷ lộ ra vẻ mặt “sống trên đời không còn gì luyến tiếc nữa", không khỏi bật cười thành tiếng.
*
Tại cửa hàng sát bên, Ngọc Điệp đi thẳng đến chỗ vật liệu mình muốn. Ngọc Văn cũng trở nên hăng hái hơn, nàng ấy muốn mua hai khối vật liệu tặng cha và ca ca. Hai cô nương đều được cha mình nuông chiều thành thói, tầm mắt rất cao cho nên bước tới cái tủ để hàng tốt nhất.
Lúc Ngọc Điệp và Ngọc Vân đến gần, vật liệu Ngọc Điệp muốn mua đã bị người khác cầm lên trước. Nàng ấy đành phải đứng nhìn với ánh mắt đầy mong mỏi.
Liễu nhị công tử cầm vật liệu lên cẩn thận quan sát, cực kỳ hài lòng. Chẳng qua giá cả hơi đắt, nếu không phải vì sinh nhật của ông nội thì y thật sự không nỡ bỏ tiền ra. Y nói:
- Chưởng quầy, ông để giá rẻ chút đi. Ông coi khối vật liệu này màu sắc không đồng đều gì hết, năm mươi lượng bạc đi ta lấy cho.
Chưởng quầy giật giật khóe miệng, người ông ấy không muốn nhìn thấy nhất là Liễu nhị công tử. Lần nào vị này đến đây cũng ra sức trả giá, há mồm ra là trả xuống hẳn một nửa giá. Ông ấy duỗi cái tay mập ra cầm vật liệu lại, nói:
- Hay là công tử xem thêm đi?
Nói đoạn dùng sức kéo vật liệu ra, nhưng lại không kéo ra được.
Liễu nhị công tử không chịu buông tay, nói:
- Vậy năm mươi mốt lượng, chứ không nhiều hơn được nữa.
Chưởng quầy: - … Công tử xem tiếp đi ạ, giá này bán không được đâu.
Liễu nhị công tử vẫn không chịu buông tay, nói:
- Ta hay đến đây ủng hộ việc buôn bán của tiệm các ông. Chưởng quầy, ông báo giá thật xem nào!
Chưởng quầy nghĩ thầm, thật sự không cần chiếu cố. Giá này còn không bằng giá vốn nữa!
Ngọc Điệp xem mà chết lặng. Vị công tử trước mắt ức h**p người ta, coi làm chưởng quầy khó xử chưa kìa. Ngọc Văn đã chọn xong vật liệu, vẫy tay nói:
- Tam tỷ, muội chọn cho tỷ luôn rồi nè. Tỷ nhìn coi có thích không?
Ngọc Điệp hoàn hồn: - Thích, thích.
Sau đó hai tiểu cô nương gọi chưởng quầy:
- Chưởng quầy, tính tiền!
Chưởng quầy biết là tiểu thư Chu gia, là những người có tiền.
Ngọc Điệp xin mẹ ít bạc, cộng thêm túi tiền dày cộm của mình, móc ra 100 lượng bạc, nói:
- Chưởng quầy đếm đi.
Ngọc Văn cũng cởi túi tiền ra, nói: - Của ta nữa này.
Lúc này tới lượt Liễu nhị công tử thấy mà chết lặng. Tiểu thư nhà ai hào phóng quá vậy? Sau đó y lại cảm thấy đau lòng, vì sao không chịu trả giá? Rõ ràng có thể trả giá cơ mà!