Chu gia
Tuyết Mai ở lại ăn cơm cùng mẹ, nói:
- Mẹ, hôm nay con không về. Con ở lại với mẹ nha.
Trúc Lan xua tay, bảo: - Không cần đâu.
Thật ra cô vẫn chưa tới lúc cần có con cái bầu bạn, ngoại trừ lo lắng Chu Thư Nhân ăn ngủ không ngon, cô còn rất nhiều chuyện phải làm, cũng không cảm thấy cô đơn. Thực tế là không thể nào cô đơn được ấy chứ, mỗi ngày bọn trẻ trong nhà đều sẽ thay phiên nhau đến chơi với cô, lúc Chu Thư Nhân mới vừa đi xa, nếu cô không đuổi cổ Lý thị về thì Lý thị có thể trò chuyện cùng cô thâu đêm suốt sáng.
Tuyết Mai thấy mẹ có tinh thần thật, bây giờ bên ngoài trời cũng đã tối rồi. Thị nói:
- Vậy con ở lại với mẹ thêm một lúc nữa rồi về.
Trúc Lan: - Bây giờ tối rồi, con cũng trở về sớm một chút tránh cho Khương Thăng lại lo lắng.
Gò má Tuyết Mai ửng đỏ nhưng rất khó thấy. Con trai và con gái của thị sắp thành gia lập thất cả rồi, mà thái độ tướng công dành cho thị chưa từng thay đổi. Thị đáp: - Dạ.
Tướng công càng ngày càng nổi danh, thị cũng từng sợ hãi chứ. Thị không lo tướng công đối xử với thị không tốt hay nảy sinh ý định không nên có nào, bởi vì tướng công không dám. Nhưng thị sợ bị tướng công chê bai, coi thường thị ít học hành. Mẹ nói đàn bà phải tự làm phong phú bản thân, thị có đọc sách và biết chữ nhưng lại không quá nỗ lực. Thị theo tướng công đi khắp nơi, bởi vì sợ hãi nên thị mới chú tâm hơn. Bây giờ thị đã có thể viết chữ rất đẹp, và một vài áng văn chương.
Tướng công phát hiện ra thị bất an, đối xử với thị càng tốt hơn nữa. Nỗi sợ trong lòng thị tan biến, song thị vẫn cải thiện bản thân từng ngày. Lúc này cải thiện là để có thêm niềm tin, đồng thời thị cũng muốn đuổi kịp bước chân của tướng công.
Khánh đ**m Chương Châu
Hiệu quả cứu tế mấy ngày vừa qua cực kỳ rõ ràng, dễ thấy nhất là bá tánh bị bệnh nặng đã bắt đầu hồi phục trông thấy. Nhưng Thái tử vẫn nhíu chặt mày, nói:
- Vật tư được vận chuyển tới vẫn không đủ.
Vật tư phụ hoàng cung cấp cho Chương Châu là tính cả phần vật tư dự phòng tại Chương Châu rồi. Bây giờ vật tư dự phòng phát sinh vấn đề, vật tư phụ hoàng cho chỉ đủ cầm cự vào ngày thôi.
Chu Thư Nhân không nói chuyện, tiếp tục uống trà cùng Nghiêm đại nhân.
Đồng tri Chương Châu cũng cau chặt mày. Chương Châu xứ nghèo, đừng mong sổ sách được bao nhiêu bạc. Đồng tri Chương Châu hướng ánh mắt nhìn về phía Chu thượng thư.
Chu Thư Nhân: “...”
Quý vị thảo luận thì thảo luận đi chứ nhìn anh làm gì. Anh quản lý bạc của cả đất nước, nhưng đâu phải đi ra ngoài cũng vác cả bạc theo đâu. Bây giờ anh chỉ là một ông cụ bình thường thôi!
Thái tử cũng nhận thấy ánh mắt của Đồng tri, cậu ta thu hồi tầm mắt. Thật ra mấy lần cậu ta muốn hỏi ý kiến Chu thượng thư, nhưng cuối cùng lại nhịn xuống. Phụ hoàng từng nói ỷ lại người khác sẽ tạo thành thói quen, nên cậu ta phải tự mình xử lý.
Đồng tri mấp máy đôi môi. Thái tử không lên tiếng, ông ấy thật sự chẳng dám lắm chuyện. Có cho ông ấy mấy lá gan ông ấy cũng không nói chuyện trực tiếp với Chu thượng thư, nhưng bọn họ đã nghe đến thuộc lòng cuộc đời truyền kỳ của Thượng Thư rồi, hình như không có chuyện gì là Thượng Thư đại nhân không giải quyết được, nhất là những vấn đề về bạc. -
Thái tử nhìn đèn, lúc này cũng không còn sớm. Bèn nói:
- Mấy ngày qua ngài cũng vất vả rồi, về đi.
Đồng tri thật sự đã làm việc rất chăm chỉ, thứ nhất là vì bá tánh gặp nạn, thứ hai là vì biểu hiện bản thân, bây giờ Tri phủ đang bị giam giữ mà ông ấy không bắt lấy cơ hội này để biểu hiện bản thân thì tổ tiên sẽ đến hỏi thăm ông ấy trong mơ mất.
Chu Thư Nhân chờ Đồng tri đi rồi mới lên tiếng:
- Điện hạ còn chưa ăn gì cả, thức ăn đã được hâm nóng tận mấy lần rồi.
Thái tử đang rất đói bụng, nói:
- Vậy bảo mang thức ăn lên đi.
Chu Thư Nhân và Nghiêm đại nhân đều chưa ăn, bọn họ cũng đang chờ Thái tử. Mặc dù Thái tử bảo cả hai cứ ăn trước đi, nhưng bọn họ không có động thái gì cả.
Thức ăn được dọn lên bàn, Chu Thư Nhân ăn uống rất được, húp hết hai chén canh thịt dê, còn ăn thêm hai chiếc bánh bột ngô. Thái tử cũng ăn không ít, bữa tối không chút cầu kỳ mà người nào người nấy đều ăn hùng hục nên không còn thừa lại bao nhiêu.
Hôm sau, Thái tử ra khỏi cửa thành, vừa xuống xe ngựa thì ngẩn người ra, cau mày nhìn cô nương đằng trước. Chu Thư Nhân bước xuống sau khẽ “ây dô" một tiếng, cả thành Chương Châu đều biết Thái tử đến rồi, không nảy sinh ý đồ mới là lạ, đây là một trong những động thái đó.
Chu Thư Nhân xuýt xoa, Nghiêm đại nhân hỏi:
- Đại nhân lạnh lắm hả?
Chu Thư Nhân chỉ về phía trước, nói:
- Bản quan nhìn thôi cũng thấy lạnh dùm. Nếu bản quan nhớ không lầm thì hôm nay có gió to phải không?
Mùa đông khắc nghiệt, sau đợt tuyết lớn là từng cơn gió rét mà cô nương đằng trước ăn mặc cực kỳ phong phanh.
Nghiêm đại nhân nhìn theo rồi không nói gì, ông ấy cũng cảm thấy lạnh. Cô nương đằng trước khoác tấm áo choàng mỏng manh, đi phát bánh bột ngô mà lại không đeo bao tay, bộ quần áo đang mặc thoạt nhìn không phải áo bông ấm áp, tuy không đeo bao nhiêu đồ trang sức nhưng nàng ta không thấy lạnh sao?
Chu Thư Nhân tặc lưỡi hai cái, bước tới bên cạnh Thái tử nói:
- Chấp nhận lạnh cóng chỉ vì xinh đẹp…. Không đúng, vì tiền đồ như gấm có bị cóng chết cũng không hối hận.
Thái tử vốn đang đen mặt, sau khi nghe xong lời này không hiểu tại sao thấy hơi mắc cười!
Chu Thư Nhân tiếp tục cảm thán:
- Cô nương này xuất thân cao quý lắm đó, nếu gương mặt không bị tái đi vì lạnh thì thật sự trông chẳng khác nào một bông sen trắng nở rộ vào đông. Thánh thiện và trong trẻo làm sao!
Thái tử: “...”
Nghiêm đại nhân: “...”
Đồng tri đi cùng bọn họ trợn mắt nhìn Thượng Thư đại nhân với vẻ thảng thốt, hoá ra Chu thượng thư là kiểu người này!
Ai có đầu óc cũng nhìn ra được đây là mưu kế, thật sự không có mấy người bị sắc đẹp làm cho mụ mị đầu óc.
Chu Thư Nhân đã tiếp tục nói:
- Thôi đừng có làm khó cô nương trước mặt nữa. Nếu chúng ta vẫn chưa chịu đi qua đó, thì tay cô nương ấy chắc không chỉ đơn giản là run cầm cập đâu.
Có lẽ hồi nữa sẽ ngất đi cho mà xem. Hôm nay thật sự rất lạnh, anh mới nói có mấy câu mà bị sặc gió vài lần rồi đấy. Khoé môi Thái tử giật giật, cố dằn ý cười ở khóe miệng xuống.
Cuối cùng Thái tử cũng bước đến, đáng tiếc bọn họ dừng chân hơi lâu, cô nương đằng trước không cầm cự nỗi đến lúc Thái tử đi qua, cô nương độ mười mấy tuổi đã hôn mê bất tỉnh.
Thái tử: “...”
Cậu ta thật sự không muốn cười, nhưng vẫn nhịn không được bèn tằng hắng hai ba tiếng.
Đồng tri muốn che mặt lại cho rồi, ông ấy không nhớ rõ đây là con gái nhà ai nhưng biết là xe ngựa của phủ nhà ai. Đừng mong Thái tử sẽ để ý, còn không nhanh chân đưa tiểu thư nhà mấy người trở về đi!
Mới đầu Thái tử định bụng đi lướt qua luôn, sau khi nhìn thấy mấy sọt bánh bột ngô trong lều, và xem xét kỹ kích thước của bánh bột ngô, Thái tử chớp mắt rồi dừng lại nói:
- Ừm. Quý phủ có lòng nhân từ, các ngươi mau đưa tiểu thư của các ngươi về đi, coi chừng bị cóng.
Râu Chu Thư Nhân giật giật, anh đã có thể tưởng tượng ra cảnh ngày mai sẽ có thêm vài cái lều rồi.
Thái tử khẽ nói:
- Bá tánh Chương Châu vẫn còn thiếu áo bông!
Nghiêm đại nhân: “!!”
Thái tử cảm thán xong liền đi xa, Chu Thư Nhân vỗ nhẹ Đồng tri đã đờ đẫn ra. Nói:
- Bản quan bấm tay tính toán, ngày mai chắc chắn sẽ có lều phát áo bông.
Cho dù không thể nhanh chóng may xong áo bông, cũng sẽ có người phát áo bông cũ nhưng vẫn có thể chống rét.
Đồng tri: “!!!”
Thái tử trợn mắt, còn bày đặt bấm đốt ngón tay nữa!
*
Kinh Thành
Hai đứa song sinh nhìn Liễu nhị công tử bên cạnh, Khương Bình lên tiếng:
- Huynh hẹn bọn ta chỉ để đi dạo trên phố thôi sao?
Hôm qua bọn họ vừa quen bạn mới, là con thứ của Liễu đại nhân. Liễu đại nhân giới thiệu bọn họ biết nhau, sau đó Liễu nhị công tử hẹn bọn họ hôm nay ra ngoài. Bây giờ đã đi dạo trên đường được hai khắc, mà vẫn còn phải đi tiếp, lạnh chết bọn họ, nếu Liễu nhị công tử không phải con trai của đồng liêu của Nhị cữu cữu thì bọn họ đã phất tay áo đi từ đời kiếp nào rồi.
Liễu nhị công tử duỗi tay chạm vào túi tiền, là bạc mà cha cho y để làm quen bạn. Y nói:
- Chúng ta đến quán trà đi.
Khương An: - Huynh nói nhỏ quá, huynh nói cái gì?
Liễu nhị công tử nhìn quán trà, hít vào thật sâu: - Uống trà đi!