Chương 1361 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Trúc Lan cẩn thận nhớ lại tên của đứa con gái lớn nhà Giang Minh. Trí nhớ của cô không tệ, cuối cùng cũng nhớ ra tên là Giang Mộc Đình.

Thanh Tuyết hỏi ý:

- Lão phu nhân có muốn gặp không?

Trúc Lan không muốn gặp, cô không gặp cũng không ai dám nói gì cô. Trước kia cô còn phải băn khoăn nhiều điều, bây giờ cô không muốn có thể làm theo ý thích của mình. Cô xua tay bảo:

- Ta mệt mỏi lắm.

Thanh Tuyết gật đầu đi ra ngoài nói với đầy tớ, đợi đầy tới chạy xa rồi Thanh Tuyết mới lắc đầu. Tự nhiên tới nhà xin gặp, đến cả thiệp báo trước cũng không có, tới rất đường đột, Thanh Tuyết không biết nói gì hơn. Thật sự không cảm thấy bản thân là người xa lạ. Ngoại trừ người nhà và mấy người bạn của lão phu nhân, bây giờ ai muốn gặp lão phu nhân bắt buộc phải gửi thiệp trước.

Giang Mộc Đình nghe quản gia báo lại xong không khỏi ngẩn người ra. Ả tự tin đến chào hỏi, cuối cùng cửa lớn cũng không cho vào. Quản gia truyền lời nhưng ả nghe thấy ý tứ cực kỳ rõ ràng, lão phu nhân thật sự không muốn gặp ả. Mệt mỏi gì chứ, lý do lý trấu thì có - đây là cái cớ tốt nhất khi không muốn gặp người khác.

Giang Mộc Đình cố chịu gió lạnh, lại thoáng nhìn lên bảng hiệu bên ngoài cửa phủ. Cuối cùng cũng phải rời đi trong sự bất kham. Giang Mộc Phàm đuổi theo đến nửa đường thì nhìn thấy xe ngựa của kế tỷ, y thở phào nhẹ nhõm. Kế tỷ nhân lúc y đi ra ngoài lén lút tới Chu gia thăm viếng, Chu gia vốn không có ấn tượng tốt về kế tỷ và Chu gia có nể mặt cũng chỉ nể mặt cha mẹ mà thôi.

Cha mẹ của y tới phủ nào dám đường đột đi phăng phăng tới, vẫn sẽ gửi thiệp mời trước. Y thật sự không hiểu kế tỷ lấy đâu ra tự tin Chu gia sẽ để ý tỷ ấy. Nghĩ mình có máu mặt đến nhường nào mới có thể tỏ ra tự tin như vậy cơ chứ?

Giang Mộc Đình thấy đệ đệ, gương mặt lộ vẻ xấu hổ, nhưng ả vẫn gồng được, nói:

- Chà, lão phu nhân không khỏe nên không gặp được. Tiếc thật!

Giang Mộc Phàm mím môi, nói:

- Từ bé đến lớn tỷ chưa bao giờ thích ta và muội muội, nhiều năm trôi qua tỷ cũng chưa từng ngừng tính toán. Bọn ta chẳng mơ ước chi xa xôi như được tỷ giúp, chẳng đòi hỏi cái gì từ tỷ. Chỉ mong tỷ có thể chừa lại cho bọn ta một chút thể diện được không?

Bây giờ Khương gia không thèm để ý, nhưng cứ dây dưa mãi thì sao?

Cũng phải có lúc người ta cảm thấy phiền phức chứ.

Sắc mặt Giang Mộc Đình trầm xuống, nói:

- Muốn ta chừa lại mặt mũi cho các ngươi cùng được, các ngươi chỉ cần đồng ý giúp ta thì ta sẽ đi ngay lập tức.

Bộ tưởng ả muốn nịnh bợ bọn chúng lắm sao? Có trời mới biết mỗi ngày trong lòng ả ghen ghét và dằn vặt nhường nào. Ả không ưa Giang Mộc Lam, Giang Mộc Lam lẽ ra phải rơi vào đường cùng lại bỗng nhiên trở mình biến thành con dâu của Khương gia. Giang Mộc Lam có tư cách gì được tướng công yêu thương, mẹ chồng quý mến cơ chứ? Ả là người từng trải, ả chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn ra một người đàn bà có đang hạnh phúc hay không. Giang Mộc Lam có cuộc sống thế nào, còn ả có cuộc sống thế nào.

Sau khi cha thất thế, cuộc sống của ả không dễ chút nào. Ả có thể sống yên ổn âu cũng là nhờ ả có bản lĩnh. Giang Mộc Lam không ưng hôn ước ả sắp xếp cho, không những hại ả mất đi toàn bộ quyền quán xuyến gia đình mà còn làm phật lòng người ta.

Giang Mộc Phàm nhìn thấy rõ mồn một, trong mắt trưởng tỷ chất chứa oán hận. Y nói:

- Nếu tỷ đã không muốn chừa lại mặt mũi cho bọn ta thì ta cũng chẳng sợ trở mặt làm gì. Dọn ra khỏi nhà ta đi.

Nói xong, Giang Mộc Phàm xoay người đi luôn. Lòng người đâu dễ thỏa mãn, lần này uy h**p y, y và muội muội động ý, thì không tài nào lường được hậu quả sau này.

Giang Mộc Đình khẳng định mình không nghe lầm, thốt lên:

- Ngươi không sợ Khương gia biết ngươi bạc tình sao?

Giang Mộc Phàm phất tay, không sợ. Y không quyết đoán mới làm Khương gia không yên tâm gả con gái đấy. Bây giờ nói ra hết rồi, y chỉ cảm thấy cả người vô cùng nhẹ nhõm.

Hôm sau, Trúc Lan nghe được chuyện của Giang gia từ miệng con gái. Cô hỏi:

- Mộc Phàm đuổi họ đi rồi hả?

Tuyết Mai cầm quả táo lên gặm, đáp:

- Dạ. Giang Mộc Đình còn chưa chấp nhận nên chạy tới kiếm con, cũng may nó còn cần thể diện chứ không chắc nó la lối khóc lóc om sòm ở trước cửa nhà chúng con rồi.

Trúc Lan: - Con ăn uống càng ngày càng thoải mái đó.

Tuyết Mai lại ngoạm thêm một miếng, nói:

- Ăn như vậy mới thoải mái chứ, hồi đó cắt thành từng miếng ăn không đã miệng chút nào.

Trúc Lan nghĩ thầm, trước kia con đâu có nói như vậy. Khi ấy Chu gia thay đổi rất nhanh, con gái mới đến Kinh Thành không muốn làm mất thể diện Chu gia nên vẫn luôn học tập lễ nghi. Bây giờ dường như lúc đó đã quá ràng buộc con gái, sau khi rời khỏi nơi này càng ngày càng sống tùy hứng.

Trúc Lan cười nói:

- Tâm thái của con rất tốt. Như vậy cũng hay, càng sống lại càng trẻ ra.

Tuyết Mai xoa mặt mình, nói:

- Mẹ, chẳng cần mẹ nói. Mấy năm vừa qua con thật sự chẳng thay đổi gì nhiều.

Trúc Lan công nhận con gái nói đúng, đi xa thường xuyên khiến làn da đen hơn hồi ở Kinh Thành một chút. Con gái đi nhiều nên sức khoẻ tốt, giữ được vóc dáng cân đối, đôi mắt có thần, thật sự không thay đổi quá nhiều.

Trúc Lan nói: - Hai đứa song sinh cũng không còn nhỏ nhắn gì, nhiều năm qua vẫn luôn rong ruổi theo hai đứa con. Bây giờ Khương Đốc thành thân rồi, Khương Mâu cũng sắp xuất giá. Các con còn muốn dẫn bọn chúng đi khắp nơi sao?

Tuyết Mai: - Mẹ ơi, hai tiểu tử đó cứ đau đáu chuyện ra nước ngoài mãi thôi, mẹ không nhắc tới bọn chúng thì sang năm bọn chúng cũng sẽ nói chuyện với cha.

Trúc Lan cười nói:

- Bảo sao hai đứa nó thường xuyên đi đón Xương Nghĩa hết giờ làm ở nha môn vậy.

Tuyết Mai cũng cười, nói:

- Trong lòng bọn chúng, Nhị cữu cữu là người đáng để bọn chúng sùng bái nhất đấy ạ.

   

Từ một bá tánh bình thường không là gì cả, bỗng chốc nhảy vọt lên tới Ngũ phẩm giống như hiện nay, lại còn nắm quyền hành ở Lễ Bộ, người mà hai đứa song sinh thảo luận nhiều nhất chính là Nhị cữu cữu.

Trúc Lan vui vẻ, nói:

- Hướng đi của Xương Nghĩa thật sự rất phù hợp với hai đứa chúng nó.

Vả lại hai đứa trẻ đó thật sự rất giống nhau, lúc nhỏ đã y như đúc rồi, tưởng đâu lớn lên sẽ hơi khác nhau một chút, nào ngờ vóc dáng của chúng lại chẳng khác gì nhau mà còn giống hơn. Nếu không phải là người thân thiết, hoàn toàn không thể phân biệt được chúng. Trúc Lan là bà ngoại, vẫn phải mất một hồi mới xác định được hai đứa trẻ song sinh thích giả làm nhau này. Bọn chúng nghịch ngợm dữ lắm, mỗi lần ra ngoài trở về đều muốn người nhà phải đoán bọn chúng là ai.

Bên này đang nói về hai đứa song sinh thì Xương Nghĩa ở Lễ Bộ đã dẫn hai đứa song sinh vào Lễ Bộ rồi. Đây là lần đầu tiên hắn đưa bọn chúng đến Lễ Bộ. Mặc dù hai đứa song sinh thích đến Lễ Bộ đón hắn, nhưng người có thể gặp được hai đứa song sinh thật sự không nhiều.

Liễu đại nhân chưa từng gặp mặt, nói:

- Ta cũng từng nhìn thấy các cặp song sinh, nhưng đây là lần đầu tiên thấy giống nhau y như đúc luôn ấy.

Nói đoạn, Liễu đại nhân còn vui vẻ đi hai vòng quanh hai đứa song sinh, tỏ vẻ ngạc nhiên.

Xương Nghĩa: - Đâu riêng gì ngài mới thấy lần đầu, ta cũng vậy mà.

Liễu đại nhân chắp tay sau lưng, nói:

- Nếu một trong hai đứa chúng nó muốn làm chuyện xấu thì đứa còn lại chỉ cần giả làm đứa này là được, thật sự lừa gạt người ta chắc chắn có thể lừa gạt được không ít người đấy.

Người nói vô tình, nhưng người nghe lại không suy nghĩ đơn giản. Hai đứa song sinh thích giả làm nhau, người nhà chỉ cảm thấy hai đứa trẻ này nghịch ngợm. Tuy nhiên phần lớn lại thấy thích thú với bọn chúng hơn. Nhưng, lúc này Xương Nghĩa không nghĩ vậy nữa. Hắn quay đầu nhìn kỹ hai đứa cháu trai, ánh mắt càng lúc càng sáng.

Ánh mắt này khiến hai đứa song sinh to gan lớn dạ cũng nhịn không được mà khẽ run lên, vì sao Nhị cữu cữu lại nhìn bọn chúng bằng ánh mắt đó?

Xương Nghĩa hồ hởi nói với Liễu đại nhân:

- Lát nữa ta mời ngài uống trà nhé.

Ánh mắt Liễu đại nhân cũng sáng rực lên, sau đó kiềm chế cảm xúc. Nói:

- Thôi để ta mời ngài uống trà cho, lần này ta có mang cả trà tiến cống theo đó.

Nụ cười trên mặt Xương Nghĩa lập tức tắt ngấm, nhìn Liễu đại nhân bằng vẻ mặt lạnh nhạt:

- Đừng nghĩ tới chuyện cưới hỏi nữa.

Lần trước Liễu đại nhân đề cập tới, xuất phát từ lòng hiếu kỳ, hắn cố tình cho người đi tìm hiểu, đúng là Liễu đại nhân không hề nói dối. Con thứ của Liễu đại nhân chẳng khác gì ông ta cả, còn có xu hướng con hơn cha nữa. Hắn điên rồi mới chọn một đứa con rể như vậy!

Hai đứa song sinh trợn mắt thảng thốt nhìn Nhị cữu cữu thay đổi sắc mặt, vậy mà Liễu đại nhân lại không tỏ ra tức giận chút nào, còn rất vui vẻ, nói:

- Là do ngài chưa biết con trai của ta thôi. Thật đấy, con trai của ta rất tốt.

Xương Nghĩa:

- À há!