Chương 1360 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Thái tử hiểu rõ, Chu thượng thư vẫn luôn dẫn dắt cậu ta, dẫn dắt cậu ta tò mò, dẫn dắt cậu ta thăm dò ra sao. Mặc dù không dạy cậu ta quyền mưu hay cân bằng thế lực gì cả, nhưng lại khiến cậu ta phát hiện ra nhiều khả năng vô hạn. Tuổi tác dần tăng, cậu ta cũng hiểu ra được rốt cuộc phụ hoàng bảo cậu ta học cái gì ở Chu thượng thư. Một bậc đế vương phải có đủ tầm nhìn: không nên xa rời thực tế, đầu óc thiển cận ắt sẽ diệt vong!

Kỳ Châu

Đổng Sở Sở cầm thiệp, nói:

- Triệu gia gửi thiệp.

Xương Liêm cài lại áo choàng, nói:

- Không đi.

Năm nay thời tiết thật rét, cho dù đã đốt chậu than nhưng trong phòng vẫn rất lạnh lẽo. Xương Liêm còn chưa thích nghi với Kỳ Châu lắm.

Đổng Sở Sở cũng không muốn đi, năm xưa coi như đã hoàn toàn trở mặt với Triệu gia rồi. Thị hỏi:

- Chàng nói thử xem Triệu gia có ý gì chứ?

Hai ba năm qua cuộc sống của Triệu Cát không mấy êm ả. Bởi vì thế lực sau lưng Triệu Cát quá mức phô trương, hiển nhiên đã khiến khắp nơi để ý, bị chú ý nhiều, đằng sau phong quang là những nguy cơ. Nếu không nhờ Triệu Cát nương náu ở một thế lực không tệ, thì Triệu Cát đã bị hãm hại rời khỏi Kỳ Châu lâu rồi.

Xương Liêm xoa tay, nói:

- Từ lúc tới Kỳ Châu, y vẫn luôn muốn hàn gắn với ta. Hừ, nếu không lôi cha ta ra nói, ta cũng không đến mức trở mặt hoàn toàn, vốn dĩ y còn một chút giá trị lợi dụng nhưng mà bây giờ y cút càng xa càng tốt.

Đổng Sở Sở hoàn toàn không bất ngờ trước sự quan tâm của tướng công dành cho cha chồng. Tướng công có được như ngày hôm nay là nhờ cha chồng hun đúc nên người. Trước kia cha chồng giảng giải từng điều vụn vặt cho tướng công hiểu, thị nhìn thấy hết những thay đổi của tướng công. Không ai có thể thay thế được địa vị của cha chồng ở trong lòng tướng công.

Xương Liêm nghe tiếng gió thổi, nói:

- Từ hồi Ngọc Kiều đi khỏi nơi này, căn nhà lại trở nên quạnh quẽ.

- Nha đầu đó hồi kinh mừng như điên luôn. Chàng đọc thư nó viết đi, Kinh Thành tuyệt như thế nào. Chẳng biết nha đầu đó quen thói hưởng thụ giống ai nữa.

Xương Liêm cười nói:

- Bọn trẻ còn nhỏ, thích chỗ náo nhiệt là chuyện thường tình. Ở đây bó buộc thật mà.

Đổng Sở Sở: - Nuôi nó từ nhỏ đến lớn, nha đầu đó thích phồn hoa và hưởng thụ thì có.

Xương Liêm sờ lên cánh mũi, con gái của hắn nên đương nhiên hắn rất hiểu. Ngọc Kiều còn thích trang sức và quần áo lộng lẫy nữa, tính tình của con gái lớn và con gái nhỏ hoàn toàn không hề giống nhau.

Sở Sở nói tiếp: - May mắn chúng ta chỉ có hai đứa con gái này. Nếu có nhiều hơn, chắc chúng ta không chuẩn bị nổi của hồi môn quá.

Xương Liêm ở Kỳ Châu cực kỳ an phận, thê tử của hắn thì không dám mua sản nghiệp gì cả. Cả hai đều không có thu nhập thêm, hắn nói:

- Trong nhà còn bao nhiêu bạc? Ta nhờ Nhị ca mua giúp ít sản nghiệp vậy, Nhi ca là người biết kiếm bạc nhất trong số các huynh đệ bọn ta đấy.

Đổng Sở Sở nghĩ đến hộp đá quý, nói:

- Thiếp thật sự không ngờ, mấy năm gần đây Nhị phòng là nhà phát triển nhanh nhất.

Mặc dù không thể trở về dự hôn lễ của Ngọc Sương, nhưng thị cũng có nghe nói về của hồi môn. Toàn là tài sản Nhị ca và Nhị tẩu gây dựng được.

Xương Liêm cảm thán: - Nhị ca là người nỗ lực nhất mà.

Hắn im lặng trong chốc lại mới nói:

- Nhị ca có được như ngày hôm nay âu cũng là nhờ có cha dạy dỗ, cha mới là lợi hại nhất.

Nhị ca trước kia ra sao, hắn vẫn luôn nhớ rõ.

   

Cửa thành Chương Châu

Hôm sau, quan viên Chương Châu lại đi ra cửa thành. Hôm qua Tri phủ có ra rồi, chẳng qua bị tống cổ về. Tri phủ thao thức cả đêm, bây giờ trong mắt hằn đầy tơ máu đứng trong gió lạnh. Hà tướng quân và binh lính vận chuyển vật tư cũng đang đứng trong gió lạnh, hoạt động gân cốt.

Tri phủ Chương Châu hít vào thật sâu, tiến lên nói:

- Hà tướng quân, tướng quân bảo hôm nay bọn ta hãy tới, bọn ta tới đủ hết rồi, có thể tuyên đọc ý chỉ chưa nhỉ?

Giọng của Hà tướng quân hết sức lạnh nhạt: - Chờ!

Tri phủ Chương Châu bực mình, nhưng không dám làm phật lòng tướng quân đành phải nhìn xuống rồi tiếp tục chờ trong gió lạnh.

Bây giờ xe ngựa di chuyển trong thành Chương Châu vẫn rất khó khăn, nếu không phải có quan viên cần rời khỏi thành thì còn lâu mới có thể dọn hết tuyết đọng ra ngoài. Lúc này đường cho xe ngựa đi qua cũng chẳng rộng rãi gì cho cam. Thái tử không vội chút nào, dù bị kẹt xe những vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Tới được cửa thành đã là buổi trưa.

Quan viên Chương Châu dậy từ sáng sớm, lạnh đến mức mặt mũi tái đi. Hà tướng quân và binh lính giữ ấm rất kỹ, Thái tử đã thông báo trước rồi nên thật sự không bị lạnh cóng. Đám người tri phủ Chương Châu thấy có chiếc xe ngựa ra khỏi thành, Tri phủ và Thông phán càng lúc càng thấy bất an. Sau khi Hà tướng quân hành lễ với chàng thiếu niên xong, cảm giác bất an trong lòng bị sự trống rỗng thế chỗ.

Thái… Thái tử? Là Thái tử sao? Hoàn toàn không phải là thế tử Tề vương gì cả?

Lúc đó bọn họ biết Thái tử có ra khỏi thành, biết Thái tử đi đến lều trại phát thuốc nhưng bọn họ hoàn toàn không lo. Bọn họ không có bòn rút lương thực, chăn bông chống lạnh phát rồi. Dược liệu có vấn đề thật, bọn họ cũng cóc cần sợ. Một đứa trẻ hoàn thất sống trên vạn người từ nhỏ đã ở Kinh Thành làm sao biết được mấy chuyện này chứ.

Ở đây không có ai là ngu dốt cả. Thái tử cố tình phớt lờ bọn họ, chắc chắn là đã phát hiện ra cái gì rồi. Tri phủ Chương Châu lạnh cóng nhưng không còn thấy đau đầu nữa, trước mắt từ từ tối lại. Lúc lão ta nghe Hà tướng quân gọi Chu thượng thư, lão ta lập tức loạng choạng ngã xuống.

Chu Thư Nhân giật giật khóe môi, anh có uy thế cơ à?

Thông phán Chương Châu run lên. Thái tử không hiểu mấy chuyện này, Hộ Bộ Thượng Thư không hiểu luôn sao? Đến cả quan lại địa phương như họ còn biết những thay đổi của Hộ Bộ, tiếng tăm Chu thượng thư như sấm rền bên tai. Hộ Bộ có giá cả vật tư mà. -  

Gương mặt Thái tử không chút cảm xúc, nói:

- Người đâu, gọi lão ta tỉnh lại cho cô.

Một tiếng “Thái tử" khiến mọi người nhao nhao quỳ xuống, lúc này mọi người mới ý thức được người ở trước mặt chính là Thái tử. Bá tánh gặp nạn đứng ở xa xa xem, nghe thấy tiếng nói cũng đồng loạt quỳ xuống.

Thái tử nhìn áo bông cũ kỹ trên người bá tánh bị nạn, nói với Hà tướng quân:

- Đưa áo bông và vật tư này nọ vào thành đi.

Sau đó, Thái tử chỉ vào Đồng tri Chương Châu. Nói:

- Ở đây cô có một danh sách người được nhận áo bông, ngài cầm danh sách rồi phát vật tư đi.

Đây là danh sách cậu ta đã cho người điều tra rồi, là những chuyện mà mấy ngày qua cậu ta ngấm ngầm làm.

Đồng tri giật thót một cái mới hiểu ra Thái tử đang nói cái gì. Ông ấy vừa mới được điều nhiệm đến đây làm Đồng tri, ông ấy không tham gia vào vụ này. Thậm chí bởi vì lên tiếng nên mới trở thành mục tiêu bị công kích. Lúc ông ấy nhìn thấy Thái tử còn tưởng đâu mình tiêu đời rồi, chắc chắn sẽ bị vạ lây. Lúc này ông ấy chỉ cảm thấy đây là cơ hội của ông ấy, bèn thưa:

- Vâng, thần đảm bảo sẽ làm tốt.

Lỗ tai Thái tử rung lên, cậu ta im lặng chốc lát. Nói:

- Hôm nay về nhà ngài hãy viết ra một kế hoạch cứu tế khác.

Đồng tri: - Tuân lệnh.

Thông phán cố nén sự bất an định lên tiếng, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Thái tử thì lời nói bị nghẹn lại ở cổ họng. Tri phủ Chương Châu cũng tỉnh rồi, đầu kêu ong ong. Trông lão ta giống như khúc cây bị đóng băng vậy.

Thái tử hờ hững nói: - Tỉnh rồi?

Tri phủ Chương Châu lập tức bò dậy dập đầu:

- Hạ quan xử lý tình hình thiên tai không tốt, hạ quan có tội!

Thái tử tức cười, nói:

- Lúc này mà còn cãi bướng cơ đấy. Nào, xem thử cô đã điều tra được những gì đi.

Nói đoạn, Thái tử nhận lấy sổ sách thị vệ đưa qua rồi ném xuống trước mặt tri phủ.

Hai tay tri phủ Chương Châu có mang bao tay nhưng vẫn bị lạnh run run, phải mất một lúc lão ta mới mở được sổ ra. Từng khoản hết sức rõ ràng và rành mạch, còn nói gì nữa, khỏi cần phải nói gì nữa, sổ trong tay rơi thẳng xuống đất.

Thái tử không quan tâm Tri phủ Chương Châu, cậu ta gửi sổ sách vào kinh, phụ hoàng sẽ xử lý thôi, cậu ta chỉ bảo giám sát tri phủ Chương Châu. Những người không phạm sai lầm lập tức tham gia cứu tế.

Chu Thư Nhân nói với Nghiêm đại nhân:

- Ngài xem, thái tử của chúng ta rất đáng tin mà!

Lần đầu tiên Nghiêm đại nhân nhìn thấy Thái tử xử lý chính sự, ông ấy toàn nhìn thấy Thái tử lúc đọc sách thôi. Mấy ngày vừa qua ông ấy giác ngộ nhiều rồi, đáp:

- Ngài nói đúng. Quân trước sau vẫn là quân, Thái tử là một trữ quân đáng để bá tánh gửi gắm lòng tin.

*

Kinh Thành

Trúc Lan chắc chắn mình không nghe lầm, hỏi lại:

- Con gái lớn của Giang Minh đến gặp ta hả?