Chương 1358 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Cho dù bây giờ đã an toàn hơn, nhưng vẫn phải cẩn thận.

Thái tử gật đầu, cậu ta mới là người quý trọng mạng sống nhất ở đây. Cậu ta và người của mình nhanh chóng đi ra ngoài thành. Chu Thư Nhân đấm chân, trông như đang nghỉ ngơi nhưng đôi mắt lại chưa từng rời khỏi cửa thành. Cửa thành trong trạng thái nửa phong toả, bá tánh gặp nạn không được phép vào thành, bởi vì kho lương là cấm địa không ai có quyền xâm phạm nên bá tánh gặp nạn có lương thực ăn no bụng, bằng không bá tánh gặp nạn bên ngoài đã làm ầm lên từ đời kiếp nào rồi. Bây giờ có lương thực cứu tế cứu sống bọn họ, trước kia lúc chưa có điều kiện, lương thực có hạn, khác biệt khiến bá tánh gặp nạn trở nên cực kỳ bình tĩnh.

Chu Thư Nhân nghỉ ngơi khoảng chừng một khắc, cuối cùng chân cũng có sức lại. Anh nói:

- Ta già thật rồi, hồi phục chậm quá.

Cẩn Ngôn nói nhỏ:

- Đại nhân chăm chỉ rèn luyện mỗi ngày sẽ thấy khỏe hơn rất nhiều.

Chu Thư Nhân: - Chờ về rồi tính.

Thận Hành cạn lời nhìn trời, nghe đại nhân nói mấy lời này đến chai tai rồi mà cuối cùng vẫn không giải quyết được gì. Lúc ra khỏi cửa thành, binh lính canh cổng thành nhận lấy thẻ bài không khỏi nhìn Chu Thư Nhân thêm mấy lần. Anh vuốt râu mình, luôn có người giám sát cả đoàn bọn họ chặt chẽ.

Rất dễ tìm thấy vị trí của Thái tử, cậu ta đứng trước quầy phát thuốc. Có thể nói cậu ta là đứa trẻ mà Chu Thư Nhân chứng kiến trưởng thành từng ngày, mặc dù càng ngày càng biết ngụy trang nhưng anh vẫn nhìn ra được cậu ta đang phẫn nộ. Anh không đến gần Thái tử, mà đứng ở một khu đất trống nhìn lều phát thuốc. Nói:

- Mùi thuốc thật sự rất nhạt!

Thuốc bắc có mùi rất nồng, người nào từng uống thuốc bắc đều biết điều này. Bao nhiêu con người đang chờ nhận thuốc, cho dù có gió thì mùi thuốc cũng không thể nào nhạt như vậy. Bởi vì vợ anh xem sách y học, nên những lúc rảnh rỗi anh cũng sẽ xem cho biết. Anh biết khá nhiều dược tính của các loại dược liệu, anh lại ngửi thêm cái nữa rồi quấn áo choàng lại đi tìm một ch* k*n gió mà đứng.

Cẩn Ngôn khẽ nói:

- Đại nhân, tri phủ Chương Châu đang nghi ngờ chúng ta.

Mặc dù đã nguỵ trang rồi, nhưng tiêu sư không thể sánh bằng thị vệ và cao thủ được huấn luyện trong cung từ nhỏ.

Chu Thư Nhân nói: - Ta cũng không cho rằng có thể che giấu được quá lâu. Thận Hành, ngươi đi xem lều cháo đi.

Thận Hành đáp lại, rồi rời đi không để lại một tiếng động nào. Cao thủ quả nhiên là cao thủ, muốn trốn tránh người khác thật sự quá dễ.

Thái tử nghiêm mặt xếp hàng, nhưng sắp không dằn nổi cơn giận trong lòng rồi. Sau khi thống kê y quán cả nước, hằng năm sẽ phát cho các châu một khoản bạc để mua dược liệu. Vật tư ứng phó với tình hình thiên tai cũng có một khoản bạc dành riêng cho dược liệu trong đó. Thế nhưng cậu ta nhìn thấy gì đây, bột thuốc được nấu đi nấu lại không biết là bao nhiêu lần. Thứ này thật sự có thể chữa bệnh sao? Thuốc cao chống nứt nẻ chạy đi đâu rồi?

Sắc mặt của các hộ vệ cũng không tốt, vì sao? Bởi vì chỗ này quá đông người bệnh, muốn kéo Thái tử điện hạ đi khỏi, mà điện hạ lại bảo bản thân có chừng mực, thật sự làm bọn họ sốt ruột muốn chết. Sao Thượng Thư đại nhân còn chưa tới nữa?

Thái tử không hề tuỳ hứng, cậu ta kéo khăn quàng cổ lên che mặt lại, giữ một khoảng cách với những người bệnh, chưa kể hàng cậu ta đang đứng không có người bị bệnh nặng. Người qua bên này nhận thuốc đa phần là nhận canh trừ hàn, chẳng có mấy người bị bệnh. -  

Ánh mắt Thái tử tối lại. Chỉ mới nghe tin tức tìm hiểu được, mặc dù cứu tế chậm chạp, nhưng bá tánh không thiếu lương thực hay dược liệu, cậu ta còn cảm thấy không tới nỗi nào. Dù sao chỗ này cũng không phải là Kinh Thành, không ở ngay dưới mí mắt phụ hoàng. Bây giờ cậu ta cảm thấy mặt mình rất đau (ê chề), sau khi đến lượt cậu ta nhận được chén thuốc, mặt cậu ta lại càng đau hơn, cậu ta dằn cơn tức giận nói:

- Chén canh chẳng khác gì nước lã này có trừ hàn được không?

Thấy cách ăn mặc của công tử trước mặt, gã nam nhân phát chén thuốc mới nhỏ giọng đáp:

- Đây là loại canh trừ hàn công thức mới đấy.

Thái tử nghe xong lời này giận đến bật cười:

- Ngươi cũng uống chén thuốc này sao?

Gã nam nhân chỉ vào áo bông trên người, nói:

- Ta không cần trừ hàn nên không cần uống.

Thái tử thoáng nhìn thấy Chu đại nhân ở phía xa xa, bèn đặt chén thuốc xuống rồi dẫn người rời khỏi hàng. Gã nam nhân phát thuốc cau mày… thôi, hắn ta chỉ là người nhận tiền làm việc phát chén thuốc thôi.

Chu Thư Nhân: - Có phát hiện gì không?

Thái tử khẽ ư, nói:

- Có người tham ô bạc mua dược liệu.

Chu Thư Nhân không nói gì cả, chờ Thái tử nói tiếp.

Thái tử nói: - Lương thực không thành vấn đề. Cô cho người đi xem kho lương rồi, không có ai dám rớ tay vào lương thực.

Giống như những gì Thận Hành đã điều tra được, không ai dám rớ tay vào lương thực.

Thái tử mím môi, nói:

- Lúc nãy cô có đi xem chăn bông được phát. Phát hiện rất nhiều đồ cũ, chăn bông cũng cũ cả rồi.

Cậu ta muốn đi lên nhưng bị người ta cản lại. Tuy nhiên cậu ta vẫn biết những tấm chăn bông đó đã rất cũ rồi, không còn chống rét được nữa. Tức là đã có người bòn rút số bạc dùng để ứng phó với thiên tai phân phát cho các châu thành.

Chu Thư Nhân vuốt râu, hỏi:

- Đã biết phải làm gì rồi chứ?

Thái tử gật đầu, đáp:

- Vâng. Lúc về cô hoàn toàn có thể tính ra con số cụ thể rồi.

Chu Thư Nhân mỉm cười, Thái tử không chạy tới Hộ Bộ vô ích. Từ khi anh yêu cầu Hộ Bộ phải nắm được giá cả thị trường, dù là lương thực hay là vật liệu xây dựng, Hộ Bộ nhanh chóng có được giá cả, và có luôn người chuyên phụ trách thống kê giá cả. Anh sẽ thường xuyên kiểm tra, vì vậy thường được đặt ở vị trí dễ nhìn thấy nhất. Sau khi Thái tử nhìn thấy không những lấy xem mà còn cố gắng ghi nhớ, cậu chàng biết giá cả xong cảm thấy hết sức chấn động.

Chẳng mấy chốc một người hộ vệ trông không có gì khác thường quay về, thì thầm:

- Đã lấy được xác thuốc rồi ạ.

Chu Thư Nhân áng chừng thời gian, nói:

- Chúng ta cũng trở về thôi.

   

Buổi tối, Thái tử sắp xếp lại rồi đưa cho Chu Thư Nhân. Chu Thư Nhân nhìn thấy thành phần dược liệu, dẫn dắt một câu:

- Dược tính của một loại dược liệu cũng ảnh hưởng đến giá thành.

Thái tử gật đầu ghi nhớ, nói:

- Vương thái y đã phân tích xác thuốc rồi, hoàn toàn không phải là thuốc bắc chuyên dùng để chống cảm lạnh gì cả mà chỉ là một đơn thuốc bắc thông thường thôi.

Chu Thư Nhân: - Thái tử dự định chừng nào sẽ hành động?

Thái tử: - Chờ đoàn vận lương đến Chương Châu đã.

Cậu ta vừa phải điều tra, vừa phải suy xét đến an toàn của bản thân. Nhỡ đâu có kẻ bí quá hóa liều thì sao, làm đến đâu chắc đến đó thôi.

Chu Thư Nhân không nói gì thêm, anh chỉ cần quan sát Thái tử làm là được. Khi thích hợp sẽ mách bảo, đây là một dịp tốt để tôi luyện Thái tử. Nơi này không tới nỗi quá phức tạp, vừa hay cho Thái tử luyện tập.

Nghiêm đại nhân cảm thấy không thoải mái cho lắm. Ông ấy cố gắng dạy Thái tử, nhưng Thái tử lại không tin tưởng ông ấy.

*

Kinh Thành

Hôm sau, Trúc Lan đang dạy mấy đứa cháu gái môn toán, ngoài cửa bỗng nhiên huyên náo cả lên. Cô nghe ngóng cẩn thận, là Xương Trung và đám Minh Huy.

Trúc Lan: - Hôm nay náo nhiệt thật, sao mấy đứa chạy tới đây hết vậy?

Minh Huy ùa vào, nói:

- Bà nội, bà nội phải lấy lại công bằng cho con!

Trúc Lan nhìn Minh Huy trông rất giống mình, giọng nói dịu đi:

- Được, được! Bà nội lấy lại công bằng cho Minh Huy.

Minh Huy khịt mũi, nói:

- Bà nội, tiểu thúc cá cược thua muốn ăn quỵt kìa!

Trúc Lan nhìn con trai mình… Ừ, nó hoàn toàn có thể làm được mấy chuyện như ăn quỵt này.

Xương Trung lườm Minh Tĩnh đang cười ngây ngô, nói:

- Mẹ, Minh Huy và Minh Tĩnh hùa nhau gài con trai đó.

Trúc Lan tò mò, trong nhà chỉ có mỗi Xương Trung là có khả năng gài hàng người khác nhất thôi. Lần đầu tiên thấy bị chơi khăm tới mức sắc mặt đỏ bừng lên. Trúc Lan lại nhìn Minh Tĩnh có vẻ khờ khạo, nhìn kiểu gì cũng không giống đứa biết chơi khăm người khác.

Minh Tĩnh gãi đầu, nói:

- Nội ơi, con không có lừa tiểu thúc thúc. Tiểu thúc thúc nói đoán đúng một đề được một lượng bạc, con đâu có ngờ con đoán trúng phóc hết đâu.

Minh Tĩnh suy nghĩ gì đó, lại nói thêm một câu: - Thật ra tất cả cũng không quá khó mà.

Xương Trung: - … Mẹ, chắc chắn Minh Huy đã nói đáp án cho nó biết trước.

Minh Huy oan quá, nói:

- Con không có, con chưa có nói luôn.

Minh Tĩnh chớp mắt đầy vô tội, nói:

- Dạ, Tam ca không có nói đáp án cho con biết.

Nhưng mà nó từng nhìn thấy Tam ca giải bài, đề tiểu thúc thúc ra toàn là để mà Tam ca đã làm mấy ngày trước. Ai bảo nó có trí nhớ tốt, nó nắm bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm thành nắm, nó chưa từng nói với ai rằng bản thân nhớ dai, nhờ vậy mà nó không cần phải học nhiều. Bây giờ lượng bài mỗi ngày nhẹ nhàng làm sao!