Chương 1357 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Lại hai ngày nữa trôi qua, tuyết đã ngừng rơi ở Kinh Thành. Bầu trời sáng sủa, ánh nắng mặt trời từ tuyết phản chiếu lên khiến người ta cảm thấy đau mắt.

Tuyết ngừng rơi ở Kinh Thành, nhưng tuyết vẫn còn rơi mãi ở thành Chương Châu. Tuyết rơi dày đặc chưa từng gián đoạn làm cho con đường vất lắm mới khơi thông lại tắc nghẽn tiếp nên đoàn xe vận chuyển lương thực của Tân Châu mắc kẹt ở giữa đường.

Thái tử ôm áo choàng, mở cửa sổ ra. Cậu ta đứng trên lầu hai của khách đ**m ngắm nhìn đường phố, trên đường đầy người đang dọn tuyết đọng. Nhà ở sát đường sẽ tự phụ trách trước cửa nhà mình, nhưng tuyết đóng chưa tan đi thì xe ngựa vẫn không thể nào chạy được.

Chu Thư Nhân ngồi xếp bằng, rúc người trên ghế, bao bọc bản thân hoàn toàn bên trong áo choàng, hỏi:

- Bên ngoài gió không lớn lắm, Thái tử có muốn đi ra ngoài một lúc không?

Hai ngày vừa qua Thái tử vẫn luôn hỏi thăm tình hình châu thành, nhưng đúng là chưa từng ra khỏi khách đ**m. Bèn nói:

- Đại nhân có đi cùng cô không?

Chu Thư Nhân đã hứa với Hoàng thượng rằng anh sẽ dạy dỗ Thái tử, nếu anh nhắc tới thì đương nhiên anh sẽ đi cùng. Anh đáp: - Ừ.

Thái tử nói với Nghiêm đại nhân ngồi ở bên còn lại:

- Đại nhân cứ ở lại khách đ**m nghỉ ngơi đi nhé.

Nghiêm đại nhân: - … Vâng.

Quả nhiên sự kiên nhẫn của Thái tử đối với ông ấy cũng sắp đi đến giới hạn mất rồi. Ông ấy hít vào thật sâu, may mắn ông ấy quay đầu chưa muộn.

Chu Thư Nhân đứng dậy cử động chân cẳng, đeo bao tay vào, lấy hai chiếc bánh bột ngô chà bông nhét vô túi tiền, cuối cùng mới ôm lò sưởi tay lên nói:

- Chúng ta đi thôi.

Trong mắt Thái tử ánh lên ý cười. Cậu ta đi xa cùng Chu đại nhân mới phát hiện ra Chu đại nhân là người thích khoe vợ, vả lại Chu đại nhân đi xa nhà chứ cũng cực kỳ đầy đủ. Hai ngày vừa qua cậu ta ăn ké chà bông thịt và chà bông cả của Chu phủ, cho vào cháo trắng ăn ngon không chỗ nào chê. À, Chu đại nhân còn mang theo cả dưa muối đấy. Cậu ta chẳng xa lạ gì với hương vị dưa muối Chu phủ, cậu ta mà ngủ lại phủ Tần vương thì sáng hôm sau sẽ được ăn. Ông nội và bà nội đều rất thích hương vị này.  

Khách đ**m có không ít người, toàn là những người bị mắc kẹt ở Chương Châu không thể rời đi. Đối tượng dễ thấy nhất hiện nay là đoàn người của Chu Thư Nhân.

Ra khỏi khách đ**m, Chu Thư Nhân quàng lại khăn quàng trên cổ. Bên ngoài thật sự rất lạnh, Thái tử lo lắng nói:

- Trời lạnh thế này, lều ở ngoài thành đâu có tác dụng.

Chu Thư Nhân nói: - Đã đào hang tuyết để chống lạnh rồi.

Thái tử cau mày, nói:

- Người trưởng thành khỏe mạnh còn đỡ, chứ người già, phụ nữ và trẻ em sao mà chịu nổi.

Chu Thư Nhân bước đi một cách khó khăn. Anh tới Chương Châu được mấy ngày, nên nói sao đây nhỉ?

Không riêng gì Thái tử bất mãn với tri phủ Chương Châu, mà anh cũng vậy. Triều đình từng công bố việc cứu trợ tình hình thiệt hại do tuyết rơi nhiều gây ra, thậm chí còn là biện pháp sau khi đã được hoàn thiện, thế nhưng Chương Châu hành động hết sức chậm chạp, anh nghe nói có rất nhiều người thiệt mạng trong vài ngày qua.

Bông tuyết rơi vào miệng Thái tử, cậu ta ngậm miệng lại rồi một mực cúi đầu đi tới. Đoàn người đi chưa bao lâu mà tuyết đã bám đầy người, vừa ngẩng đầu lên, ôi trời đất ơi, những cửa hàng được dọn sạch tuyết lúc nãy lại bắt đầu có tuyết đọng nữa rồi.

Thái tử nhìn chằm chằm con đường đâu đâu cũng có tuyết đọng, môi mím lại chặt hơn. Nói:

- Ở Kinh Thành tuyết mà đóng lại là sẽ được dọn sạch ngay tức thì. Nếu ta nhớ không lầm thì từ lúc chúng ta vào thành đến giờ vẫn chưa dọn sạch tuyết một lần nào cả.

Chu Thư Nhân khẽ nói:

- Chắc là ai cũng đang bận cứu tế.

Thái tử đã nghe ngóng tin tức suốt mấy ngày qua, cậu ta hít vào thật sâu rồi nói:

- Vậy cô phải cẩn thận quan sát cứu tế là như thế nào, chúng ta đến cửa thành chứ?

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, nếu không phải vì Thái tử thì anh thật sự sẽ không ra ngoài dưới thời tiết này. Lại còn phải đi ra tận cửa thành, anh đáp: - Ừ.

   

Kinh Thành

Trúc Lan rất ít khi thấy trên mặt con gái lớn lộ ra vẻ không vui rõ ràng giống như bây giờ, cô hỏi:

- Có chuyện gì vậy? Vừa đến là đã xụ mặt ra rồi?

Tuyết Mai hít vào một hơi, đáp:

- Kế tỷ của Mộc Lam dẫn con tới đây. Mẹ nghĩ mà coi sao còn mặt mũi mà đến Kinh Thành cơ chứ, trước kia nó lợi dụng Mộc Lam không biết là bao nhiêu lần.

Trúc Lan sửng sốt: - Giữa lúc tuyết rơi dày như thế này?

Tuyết Mai: - Tuyết rơi dày đặc cộng thêm gió lớn không thể đi tiếp đành phải chậm lại một khoảng thời gian, hôm qua đường sá thông rồi nên mới vào kinh. Bây giờ ra vẻ một người tỷ tỷ tốt bụng, con dòm mà bực hết cả mình.

- Nó ở nhà con à?

Sắc mặt Tuyết Mai khá khẩm hơn, đáp:

- Hôm qua nghỉ ngơi ở khách đ**m, hôm nay tới nhà viếng thăm nhưng không ngồi chơi bao lâu đã bị Mộc Phàm đón đi mất rồi. Bằng không con cũng không thể ra ngoài được.

Bảo sao, Trúc Lan biết con gái không phải là người thất lễ. Cô nói:

- Con không muốn gặp thì không cần gặp. Con có mẹ chống lưng cho con mà, con đừng tức giận vì những người không đáng.

Tuyết Mai cười đáp:

- Mẹ ơi, con lớn từng này tuổi rồi mà.

- Cho dù có lớn cũng là con gái của mẹ đâu thể nào phủ nhận được.

Trong lòng Tuyết Mai chẳng còn giận hờn gì nữa, nói:

- Nhà ai cũng sẽ có mấy người họ hàng kỳ cục, kế tỷ của Mộc Lam đúng là không nhằm nhò gì thật. Chẳng qua có những suy nghĩ khiến người ta buồn nôn lắm. Mẹ biết mấy năm nay Khương Thanh có chút danh tiếng rồi đó, không ít người muốn nhận Khương Thăng làm sư phụ. Suy cho cùng, giá trị của Khương Thăng làm cho người khác thòm thèm mà thôi.

Trúc Lan có biết chuyện này, có người âm thầm mang quà cáp rất đáng tiền đến bái Khương Thăng làm thầy, bản thân Khương Thăng còn chưa học tới nơi tới chốn, hoàn toàn không có khả năng nhận học trò. Nếu không nhờ có nhà vợ như Chu gia chống lưng, chẳng biết Khương Thăng đã làm phật lòng bao nhiêu người vì từ chối dạy. Bây giờ dường như kế tỷ của Mộc Lam cũng có ý định này. Thanh danh của Khương Thăng càng ngày càng rầm rộ, được Khương Thăng nhận làm học trò là một lối đi tắt đến thành công.

Trúc Lan: - Mộc Lam và Mộc Phàm đều có chính kiến. Trước kia con gái lớn của Giang Minh vô tình, bọn chúng đã chẳng còn tình cảm gì nữa rồi. Vả lại kế tỷ cũng không phải là trưởng bối, không có áp lực chữ hiếu nên không ảnh hưởng đến Mộc Lam và Mộc Phàm cho lắm.

Tuyết Mai: - Con biết mà.

Trúc Lan cười tủm tỉm, nói:

- Nếu đã đến rồi thì xem thử mấy thứ mẹ chuẩn bị cho Mâu Mâu đi. Con bé thích sách, mẹ cố tình bảo Ngọc Điệp chép lại càng nhiều sách càng tốt.

Đương nhiên có cả những sách do chính cô soạn lại, trong đó là một số điểm kiến thức cực kỳ hữu ích.

Trong số mấy đứa cháu gái, đứa có năng khiếu học hành nhất là Ngọc Văn. Đứa vừa có năng khiếu lại vừa cần cù là Khương Mâu. Những năm trở lại đây, Trúc Lan rất ít tham dự các bữa tiệc chiêu đãi. Thỉnh thoảng ra ngoài sẽ dẫn Khương Mâu theo, con bé quá an phận thủ thường, nhiều người chỉ biết Chu gia có một đứa cháu gái bên ngoại, nhưng thật sự nhìn thấy người thì không nhiều lắm. Ừm, con bé cũng là một đứa thích ru rú trong nhà. Cô dẫn Khương Mâu ra ngoài là để người ta quen mặt, tránh cho sau này có người bắt nạt cháu gái.

*

Chương Châu

Chu Thư Nhân đi đến cửa thành là mệt không tài nào đứng thẳng người được. Đi trên đường tuyết vốn dĩ đã rất tốn sức, lại gặp ngày trời nổi gió, gió không lớn mà đi ngược chiều gió cũng mệt bở hơi tai. Cảm giác thật sự khó diễn ta được thành lời!

Chu Thư Nhân là kiểu người ngồi lì trong văn phòng, lượng vận động lớn nhất hằng ngày của anh là tiến cung rồi đi bộ vào chầu triều, thời gian còn lại chỉ ngồi, về nhà cũng có xe ngựa. Hồi nãy đi một quãng đường làm anh tức ngực, chân cực kỳ khó chịu. Cuối cùng anh không nhịn được mà ngồi phịch luôn xuống đống tuyết, xua tay thở hổn hển nói:

- Không được rồi, ta phải nghỉ mệt một lúc.

Anh có thể ráng nhịn cầm cự đến tận lúc này đã là ghê gớm lắm rồi, nếu không phải vì lo lắng dừng lại giữa đường sẽ không muốn động đậy nữa thì anh thật sự không kiên trì nổi.

Thái tử cũng mệt, nghỉ ngơi một lúc thấy khá hơn nhiều. Cậu ta luyện võ từ bé nên cơ thể khỏe mạnh, vả lại tuổi trẻ hồi phục nhanh chóng thành ra nhịp thở của cậu ta đã bình thường lại. Cậu ta nôn nóng muốn đi ra ngoài thành xem xét tình hình, nói:

- Vậy cữu công ngồi nghỉ tạm đi, ta đi xem trước.

Chu Thư Nhân nhìn nhóm hộ vệ theo tới, nói:

- Cẩn Ngôn và Thận Hành ở lại cũng ta, những người khác cứ đi theo cậu ta đi.

Thái tử mà xảy ra chuyện thật thì không ai gánh nổi trách nhiệm này. Nếu Thái Thượng Hoàng còn chưa giải quyết xong những mối nguy ngầm và Hoàng thượng âm thầm thanh lọc vài lần suốt mấy năm qua thì Hoàng thượng cũng chẳng dám cho Thái tử rời khỏi Kinh Thành.