Chương 1356 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Mấy ngày sau, cuối cùng đoàn người của Chu Thư Nhân cũng đến được Chương Châu - nơi xảy ra thảm hoạ nghiêm trọng nhất. Vị trí địa lý của Chương Châu không tốt, cho dù có tu sửa đường sá thì Chương Châu vẫn cứ phát triển rất chậm. Vả lại chất lượng đất đai khu vực có vấn đề, dẫn đến sản lượng lương thực không cao.

Trong đợt thiên tai tuyết lần này, Chương Châu bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Từ Kinh Thành đến Chương Châu có đi qua hai châu thành khác, tình hình thiên tai đều đã được khống chế rồi. Bá tánh chỉ cần dọn sạch tuyết đọng theo yêu cầu của quan phủ địa phương là được. Duy chỉ Chương Châu, kho lương nơi này cũng có lương thực, nhưng lại không dư dả bằng hai châu thành khác. Đời sống của bá tánh Chương Châu không mấy sung túc, tuyết rơi dày liên tục làm sập rất nhiều nhà cửa.

Tiến vào thành Chương Châu, Thái tử lập tức nhíu chặt đôi mày. Ngoài cửa thành Chương Châu dựng rất nhiều lều, vô số dân chúng gặp nạn tụ tập ngay ngoài cổng thành. Từ lúc tiến vào địa giới, Nghiêm đại nhân vẫn luôn im lặng không nói tiếng nào. Lúc này Nghiêm đại nhân mới cất lời:

- Sự phát triển giữa các châu thành vẫn còn chênh lệch quá nhiều.

Chu Thư Nhân tiếp lời:

- Chuyện này rất bình thường mà. Tân Châu nằm gần Kinh Thành nhất, lại có Bình Cảng nên Tân Châu phồn hoa là điều hiển nhiên. Trong khi đó, việc đi lại và vận chuyển hàng hoá ở Chương Châu không quá tiện lợi, cũng chẳng có tài nguyên sẵn có để thu hút người ta, bên này phát triển chậm hơn nhiều.

Không phát triển được, thu nhập từ thuế địa phương ít ỏi thì Chương Châu không nghèo mới là lạ đấy.

Nghiêm đại nhân trầm mặc, ông ấy chưa từng làm quan địa phương, không tiếp tục phát biểu ý kiến nữa, mà nhìn ra đường phố vắng lặng bên ngoài thông qua ô cửa kính xe rồi thở dài một hơi.

Thái tử cũng cực kỳ im lặng. Cậu ta có giúp phụ hoàng đọc tấu chương, bây giờ tuổi còn nhỏ nên chỉ toàn xem mấy chuyện vụn vặt, những hiểu biết của cậu ta về các châu hoàn toàn tích lũy được từ đọc tấu chương, trực quan hơn chút nữa là tình hình thu thuế. Chứ cậu ta cũng không biết nhiều trên các khía cạnh khác. Cậu ta nhìn thấy Kinh Thành phồn hoa, dòng thương đội nối liền không dứt trong kinh và bá tánh xung quanh Kinh Thành an cư lạc nghiệp. Cậu ta thường xuyên ra khỏi cung, rất thích đi đến những nơi như chợ mà cậu ta luôn nhìn thấy bá tánh tươi cười. Ra khỏi Kinh Thành, cậu ta chứng kiến công việc cứu tế khẩn trương, bá tánh được sắp xếp nơi ăn chốn ở đích đáng, cậu ta tự hào lắm. Đây là thiên hạ do chính phụ hoàng cậu ta cai trị!

Ấy vậy mà khi tới Chương Châu rồi, cậu ta nhìn thấy nhà cửa sụp đổ, đường sá bị nghẽn, bá tánh chạy nạn. Lều dựng ngoài thành ở tạm cũng rất đơn sơ, hoàn toàn không có nhà ở bố trí riêng cho dân tị nạn giống như ở Kinh Thành.

Chu Thư Nhân nhìn sắc trời, nói:

- Cũng không còn sớm, chúng ta đến khách đ**m trước đi.

Họ giả làm thương đội suốt cả chặng đường, thị vệ cải trang thành tiêu sư. Đằng sau còn có đoàn xe, những chiếc xe ngựa theo sau chất đầy lương thực, bông, và các vật tư khác lấy từ Tân Châu. Đây không phải là sắp xếp của Thái tử, mà là ý chỉ của Hoàng thượng sau khi biết được tình hình ở Chương Châu.

Thật ra lần này đoàn họ đi khá bất thình lình, tuyết rơi dày đặc phải phong tỏa thành mà vẫn còn thương đội vào thành rất dễ nhìn thấy. Nhưng ít ra cũng đỡ thu hút hơn việc Thái tử đến.  

Lúc tới khách đ**m, thức ăn còn chưa chuẩn bị xong thì thương nhân Chương Châu đã tìm đến tận nơi rồi. Thương đội xa lạ vào thành, lại đến ngay lúc thành bị phong toả nên thương nhân bản địa muốn tìm hiểu tin tức và thu mua hàng hoá của thương đội. Chu Thư Nhân uống trà không có động thái gì cả, tiếp tục chờ thức ăn được dọn ra bàn.

Thái tử đứng dậy, nói:

- Để cô ra xem.

Nghiêm đại nhân muốn đi theo, Chu Thư Nhân bèn kéo ông ấy lại. Chu Thư Nhân nói với thái tử:

- Một mình thiếu gia đi thôi.

Hai mắt Thái tử sáng rực, nói:

- Ừ, đồ ăn lên cũng không cần chờ cô.

Nghiêm đại nhân chờ Thái tử đi rồi mới cau mày hỏi:

- Đại nhân có ý gì chứ?

Chu Thư Nhân thả chén trà xuống, nhìn Nghiêm đại nhân bằng ánh mắt sắc lẻm:

- Chúng ta đã ở chung trong suốt cả chặng đường mấy ngày đến đây rồi, trước kia chưa từng tiếp xúc với đại nhân nhưng thời gian qua ta cũng vừa hay có những phát hiện không nhỏ.

Nghiêm đại nhân lại nhíu mày chặt hơn, ông ấy không cho rằng mình đã làm sai chuyện gì nên sắc mặt tỏ vẻ không vui. Nói:

- Vậy mời đại nhân nói ra đôi điều phát hiện.

Chu Thư Nhân nhận lấy lò sưởi tay do Cẩn Ngôn mang đến, rồi ra hiệu cho người trong phòng lui hết ra ngoài. Anh nói:

- Nghiêm đại nhân, ngài không cảm thấy ngài xen vào quá nhiều chuyện sao?

Vào hôm đầu tiên anh đã phát hiện ra, mấy ngày sau đó anh mới để ý nhiều hơn và cứ ráng nhịn cho tới Chương Châu. Có lẽ Hoàng thượng cũng nhận ra rồi, cho nên lần này mới bảo Nghiêm đại nhân đi theo. Bảo sao mới đầu bàn là anh sẽ dẫn Thái tử đi, lâm thời lại có thêm một vị Nghiêm đại nhân. Hiển nhiên Hoàng thượng muốn mượn miệng anh cảnh cáo Nghiêm đại nhân đây mà.

Nghiêm đại nhân vẫn không thả lỏng đôi mày, nói:

- Bản quan không cảm thấy vậy.

Ông ấy đòi hỏi Thái tử cực kỳ nghiêm khắc, ông ấy chẳng thấy mình làm sai chỗ nào.

Chu Thư Nhân duỗi ngón tay ra chỉ vào bản thân rồi lại chỉ vào Nghiêm đại nhân, nói:

- Ta và ngài là thần, Thái tử là trữ quân, tương lai là đế vương, ngài chỉ là một trong số những người thầy của Thái tử thôi. Cái gì nên nhúng tay vào, cái gì không nên nhúng tay vào thì không nên đi quá giới hạn vẫn hơn.

Rõ ràng Hoàng thượng không hài lòng khi Nghiêm đại nhân cứ chi phối Thái tử trong mọi chuyện. Thái tử có thể kính trọng thầy dạy, nhưng không được nghe theo bất kỳ ai. Bản thân Nghiêm đại nhân không có ý gì, nhưng Hoàng thượng lại không nghĩ vậy.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Cho dù Thái tử còn nhỏ thì Thái tử vẫn là quân, Thái tử có suy nghĩ của riêng mình. Ta cảm thấy Thái tử như vậy cũng tốt, tò mò mới có thể đi tìm hiểu, tìm hiểu mới có thể nghĩ ra cách để giải quyết, sau này Nghiêm đại nhân chỉ cần nhìn thôi. Chừng nào Thái tử làm sao, ngài đưa ra hướng đi thích hợp là được.

Nghiêm đại nhân mím môi, sau lưng ông ấy đã toát mồ hôi lạnh. Trở thành thầy dạy của Thái tử không những mang lại vinh quang, mà còn đại diện cho lợi ích. Nghiêm gia thu được rất nhiều lợi lộc nhờ ông ấy, người nhà cung phụng ông ấy vì ông ấy là thầy dạy của Thái tử. Thái tử kính trọng ông ấy, Hoàng thượng cũng rất nể mặt khiến ông ấy thật sự hơi quá trớn.

Nghiêm đại nhân ngước mắt nhìn Chu Thư Nhân, mà Chu Thư Nhân đã nhắm mắt dưỡng thần rồi.

   

Kinh Thành

Ngọc Sương mang ô mai chua đến Uông gia thăm Ngọc Lộ, nói:

- Tỷ nghe mẹ tỷ nói là muội muốn ăn trái cây, tỷ lo chăm sóc đứa trẻ nên trong đầu toàn là đứa trẻ, mẹ mà không tới thăm tỷ thì tỷ cũng không biết được, chỗ này là ô mai chua mẹ chồng tỷ làm đấy. Muội ăn thử xem có thích không?

Ô mai chua này do mẹ chồng làm cho nàng ấy lúc nàng ấy mang thai, nàng ấy thích ăn đồ ngọt nên không ăn nhiều. Tuy nhiên mẹ chồng lại rất thích vị ô mai này, thế là làm nhiều. Ngọc Lộ mang thai trong thời điểm nàng ấy chăm sóc con nhỏ nên quên khuấy đi mất, lúc đó trong đầu toàn là dưa muối của Đại thẩm, dưa muối của Đại thẩm không có tác dụng, nàng ấy cũng chẳng biết sao. Trong ấn tượng của nàng ấy, tiểu cô cô và tẩu tẩu đều ăn dưa muối của mẹ mà. Mẹ tới thăm nàng ấy có nhắc tới trái cây, nàng ấy mới sực nhớ ra trong nhà có ô mai chua.

Ngọc Lộ khui cái bình ra, hít hà mùi hương, nhịn không được thúc giục nha hoàng đi lấy đũa đến, nàng ấy ăn liền tù tì mấy miếng. Nói:

- Ăn tới xót ruột luôn rồi. Chắc đại tỷ còn chưa biết mấy ngày nay muội ăn cơm không vô, chỉ ăn trái cây lót dạ mà thôi.

Ngọc Sương cười nói:

- Đói bụng thì ăn cơm mau đi, muội thích cứ nói mẹ chồng tỷ còn nhiều lắm. Lát nữa tỷ về bảo nha hoàn mang qua cho muội.

Ngọc Lộ: - Dạ, cảm ơn Đại tỷ.

- Tỷ muội với nhau mà cảm ơn cái gì.

Ngọc Lộ cười hỏi:

- Cháu trai của muội có tên chưa nhỉ?

Ngọc Sương: - Nhũ danh gọi là Thu Thu, cha bảo chờ sang năm lên chùa về mới quyết định tên thật. Nói là đầu năm tính chuẩn hơn gì đó.

Ngọc Lộ không nhịn được cười: - Nhị thúc thương Thu Thu quá.

- Đúng vậy, cách một thế hệ thân thiết hơn mà.

Tuổi của tiểu đệ không lớn, cha cũng thương tiểu đệ lắm. Đáng tiếc tiểu đệ trưởng thành hơi sớm nên không thích nói chuyện, toàn bộ sự nhiệt tình của cha đều dồn hết lên người cháu ngoại.

Ngọc Sương thấy trong phòng không có nha hoàn, bèn nhỏ giọng hỏi:

- Muội ở trong phủ không bị ai coi khinh đó chứ?

Đây là lần đầu tiên nàng ấy tới Uông phủ sau khi Ngọc Lộ thành thân.

Ngọc Lộ: - Muội chị chọn những điều muội thích nghe để nghe thôi. Đại tỷ yên tâm đi, muội không bị ấm ức.

Nói đoạn, nàng ấy chỉ tay xuống bụng. Nói:

- Bây giờ muội đang mang thai bảo bối của họ, không ai có gan chọc tức muội đâu.

Ngọc Sương yên tâm, rồi lại cảm thán:

- Uông gia đúng là ít con cháu thật.

- Thì đó! Uông Uý của Đại phòng bọn muội là độc đinh, Uông Tinh nhị phòng cũng là độc đinh. Tam phòng có hai đứa con trai do thiếp thất sinh, nhưng tới đời cháu vẫn chỉ có một đứa cháu.

Con cháu thì ít, nhưng nữ nhân ở hậu viện các phòng lại không hề ít.

Ngọc Sương càng yên lòng hơn, nói với Ngọc Sương:

- Muội tin tỷ đi, thai này chắc chắn là con trai.

Đây là lời chúc phúc của nàng ấy dành cho muội muội. Có con trai trước thì sau này muội muội sẽ không gánh chịu áp lực quá lớn.