Chương 1355 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chu gia, Trúc Lan nhìn mấy đưa Ngọc Kiều đang chơi tuyết qua cửa sổ thì thấy Minh Đằng dính tuyết đầy người bước vào sân, chờ Minh Đằng vào phòng, Trúc Lan mới nói:

- Từ khi có tuyết tới giờ không được gặp cháu, dính tuyết đầy người thế này chắc lạnh lắm đúng không?

Nói xong, Trúc Lan bèn vươn tay sờ tay cháu trai, lạnh tới mức cô phải rút tay lại, hai tay thằng bé lạnh buốt.

Minh Đằng xoa tay mình, nói:

- Vừa có tuyết là cháu đã bị tiểu dượng túm đi rồi. Hai ngày qua cháu và Húc Sâm vẫn luôn giúp dân chúng dọn tuyết đọng trên mái nhà.

Trúc Lan châm trà nóng, nói:

- Uống cho ấm người đi.

Tay Minh Đằng đã bớt lạnh, bưng chung trà lên:

- Bà nội ơi, mẹ cháu đi thăm muội muội rồi ạ?

- Ừ, muội muội cháu thèm trái cây nên mẹ cháu mang cho con bé rồi.

Tay Minh Đằng khựng lại, nói:

- Đại gia tộc không tốt ở chỗ quy tắc khắt khe, cái gì cũng có định mức.

Trúc Lan gõ đầu Minh Đằng, bảo:

- Không khắt khe thì sao hình thành quy tắc, Uông gia tồn tại được lâu như vậy là nhờ những quy tắc khắt khe đó đấy, hơn nữa cho dù có định mức thì cũng có cấm tự mua thêm đâu, chỉ cần có tiền thì chẳng ai xen vào.

Minh Đằng uống trà, than thở:

- Nhưng muội phu thì có bao nhiêu tiền chứ, muội phu còn phải dựa vào tiền tiêu vặt hàng tháng để sống đấy. Tốt nhất là đừng đụng vào tiền trong của hồi môn của muội muội.

Trúc Lan trợn mắt:

- Thằng nhóc nhà cháu bớt càu nhàu lại đi, trưởng bối của Uông Úy sẽ lén cho nó thêm tiền, hơn nữa ai bảo Uông Úy chỉ dựa vào tiền được phát hàng tháng, sau khi Uông Úy thành thân cũng được chia cho một ít sản nghiệp mà.

Mặc dù không nhiều lắm nhưng Trúc Lan cảm thấy Uông gia làm vậy là đúng. Sau khi con cháu nào trong nhà lập gia đình thì sẽ được chia cho một ít sản nghiệp, đương nhiên những sản nghiệp này phát triển hay lụi bại đều là do chính mình, trưởng bối sẽ không quan tâm nữa, Uông gia không cho nhiều sản nghiệp mục đích chính là để rèn luyện.

Trúc Lan không biết lúc Uông Úy thành thân Đào thị có lén cho thêm tiền hay không, nhưng có thể khẳng định là trưởng tôn như Uông Úy sẽ không thiếu tiền.

Minh Đằng ăn bánh ngọt, nói:

- Lát nữa cháu phải soạn hành lý, ngày mai rời kinh đi tuần tra những thôn xóm lân cận cùng Húc Sâm để xem có nhà cửa nào bị sụp không.

Trúc Lan vô cùng vui mừng, nói:

- Cháu có thể gánh vác công việc độc lập rồi.

Minh Đằng cười: - Tất nhiên rồi ạ, cháu bà giỏi lắm đấy!

   

Ngoài Kinh Thành, đoàn người Chu Thư Nhân đi mãi không nghỉ ngơi, thế nhưng đến giữa trưa vẫn không kịp tới thành Tân Châu, vì di chuyển không dừng nên chỉ có thể ăn vài thứ để lót bụng luôn trên xe. Chu Thư Nhân mở rương ra, lấy bánh ngọt mà vợ đã chuẩn bị sẵn. Trong rương có bỏ túi chườm nóng nên bánh vẫn còn nóng hổi, còn có trà sữa nóng và cháo trắng, mấy loại dưa muối, một ít chà bông. Điểm chính là ở chà bông, có thịt heo và cả thịt cá. Rắc lên cháo là ngon khỏi phải bàn.

Trong lúc Thái Tử ngẩn người thì Chu Thư Nhân đang vui vẻ ăn cháo. Nghiêm đại nhân cúi đầu nhìn bánh trong tay mình, cảm thấy hơi không muốn ăn nữa. Thái Tử ra ngoài tất nhiên cũng có chuẩn bị, chỉ là lần này giản lược nên chỉ mang theo một hộp đồ ăn mà trong hộp cũng chỉ là những món bánh tiện lợi.

Tất nhiên Chu Thư Nhân cũng cảm nhận được ánh mắt của hai người nhưng anh vẫn vờ như không biết mà tiếp tục ăn cháo, im lặng mới giữ được thức ăn nên anh kiên quyết không lên tiếng. Thái Tử cũng ngại xin nên ăn bánh trong tay mình, Nghiêm đại nhân nhanh chóng giải quyết bánh rồi nhắm mắt nghỉ ngơi. Mắt không thấy lòng không phiền!

Chu Thư Nhân ăn xong rồi dọn dẹp, Thái Tử cảm thấy trong xe ngựa có vẻ quá yên tĩnh nên mở miệng nói:

- Cả chặng đường không thấy nạn dân nào chạy tới Kinh Thành, chứng tỏ phương pháp xử lý tình hình tai nạn rất có hiệu quả.

Chu Thư Nhân vuốt râu, chỉ cần có thiên tai xảy ra là nạn dân sẽ ùa tới Kinh Thành bởi vì Kinh Thành là thủ đô, sẽ không trơ mắt để dân chúng chết, Chu Thư Nhân rất tự hào. Nhìn đi, những điều anh thay đổi đã cứu được rất nhiều người.

Nghiêm đại nhân mở mắt ra, nói:

- Chu đại nhân có công rất lớn.

Chu Thư Nhân phất tay:

- Không thể quy hết mọi công lao cho bản quan được, hệ thống cứu tế của triều đình hoàn thiện là sự nỗ lực của tất cả mọi người chứ một người không thể làm được đâu.

Trong mắt Nghiêm đại nhân mang theo ý cười, ông ta là người nghiêm cẩn không thích những chuyện khác lạ, tuy nhiên Chu Thư Nhân lại liên tục phá vỡ rất nhiều quy tắc nên ban đầu trong lòng ông ta không thích, có gặp mặt trong buổi chầu thì cũng ngó lơ. Nhưng qua thời gian hiểu biết nhiều hơn, ông ta mới thay đổi ấn tượng về Chu đại nhân. Đúng là có vài người có thể đánh vỡ quy tắc.

Hôm sau, Uông Úy mua trái cây đưa đến Chu phủ, Minh Đằng thấy xót cha mẹ nên cũng dặn người đi mua thêm về, Lý thị cười hớn hở:

- Con rể khách sáo quá. Con đã nói là con không thiếu trái cây rồi mà, chưa gì mà con trai con đã mua lại cho con rồi.

Trúc Lan nói: - Con nói câu này mấy lần rồi. Ai cũng biết con có phúc, con trai con rể đều hiếu thảo.

Lý thị nhếch miệng cười vui vẻ, nói thật thì trong lòng thị thấy hơi sợ con rể, nói thế nào đây, thị sợ con rể coi thường mình nên con rể chủ động biếu quà khiến thị rất vui. Điều này chứng tỏ con rể tôn trọng thị, cho dù xuất thân thị không cao nhưng con rể vẫn chấp nhận nhạc mẫu như thị. Đương nhiên cũng thấy mừng cho con gái, điều này còn cho thấy việc con rể thương con gái mình.

Trong mắt Triệu thị toát lên sự hâm mộ, Lưu Phong cũng hiếu thảo nhưng sẽ không tặng cái gì quá quý giá vì điều kiện không cho phép, có điều thằng bé cũng có ưu điểm của riêng mình, vậy là sự hâm mộ trong mắt thị tan biến:

- Đúng là đại tẩu rất có phúc.

Vẻ mặt Lý thị hớn hở, hồi con gái lấy chồng đại ca thị có tới. Lần nào gặp đại ca cũng nói thị là người rất có phúc.

Miệng Tô Huyên mấp máy nhưng cuối cùng không nói ra lo lắng trong lòng, thị sợ sẽ có người ở Uông gia khua môi múa mép chuyện Uông Úy tặng trái cây, nhưng nghĩ lại thì Ngọc Lộ cũng không phải người dễ bị ức h**p, bây giờ mang thai càng có nhiều người che chở nên đỡ lo lắng hơn.   

Uông gia

Ngọc Lộ đang ở chỗ của bà cố, Nhị cô nãi nói với giọng điệu ghen ghét:

- Sau này cháu trai ta lấy vợ cũng phải tìm nhà vợ nào hào phóng mới được, một sọt trái cây kêu đưa là đưa tới ngay.

Đào thị điềm tĩnh trả lời:

- E là đệ muội không thực hiện được nguyện vọng này rồi, nhà mà Uông Tinh đính hôn không nhiều của cải như thế đâu.

Tam phòng là thứ xuất, tỏ vẻ yếu ớt nói:

- Ngọc Lộ à! Vào đông khó kiếm trái cây, nguyên sọt trái cây mà ăn không hết để hư thì phí lắm.

Trong lòng lão phu nhân hơi bực bội, Uông gia không đông con cháu nên con vợ lẽ trong nhà cũng được nuôi dưỡng cẩn thận. Có tìm người để đính hôn luôn là tìm nhà đàng hoàng, kết quả qua nhiều năm như vậy mà tầm nhìn hai vợ chồng tam phòng càng ngày càng thiển cận.

Lão phu nhân xụ mặt:

- Ngọc Lộ là đứa hiếu thảo, mới sáng sớm đã mang rất nhiều trái cây tới đây để biếu ta, ta lớn tuổi răng yếu nên không ăn được bao nhiêu, vậy mà con bé lại cứ thích tặng. Đúng là đứa hiếu thảo mà.

Nói xong, lão phu nhân đưa mắt ra hiệu cho bà tử bên cạnh, bà tử hiểu ý lát sau bưng một cái khay tới, bên trên là một bộ trang sức. Lão phu nhân mặc kệ sắc mặt thê tử lão nhị và thê tử lão tam như thế nào, bà nắm tay Ngọc Lộ nói:

- Bà biết cháu hiếu thảo, vậy nên bà nhận số trái cây này để tránh chuyện có người dòm ngó, còn đây là trang sức mà bà tặng cháu, cháu ngoan hãy nhận lấy nhé.

Cho chúng bây đố kỵ, chúng bây càng nói ta càng cho.

Ngọc Lộ không ngốc tới mức từ chối, nhận lấy rất vui vẻ:

- Cảm ơn bà cố ạ.

Thật ra Ngọc Lộ rất thích tới chỗ của lão phu nhân, tại sao ư? Tại vì nàng ấy có lợi chứ sao. Nhị cô nãi và Tam cô nãi càng làm mình làm mẩy thì phận tiểu bối như nàng ấy càng được ưu ái hơn. Nàng ấy mới gả tới đây chưa bao lâu mà đã nhận được biết bao ưu đãi rồi, hơn nữa hồi mới mang thai còn nhận được thêm một khoản. Hai mắt Ngọc Lộ sáng lấp lánh, nàng ấy hoàn toàn không tức giận với mấy lời Nhị cô nãi và Tam cô nãi nói. Nói thế là đang tặng bạc cho nàng ấy còn gì!