Chương 1354 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hai mắt Xương Trung sáng rực, cha cứ nói sẽ suy nghĩ về đề nghị của hắn, sau đó qua rất lâu vẫn chưa thấy trả lời, vậy mà hôm nay lại đồng ý:

- Có thật không ạ?

Chu Thư Nhân gặp con trai nên tâm trạng vô cùng tốt, cười nói:

- Tất nhiên, cha có lừa con bao giờ đâu?

Xương Trung chỉ vào đầu mình, nói:

- Cha à! Trí nhớ của con tốt lắm, hồi con còn nhỏ cha lừa con biết bao nhiêu lần.

Chu Thư Nhân cười khẩy:

- Con nghĩ kỹ đi rồi hẵng nói chuyện nhé.

Xương Trung khựng lại:

- Đúng là cha chưa từng lừa con bao giờ.

Chu Thư Nhân gật đầu hài lòng:

- Vậy mới ngoan chứ.

Xương Trung lầm bầm trong lòng là cha bắt nạt mình, nhưng vẻ mặt lại rất hưng phấn:

- Cha ơi, năm sau con có thể ra kinh cùng tỷ phu thật ạ?

Chu Thư Nhân nói: - Ừ, để có thời gian rồi cha sẽ nói chuyện với tỷ phu của con.

Có Dung Xuyên trông Xương Trung thì anh cũng yên tâm, anh chưa từng có ý định buộc con trai bên cạnh, mặc dù con trai còn nhỏ, nhưng anh ủng hộ việc để thằng bé ra ngoài một chút.

Xương Trung cực kỳ vui vẻ:

- Đến lúc đó con có thể đi tìm Ngô Minh đại ca.

- Ngô Minh đại ca của con cũng nhớ con lắm đấy, chắc chắn đến lúc đó sẽ kiểm tra bài vở con.

Xương Trung không thèm sợ, hất cằm:

- Con sẽ không làm Ngô Minh ca thất vọng đâu.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng. Ngô Minh ra kinh vài năm, qua thêm mấy năm nữa cũng đến lúc về kinh rồi. Anh vuốt mái tóc mềm mượt của con trai, Ngô Minh đúng là tài giỏi, chỉ mất vài năm ngắn ngủi đã hợp nhất được Hãn Châu chia bè chia phái, người này mới đúng là “trùm cuối". Mấy năm nay Hoàng Thượng vô cùng coi trọng Ngô Minh, anh nghe Hoàng Thượng nhắc tới Ngô Minh càng ngày càng nhiều, đây là chuyện tốt đối với y, cũng là chuyện tốt đối với Chu gia.

Hôm sau, Chu Thư Nhân chờ đội ngũ với Thái Tử tới phủ rồi mới lên xe ngựa đi theo Thái Tử rời khỏi Kinh Thành. Chuyến này có Cẩn Ngôn và Thận Hành đi theo.

Thái Tử rời kinh trong âm thầm, rất ít người trong Kinh Thành biết. Việc này ngoài Chu Thư Nhân tháp tùng thì chỉ còn sư phụ Nghiêm đại nhân của Thái Tử biết thôi. Để âm thầm rời kinh mà ba người ngồi cùng một xe ngựa, vì xe ngựa to rộng nên ba người ngồi cũng không quá chen chúc. Chu Thư Nhân là người hút mắt nhất trong ba người vì khoác áo rất dày, ôm lò sưởi tay trong lòng mà còn xách theo một cái rương bằng gỗ có thể xách được.

Thái Tử rất tò mò về cái rương này:

- Trong đây đựng gì thế?

Chu Thư Nhân đeo bao tay vuốt nhẹ cái rương, nụ cười trên môi càng dịu dàng hơn:

- Nương tử của thần sợ thần ăn không quen miệng nên mới chuẩn bị thức ăn cho thần.

Thái Tử muốn mở ra nhìn xem nhưng lại ngại không mở miệng, nhất là khi Nghiêm sư phụ đang nhìn chằm chằm cậu ta. Vì vậy, cậu ta chỉ có thể nén lòng hiếu kỳ xuống.

Hôm qua vì nha môn phụ trách dọn dẹp đường phố Kinh Thành không đủ người nên mời rất nhiều dân chúng ra phụ một tay, ra khỏi Kinh Thành vẫn có thể nhìn thấy rất nhiều dân chúng đang quét tuyết. Nghiêm đại nhân nhìn xuyên qua cửa sổ kính, nói:

- Làm một ngày được bao nhiêu bạc?

Cái này đúng là Chu Thư Nhân không biết. Thấy Nghiêm đại nhân nhìn về phía Thái Tử thì mới hiểu, người ta đang hỏi Thái Tử.

Thái Tử trả lời:

- Một ngày hai mươi văn tiền không cung cấp thức ăn ạ.

Nghiêm đại nhân ừ một tiếng, nói:

- Thái Tử có thể chú ý chuyện nhỏ thế này, không tồi.

Thái Tử nghĩ thầm là ngài luyện ra đấy, tính tình Nghiêm sư phụ giống như tên, làm chuyện gì cũng vô cùng nghiêm cẩn, cái không thích nhất là những câu trả lời chung chung không rõ ràng. Lại còn thích hỏi những thứ cậu ta không chú ý tới, nên dần dần cậu ta mới tập ra thói quen chăm nghe chăm nhớ.

Chu Thư Nhân ôm lò sưởi tay dựa vào cửa sổ không nói xen vào, nói thật thì anh rất thích cách giáo dục của Nghiêm đại nhân. Hoàng Thượng đã chọn lựa kỹ càng mới chọn được Nghiêm đại nhân cho Thái Tử.

   

Kinh Thành có nhiều đội buôn mà việc buôn bán thì không thể chậm trễ được, hôm qua không chờ triều đình hành động đã có đội buôn tự đi dọn tuyết đọng trên đường nên dù bây giờ xe ngựa đi hơi chậm chứ không bị kẹt.

*

Chu gia

Từ lúc Chu Thư Nhân rời đi Trúc Lan không có tinh thần làm gì cả, lần này ra ngoài không phải là theo Hoàng Thượng mà là theo Thái Tử, đi theo Hoàng Thượng không cần bận tâm thứ gì, nhưng đi theo Thái Tử thì phải lo lắng đủ chuyện. Lý thị bước vào thì thấy mẹ chồng uể oải, bèn nói:

- Mẹ ơi, mẹ lo cho cha à?

Trúc Lan nói: - Một chút, con mặc dày như vậy là tính ra ngoài ư?

Giọng điệu Lý thị tràn đầy lo lắng:

- Từ khi mang thai tới giờ Ngọc Lộ cứ nôn nghén mãi, đến dưa chua con làm cũng không có tác dụng gì, nhưng mà gần đây lại thích ăn trái cây, vừa khéo là mấy ngày trước Từ gia tới đưa bạc còn tặng thêm một ít trái cây. Vừa qua tuyết lớn quá nên con trì hoãn, hôm nay tuyết nhỏ rồi con mới tính tự mang trái cây đi tiện thể thăm Ngọc Lộ luôn.

Trúc Lan cũng ăn trái cây mà Từ gia đưa, mấy loại được tặng không phải là táo và quýt mà là trái cây hiếm khi thấy xuất hiện vào mùa đông:

- Chỗ mẹ còn nhiều lắm, con mang thêm một ít cho Ngọc Lộ đi.

Lý thị vội vàng xua tay, thị và tướng công có thể để dành cho con gái nhưng không thể để mẹ chồng nhịn ăn được:

- Mẹ, đã đủ rồi ạ.

Trúc Lan được nhiều quà biếu nên cho dù vào đông ít trái cây thì cô vẫn không thiếu trái cây để ăn bao giờ, cô tính gọi Thanh Tuyết vào nhưng Lý thị đã nhanh chân bỏ chạy. Trúc Lan bật cười, đây nào giống người sắp làm bà chứ.

Lý thị chạy ra khỏi chủ viện mới vỗ ngực điều chỉnh nhịp thở, sau đó từ từ đi ra ngoài. Gương mặt tròn trịa hơi nhăn nhó, từ sau khi con trai lập gia đình thị phát hiện những thứ trước kia đủ xài bây giờ lại không đủ, vừa phải cho con dâu và cháu gái, lại còn phải nhớ đến con gái mình. Lúc làm mẹ chưa cảm nhận được gì nhiều, tới khi làm bà nội rồi mới thấu được cái khó này.   

*

Uông phủ

Uông gia không thiếu tiền nhưng số lượng trái cây mua vào mùa đông hằng năm đều có định mức, đây là quy định muốn ăn nhiều thì tự đi mà mua chứ sẽ không cho các nhà nhiều hơn định mức. Gia đình nhiều người cũng nhiều thị phi, Ngọc Lộ lại có bối phận nhỏ nhất nhà, bên trên còn rất nhiều trưởng bối nên nàng ấy không mong tạo thêm phiền phức, bà nội muốn cho nàng ấy thêm trái cây nhưng nàng ấy đều từ chối hết. Ngọc Lộ sợ mình vừa nhận trái cây đã truyền ra lời đồn không tốt về mình, vì vậy bây giờ nàng ấy có bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu. Tuy nhiên cho dù là vậy… Ngọc Lộ nhìn mâm trái cây trên bàn, thật lòng muốn nói rằng định mức trái cây của Uông gia trong cả mùa đông còn không nhiều bằng một tháng ở nhà mẹ đẻ nàng ấy.

Uông Úy hỏi: - Sao nàng chỉ nhìn mà không ăn thế?

Ngọc Lộ không muốn khoe cuộc sống của mình ở nhà mẹ đẻ, vừa mới cầm trái cây lên đã nghe thấy tiếng bà tử kéo mành ra bẩm báo, vội đứng lên: - Mẹ.

Lý thị trừng mắt:

- Con đứng yên ở đó cho mẹ. Trên người mẹ toàn khí lạnh thôi, chờ tản hết đã.

Ngọc Lộ thấy cái sọt được xách vào sau đó: - Mẹ ơi.

Vành mắt đỏ bừng, chắc chắn đây là trái cây của cha mẹ vì mẹ sẽ không đụng vào phần trái cây dành cho đại ca, đám đệ đệ cũng thế, cho nên chỉ có thể là cha mẹ để dành không ăn không.

Lý thị cởi áo choàng sưởi ấm một hồi cho người ấm áp lại rồi mới đi tới, nắm tay con gái xốc miếng vải bông phủ trên sọt ra:

- Nghe nói con muốn ăn trái cây nên mẹ mới mang tới cho con, vậy mà hôm qua trời tuyết lớn quá đường sá khó đi. Hôm nay tuyết nhỏ mẹ mới mang sang đây đấy, nhiều trái cây thế này đủ cho con ăn một khoảng thời gian rồi.

Ngọc Lộ nói: - Mẹ à, chỗ con có trái cây rồi mà, cho dù con không đủ thì con rể mẹ cũng sẽ mua cho con.

Không phải nàng ấy đang nói dối, đúng là tướng công từng nói như vậy thật.

Lý thị phất tay:

- Nhà mình có thì phí tiền làm gì.

Uông Úy ngượng ngùng, cả sọt trái cây này đắt lắm chứ không đùa, huống chi bây giờ trời tuyết lớn đường sá không thông, nên trái cây lại càng tăng giá hơn nữa. Y khom lưng nói:

- Mẹ ơi, là do lỗi của con ạ.

Lý thị lại bảo:

- Sao lại nói như thế được, con thương nương tử của mình có mâu thuẫn gì với việc mẹ thương con gái mẹ đâu, mẹ chỉ có một đứa con gái thôi, tất nhiên là làm gì cũng lo cho nó rồi.

Uông Úy rất thích tính tình nhạc mẫu, rất thẳng thắn, đoán già đoán non khiến người ta mệt mỏi biết bao, đáp:

- Mẹ nói đúng ạ.

Chỉ là trong lòng lại nghĩ để mai đi mua một ít trái cây mang biếu cho nhạc phụ nhạc mẫu, phận con cháu như y không thể để trưởng bối tiết kiệm trái cây được.