Đợt tuyết lớn này kéo dài một ngày một đêm, tuyết đọng cao quá đầu gối, trận tuyết như muốn trả lại toàn bộ số tuyết của mùa đông, ở trong nhà khó mà đẩy cửa ra được. Trời tuyết như vậy đừng nói là buổi chầu bị hủy, tới nha môn còn không đúng giờ được nữa là.
Chu Thư Nhân đã quen dậy sớm, lúc anh dậy thì nhóm hạ nhân bên ngoài đang quét tuyết đọng, ra ngoài đi dạo một vòng, khi về thì vợ anh cũng đã dậy.
- Sao hôm nay dậy sớm thế?
Trúc Lan đã thay quần áo xong, nói:
- Nghe tiếng quét tuyết nên tỉnh giấc, bên ngoài đổ tuyết lớn lắm à?
Chu Thư Nhân trả lời:
- Ừ, mấy chỗ mà sáng hôm qua không dọn sạch hôm nay anh thấy cao qua đầu gối luôn rồi.
Trúc Lan nhóm chân nhìn xuyên qua cửa kính, mượn ánh sáng từ đèn lồng để xem tuyết đọng:
- Không biết là chỉ có Kinh Thành bị như vậy hay là trong phạm vi lớn.
Chu Thư Nhân rửa tay:
- Chắc là trong phạm vi lớn.
Sau khi hai vợ chồng rửa mặt xong thì trời vẫn còn chưa sáng, bữa sáng được bưng lên rồi mà trời cũng chỉ mới hưng hửng, nhìn kỹ bầu trời mới phát hiện mây đen vẫn dày đặc, xem ra còn trận tuyết lớn nữa.
Mấy người Chu lão đại ăn sáng xong thì tới chủ viện. Chu lão đại phải phụ trách việc dọn tuyết cho cả tòa nhà, còn phải phụ trách dọn một đoạn đường trước cổng phủ. Từ sau khi Kinh Thành sửa đường, cứ vào đông là đoạn đường trước cửa các nhà sẽ do các nhà quản lý nhằm tăng thêm hiệu suất dọn tuyết vào mùa đông. Hôm nay ngoài những nha môn quan trọng cần đi làm thì những bộ môn khác được nghỉ một ngày.
Xương Nghĩa nói: - Cha ơi, để lát nữa con đưa cha tới Hộ Bộ.
Chu Thư Nhân xua tay, nói:
- Không cần.
Vừa rồi thị vệ trong cung tới truyền lời, lát nữa anh phải vào cung nên anh đoán trận tuyết này xảy ra trong phạm vi lớn rồi.
Xương Trí ôm lò sưởi tay trong lòng, nói:
- Mới vào đông không thấy tuyết thì lo, bây giờ có tuyết rồi lại trực tiếp thành thiên tai. Cái thời tiết chết tiệt này!
Chu Thư Nhân im lặng không nói gì. Nếu trí nhớ của anh tốt thì thời kỳ Tiểu băng hà* thời Minh - Thanh, thiên tai xảy ra liên tiếp, khí hậu từ Nam tới Bắc đều khác thường, nhiệt độ không khí giảm xuống rõ rệt. Nhưng tiếc là anh không tìm hiểu về Tiểu băng hà mà chỉ có ấn tượng thôi, thời gian cụ thể cũng không nhớ kỹ.
(*Thời kỳ Tiểu băng hà là một giai đoạn mà nhiệt độ trên Trái Đất giảm xuống, bắt đầu từ khoảng thế kỷ 16 đến 19.)
- Cha, cha ơi.
Chu Thư Nhân hoàn hồn:
- Con mới nói cái gì, cha đang suy nghĩ.
Xương Trí nói: - Con nói cha nên mặc thêm mấy lớp áo và giày, trời bên ngoài nổi gió rồi.
Chu Thư Nhân cười gật đầu: - Ừ.
Anh không nhớ Tiểu băng hà cũng không sao, cố gắng tăng sản lượng nông nghiệp là được rồi.
Lúc Chu Thư Nhân tiến cung cũng không tính là sớm, đã có người tới rồi. Hoàng Thượng thấy trên áo choàng của Chu Thư Nhân có tuyết đọng, nói:
- Lại có tuyết.
Chu Thư Nhân gật đầu đáp:
- Vâng ạ, còn không nhỏ.
Hoàng Thượng nói: - Xem ra không tránh được nạn tuyết rồi, bây giờ Kinh Thành không có vấn đề gì, chủ yếu là tuyết lớn đã bao phủ mấy châu lân cận, nhất định phải tổ chức cứu tế các châu đúng hạn.
May mà đã sửa đường xong nên dọn tuyết dễ dàng hơn, vận chuyển vật tư qua lại cũng thuận tiện.
Hoàng Thượng đưa ra hết chỉ thị này tới chỉ thị khác, Chu Thư Nhân phụ trách móc tiền ra, mấy năm nay mưa thuận gió hòa, lại không có chiến tranh nên kho lúa khá dư dả. Kho lúa ở các châu cũng đủ để cứu tế. Trước kia có người dám dòm ngó đến lương thực trong kho lúa, ví dụ như lấy hàng hư thế hàng tốt, hoặc là trộn cát đá vào trong lương thực, có khi còn dám không nhập lương thực vào kho. Lúc Thái Thượng Hoàng còn chưa thoái vị, Chu Thư Nhân từng ám chỉ với Thái Thượng Hoàng rằng kho lúa là giới hạn, ai đụng vào thì người đó chết, giới hạn này không thể phá vỡ được. Ngay lúc đó Thái Thượng Hoàng nghe xong, ban đầu không tỏ vẻ gì, mãi đến khi sắp xếp xong mới nổi giận, giết gà dọa khỉ, cuối cùng mới khiến mọi người ý thức được lương thực là thứ không thể đụng vào. Khi ấy Thái Thượng Hoàng còn vì chuyện này mà sửa đổi luật pháp, tru di tam tộc không nhân nhượng. Bởi vì một loạt hành động này nên mới dẫn tới việc kho lúa dư dả, nếu xảy ra thiên tai thì triều đình cũng ứng xử được.
Gió tuyết bên ngoài không nhỏ, các đại thần nhận lệnh ra cung, còn Chu Thư Nhân thì bị Hoàng Thượng giữ lại. Hoàng Thượng nói:
- Trẫm muốn cho Thái Tử tới khu vực chịu nạn tuyết để xem. Chu ái khanh, trẫm mong khanh có thể dẫn Thái Tử đi cùng.
Rất nhiều vấn đề về việc cứu tế là do Chu Thư Nhân đề xuất, bây giờ triều đình đã dần dần hoàn thiện hệ thống cứu tế rồi nên không thể bỏ qua công lao của Chu Thư Nhân được. Ngài và phụ hoàng có linh cảm rằng Chu Thư Nhân vẫn còn những ý tưởng khác, chỉ là không nói ra thôi. Vậy nên ngài hi vọng Chu Thư Nhân sẽ dẫn Thái Tử đi xung quanh xem xét, để Thái Tử hiểu biết được mức độ nghiêm trọng của tình hình tai nạn. Đồng thời cũng mong Chu Thư Nhân chỉ bảo cho Thái Tử một chút.
Râu Chu Thư Nhân như muốn dựng ngược, Hộ Bộ bỏ tiền thì để mấy quan viên ở Hộ Bộ giám sát là được, còn người làm Thượng thư như anh không cần động tay, anh còn tưởng mình sẽ được ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày nhưng ai dè Hoàng Thượng không tính tha cho mấy ngày nghỉ của anh.
Hoàng Thượng tiếp tục nói:
- Thái Tử khác với trẫm, hồi trẫm còn nhỏ là lúc quốc gia mới vừa thành lập, lúc nào trẫm và phụ hoàng cũng phải đề cao cảnh giác, Thái Tử hạnh phúc hơn trẫm nhiều nên nó không chín chắn được như trẫm khi xưa. Trẫm không thể làm triều đình rung chuyển chỉ vì muốn bồi dưỡng Thái Tử được. Mà sau này quốc gia cũng không cần một vị Thái Tử tràn đầy dã tâm, cái quốc gia cần là một vị vua có thể quản lý tốt quốc gia. Vì vậy, xin hãy dạy cho nó nhiều vào, để nó đặt dân chúng trong lòng, để nó trưởng thành một người có thể gánh vác trọng trách quốc gia.
Trong lòng Chu Thư Nhân dao động, cả Thái Thượng Hoàng và Hoàng Thượng có dã tâm cũng thế. Nhưng không thể phủ nhận được chuyện hai người họ đều là vị vua tốt đối với dân chúng:
- Tuân chỉ.
Nụ cười trên khóe miệng Hoàng Thượng rõ ràng hơn, sao cứ bám dính lấy Chu Thư Nhân không buông, đó là vì cả phụ hoàng và ngài đều biết trong đầu Chu Thư Nhân có rất nhiều ý tưởng, có lẽ năng lực làm việc của Chu Thư Nhân không phải đứng đầu nhưng bàn về ý tưởng thì không ai có thể vượt qua được Chu Thư Nhân.
Lúc Chu Thư Nhân ra cung thì gió tuyết đã rất lớn, bên cạnh anh có người cầm ô, ra tới bên ngoài, đường phố đã được dọn dẹp sạch sẽ và có đường cho xe ngựa chạy. Chu Thư Nhân về Hộ Bộ trước để sắp xếp mọi chuyện, sau đó mới gọi Khâu Duyên và Lưu đại nhân tới để bàn giao cho họ cùng quản lý Hộ Bộ. Chuyến này anh phải ra kinh một khoảng thời gian.
Buổi chiều, Trúc Lan kinh ngạc:
- Sao tự dưng anh về rồi?
Chu Thư Nhân tháo mũ, tuyết đọng trên mũ rớt vào cổ áo khiến anh lạnh run lập cập:
- Ngày mai anh phải rời kinh cùng Thái Tử, chuyến này đi ít nhất mười ngày. Em sắp xếp hành lý giúp anh nhé.
Trúc Lan cau mày:
- Thái Tử rời kinh?
- Ừ, Hoàng Thượng bảo anh đưa Thái Tử đi học tập.
Trúc Lan vẫn chưa hết cau mày, nói:
- Trời lạnh thế này, ra ngoài cực lắm.
- Hoàng Thượng còn nỡ để Thái Tử chịu cực mà.
Trúc Lan không nói tiếp nữa:
- Vậy để em xếp cho anh nhiều quần áo một chút, anh đi xa phải biết chăm sóc tốt cho bản thân đấy.
Cô hiểu được dụng ý của Hoàng Thượng, chỉ là đang xót chồng thôi.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Nếu Thái Tử kế vị, có một vị vua nhân đức cũng là chuyện tốt đối với quốc gia và dân chúng, cả gia tộc chúng ta cũng thế.
Trúc Lan thở dài:
- Vậy em đi soạn hành lý cho anh ngay đây.
- Ừ.
Xương Trung nghe tin cha đã về thì chạy từ thư phòng ở tiền viện tới:
- Cha ơi, hôm nay cha về sớm quá.
- Thằng nhóc nhà con ở nhà có học hành nghiêm túc không đó?
Xương Trung ỷ vào việc mình thông minh nên hay chơi chiêu trò, nhưng sau khi hắn ở chung với Minh Thụy một khoảng thời gian ngắn thì thái độ học tập của hắn trở nên vô cùng nghiêm túc:
- Con học nghiêm túc mà.
Chu Thư Nhân nắm tay con trai, đã sờ thấy vết chai trên đầu ngón tay rồi, đây là dấu vết của việc luyện chữ từ nhỏ, trong lòng anh cảm khái nếu là ở hiện đại thì chắc chắn anh sẽ không yêu cầu con trai như thế này. Nhưng vì đây là cổ đại, Xương Trung là đứa con út của anh nên từ nhỏ đã bị chú ý và hưởng thụ những đãi ngộ tốt nhất nên cũng phải trả giá bằng cách dốc hết sức học hành:
- Có mệt hay không?
Xương Trung lắc đầu đáp:
- Không mệt ạ.
Chu Thư Nhân xoa đầu con trai, nói:
- Chuyện mà con nói với cha, cha đồng ý.