Tuyết Hàm nhíu mày nói:
- Mấy đứa nhỏ còn bé quá, con và Dung Xuyên lại không tính dắt tụi nhỏ ra khỏi kinh. Hoàng Hậu nương nương biết chuyện này nên muốn đón hai đứa nhỏ vào cung.
Trúc Lan đã hiểu:
- Con không muốn hai đứa nhỏ vào cung sao?
Tuyết Hàm phát sầu:
- Mẹ à, mẹ cũng biết phụ hoàng và mẫu hậu cưng chiều Lâm Hi và Trạch Nhi mà, vậy thì sao mấy hoàng tử trong cung không có ý kiến cho được, Thái Tử và Tứ hoàng tử không thèm để ý là vì chúng là con của Hoàng Hậu được gặp phụ hoàng và mẫu hậu thường xuyên. Nhưng những hoàng tử khác thì không được gặp, chắc chắn trong lòng sẽ thấy không thích Lâm Hi và Trạch Nhi.
- Con sợ Lâm Hi và Trạch Nhi bị ức h**p à?
Tuyết Hàm làm mẹ không sợ gì khác chỉ sợ con mình bị bắt nạt, nàng nói:
- Dạ, sẽ không ức h**p công khai nhưng nói không chừng sẽ âm thầm ngáng chân. Phủ Tần Vương đơn giản, hai đứa nhỏ lớn lên trong tình yêu thương, tuổi lại nhỏ nên khó tránh khỏi việc ngây thơ trong đối nhân xử thế, con sợ ạ.
Trúc Lan nắm tay con gái, nếu đã bước vào vòng xoáy, Hoàng Hậu có che chở kín kẽ cỡ nào cũng không thể chu toàn được, hậu cung nhiều nữ nhân nên nhiều thị phi, trước nay chưa từng ngớt chuyện tính kế. Đôi khi nữ nhân trong hậu cung tranh nhau cũng không phải thật sự vì tình yêu của Hoàng Thượng, bọn họ tranh đấu vì gia tộc và vì con cái.
Trúc Lan hỏi: - Thế Dung Xuyên nói như thế nào?
- Chàng nói có thể đây là ý của Hoàng Thượng.
Trúc Lan lại hỏi tiếp:
- Thế Thái Thượng Hoàng thì sao?
Tuyết Hàm ngẩn người, xuất phát từ bản tính của cha mẹ nên nàng và Dung Xuyên lo lắng u sầu, đâm ra quên rất nhiều thứ, nàng nói:
- Mẹ, ý mẹ là phụ hoàng cũng đồng ý sao?
Nếu không đồng ý thì phụ hoàng đã không giữ im lặng rồi.
Trúc Lan vỗ tay con gái, nói:
- Có lẽ là Thái Thượng Hoàng đề nghị với Hoàng Thượng rồi ngài mới đề cập với Hoàng Hậu, mà Hoàng Hậu đồng ý thoải mái như thế cũng là vì có ý đồ riêng.
Trúc Lan ngừng một hồi rồi mới tiếp tục nói:
- Như con đã nói phủ Tần Vương đơn giản, nhưng Lâm Hi và Trạch Nhi là con cháu hoàng thất, bọn chúng đã vô tư nhiều năm rồi, cũng đến lúc nên trưởng thành. Đây mới là ý định của Thái Thượng Hoàng, các con không thể nhẫn tâm nên Thái Thượng Hoàng giúp các con đấy.
Đương nhiên, Thái Thượng Hoàng cũng không nỡ tự đi dạy nên mới trực tiếp đá trách nhiệm này cho Hoàng Thượng và Hoàng Hậu. Đưa vào cung ở mấy tháng, mắt không thấy lòng không đau.
Tuyết Hàm cười khổ:
- Sau khi làm mẹ thì con mềm lòng hẳn, con và Dung Xuyên đều mong tụi nhỏ vui vẻ hạnh phúc cả đời, có thể đối mặt muộn bao lâu thì muộn bấy lâu, lại cố ý quên mất chuyện bọn chúng là con cháu hoàng thất.
- Điều này cũng không trách các con được, Dung Xuyên lớn lên ở bên ngoài, quên mất cũng là chuyện thường tình, cha mẹ bảo bọc con cái là thiên tính mà.
Chủ yếu vẫn là do phủ Tần Vương quá đơn giản nên hai vợ chồng mới tự động quên mất nhưng Thái Thượng Hoàng thì vẫn luôn quan sát, đây cũng là đãi ngộ của riêng Dung Xuyên.
Học viện
Xương Trung lật sách đọc, đẩy Ôn Tiêu đang chắn ánh sáng ra. Ôn Tiêu bị đẩy lảo đảo nhưng rất nhanh đã lấy lại thăng bằng, thò tới:
- Nhà các huynh cũng nhận được tin đúng không?
Xương Trung biết không thể đọc sách tiếp được nữa rồi, bèn khép sách lại hỏi:
- Tin gì?
Ôn Tiêu: - Đừng giả bộ, gần như mọi người đều biết cả rồi, làm gì có chuyện nhà huynh không biết chứ. Cho nên người ra kinh là huynh đúng không.
Tất nhiên là Xương Trung có biết, cha đã nói chuyện với hắn và Minh Thụy rồi. Hắn không để ý cơ hội này, huống chi đúng là cơ hội này thích hợp với Minh Thụy hơn. Vả lại, hắn còn có tính toán riêng của mình.
Ôn Tiêu thấy Xương Trung không nói gì thì nhận định người đi là Xương Trung, trong giọng nói mang theo sự không phục:
- Ôn Dung nhà ta không được đi, dựa vào đâu mà trực tiếp chọn Ôn Kỳ ở chi thứ hai chứ. Ta kém hơn Ôn Kỳ chỗ nào?
Xương Trung thầm nghĩ, mặc dù chưa từng gặp Ôn Kỳ nhưng dựa theo tính cách của Ôn Tiêu, nếu hắn là Ôn lão gia tử thì hắn cũng sẽ chọn Ôn Kỳ:
- Huynh không phục vì không chọn huynh, hay là vì chưa có cơ hội để cạnh tranh?
Ôn Tiêu tức giận ngồi xuống:
- Cái nào cũng có.
Từ sau khi Xương Trung quen Ôn Tiêu thì cũng không cảm thấy Ôn Tiêu khó chơi chung, chỉ là một đứa nhỏ bị chiều hư thôi. Dù sao hắn không chiều theo Ôn Tiêu là được, hắn nói:
- Huynh đừng càu nhàu với ta, có gan thì đi mà nói với ông nội huynh đấy.
Ôn Tiêu hừ một tiếng:
- Huynh tưởng ta chưa nói à?
Trong nhà có cái gì tốt cũng dành cho đại phòng và nhị phòng, tam phòng cũng là đích tử đích tôn mà, vậy mà ông nội cứ thiên vị Ôn Dung, bây giờ tới lượt Ôn Kỳ. Càng nghĩ càng tức nổ phổi!
Ôn Tiêu thấy Xương Trung lại không để ý tới mình thì cất cao giọng hơn nữa:
- Người vừa sinh ra đã không thiếu cơ hội như huynh thì sao mà hiểu được ta chứ.
Khóe miệng Xương Trung giật giật:
- Ta cũng không muốn hiểu huynh.
Mặt mũi Ôn Tiêu càng cau có hơn, ban đầu hắn rất ghét Chu Xương Trung, nhưng tiếp xúc lâu rồi, hắn phát hiện cũng có thể nói chuyện với Chu Xương Trung ở học viện. Hắn không thích phản ứng với đám người nịnh nọt mình, nhưng ai không để ý tới hắn thì trái lại hắn càng quan tâm.
Lúc tan học, Minh Thụy ra trước chờ tiểu thúc thúc và mấy đứa Minh Huy, liếc mắt một cái đã thấy cái đuôi theo sau tiểu thúc thúc, quá quen rồi. Đợi tới cổng thư viện, Ôn Tiêu trực tiếp hất cằm đi lướt qua mọi người để ra về.
Minh Huy cạn lời:
- Chơi sắp được hai năm rồi, hắn còn chưa chơi chán à?
Xương Trung nói: - Mặc kệ hắn đi, hắn đang bực bội trong lòng đấy.
Minh Thụy lại nói:
- Có ngày nào hắn không bực bội đâu?
Minh Huy và Minh Gia nhìn nhau, hai huynh đệ đều bật cười. Xương Trung cũng không nhịn được nên cười theo.
Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân vào triều sớm, trong lúc chờ Hoàng Thượng, các vị đại thần như Chu Thư Nhân đều nhìn trời. Hôm nay trên trời giăng kín mây đen, ai cũng đang thảo luận xem không biết có tuyết rơi hay không.
Lúc Hoàng Thượng đến thì trên đầu có bông tuyết, vậy là bên ngoài đã đổ tuyết rồi. Cuối cùng tâm trạng u ám của Hoàng Thượng cũng tốt lên. Phải biết rằng đã sắp tới cuối năm mà tổng cộng chỉ có vài trận tuyết thôi.
Hôm nay bầu không khí trong triều rất tốt, nhóm Tề Vương cũng vào chầu, chờ tới khi tan chầu thì nhóm Tề Vương ở lại, Chu Thư Nhân thì theo Dung Xuyên ra khỏi cung. Chu Thư Nhân tò mò:
- Sao hôm nay con không ở lại?
Dung Xuyên cầm ô giúp cha, đứng ở chỗ có thể chắn gió, vì gió hơi lớn nên hắn hơi cúi đầu, nói:
- Hôm nay Hoàng Thượng tìm đám người Tề Vương, không liên quan gì đến con hết.
Chu Thư Nhân nhảy số rất nhanh:
- Là vì chuyện sang năm cho Thái Tử đi xa à?
Dung Xuyên gật đầu: - Dạ phải.
Hắn có nhiệm vụ phải làm nên không cùng đường với Thái Tử, mà thật ra cho dù có cùng đường thì Hoàng Thượng cũng sẽ không để hắn đi theo vì sợ Thái Tử sẽ ỷ lại hắn. Nhưng nhóm Tề Vương thì lại khác, không phải thúc thúc ruột thịt, đừng nói ỷ lại, có khi còn đề phòng nhiều hơn ấy chứ.
Chu Thư Nhân nghĩ tới chuyện hôm qua vợ đã nói:
- Cho Lâm Hi và Trạch Nhi vào cung cũng là tốt cho chúng.
Dung Xuyên cười nói:
- Tuyết Hàm vừa về đã nói với con rồi, đúng là con xem nhẹ chuyện này nên con đã đồng ý rồi.
- Ừ, nhưng mà cái gì nên chuẩn bị thì vẫn phải chuẩn bị để tránh bị ức h**p. Thật ra biết mách một cách thích hợp thì vẫn được.
Dung Xuyên vui vẻ:
- Con nhớ rồi ạ.
Chu Thư Nhân vờ như lời vừa rồi không phải do anh nói, anh vươn tay đón bông tuyết to như lông ngỗng. Nói:
- Trận tuyết này không nhỏ.
Dung Xuyên nói: - Đúng vậy ạ, tích cóp tuyết trong suốt mùa đông mà.
Chu Thư Nhân thở dài:
- Tiến độ sửa chữa trong thành vẫn còn chậm quá.
Mấy năm nay Kinh Thành vẫn liên tục quy hoạch lại nhưng vì vấn đề an trí nên tốc độ không thể nhanh được. Có điều ở Kinh Thành vẫn còn xem như khá tốt, bởi vì là trung tâm chính quyền nên Kinh Thành là nơi đầu tiên nhận được lợi ích thực tế từ tất cả những chính sách trong khi dân chúng ở những châu khác thì khó khăn hơn.