Chương 1351 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Minh Thụy không ngẩng đầu mà tiếp tục đọc sách:

- Tiểu thúc à, con đã gần khỏe hẳn rồi.

Xương Trung rút sách của Minh Thụy ra, mắt láo liên hỏi:

- Vậy thì cũng đâu cần chăm như thế, nào lại đây! Chúng ta tâm sự cảm nhận sau khi đính hôn đi.

Minh Thụy đỏ mặt, nhưng vẫn không quên giành lại sách:

- Đính hôn thì có cảm nhận gì được chứ.

Xương Trung không lớn bằng Minh Thụy nên tất nhiên không giành lại Minh Thụy rồi, Xương Trung vốn định dời sự chú ý của cháu trai, ai ngờ vô dụng, nói:

- Con đừng ép bản thân mình như thế, con quá vất vả rồi.

Minh Thụy kéo tấm chăn nhỏ trên đùi lên, nói:

- Những nỗ lực mà con bỏ ra bây giờ là để tương lai suôn sẻ hơn. Tiểu thúc thúc à, thúc không biết ngày nào cha con cũng học bài đến khuya đâu. So với cha thì con có bõ bèn gì.

Xương Trung nghe vậy không quấy rầy Minh Thụy nữa mà co người rúc trong chăn, nằm nghiêng không nhúc nhích. Minh Thụy cho rằng tiểu thúc ngủ rồi nhưng kế tiếp lại thấy tiểu thúc thúc thò tay ra lấy một cuốn sách, sau đó ngồi dậy cầm sách đọc rất nghiêm túc. Minh Thụy há miệng th* d*c, lời tới bên môi lại nuốt trở vào. Hai người lẳng lặng đọc sách.

Chu Thư Nhân đứng ngoài cửa sổ, từ cửa sổ có thể nhìn thấy con trai và Minh Thụy ở bên trong. Anh đứng đó một hồi rồi mới rời đi.

Chủ viện, Trúc Lan lấy làm khó hiểu:

- Hôm nay hiếm khi được về sớm, không phải anh đi thăm hai đứa nhỏ à? Sao quay lại nhanh thế?

Chu Thư Nhân ngồi cởi giày, nói:

- Bọn chúng đang học nên anh không vào quấy rầy.

Trúc Lan thấy khó hiểu:

- Mọi khi anh có thế đâu!

Chu Thư Nhân đổi giày, nói:

- Minh Thụy rất nỗ lực, kéo theo Xương Trung cũng nỗ lực theo. Để hai đứa này ở chung với nhau khá tốt.

- Em lại thấy Minh Thụy quá vất vả.

- Minh Thụy là đứa biết rõ bản thân nó muốn gì nhất trong số mấy đứa cháu, hơn nữa nó cũng biết muốn đạt được thì phải trả giá gấp bội. Rất tốt!

Nhà mình nhiều cháu trai, anh lại dành nhiều sự chú ý cho Minh Vân nhất trong đám cháu trai nên ít để ý tới Minh Thụy hơn. Cùng lắm chỉ biết là thằng bé này cực kỳ chịu khó.

Trúc Lan nói: - Minh Thụy là con trai cả của nhà lão Nhị, thằng bé này lại tinh tế. Nó thương cha nó đấy.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng:

- Sang năm Thái Tử sẽ thay Hoàng Thượng đi thị sát.

Trúc Lan thấy hứng thú:

- Đi thị sát?

Chu Thư Nhân gật đầu:

- Ừ, bây giờ những tuyến đường chính đã được sửa xong nên Thái Tử thay Hoàng Thượng đi thị sát.

Trúc Lan khá bất ngờ, hỏi:

- Không phải Thái Thượng Hoàng từng lén đi xem rồi à?

Chu Thư Nhân giải thích:

- Lần này không chỉ là thị sát, cái chính là Hoàng Thượng muốn mượn cơ hội này để Thái Tử tự đi xem các châu và học làm một vị vua vì dân chúng.

Trúc Lan cảm khái:

- Hoàng thượng giáo dục không tồi.

Thái Tử ngồi tít trên cao không hiểu gì về dân sinh thì sẽ xa cách với dân chúng, tai nghe vĩnh viễn không bằng nhìn thấy tận mắt.

Chu Thư Nhân gật đầu:

- Đúng là không tồi.

Hoàng Thượng có dã tâm mở rộng giao lưu quốc tế, vì vậy vị vua kế tiếp cần phải có tài quản lý. Bây giờ Hoàng Thượng đang dạy cho Thái Tử làm thế nào để quản lý đất nước tốt hơn, đầu tiên phải bắt đầu từ việc hiểu biết dân chúng.

Trúc Lan hỏi: - Đột nhiên anh nói chuyện này cho em biết, chắc không đơn giản chỉ là chia sẻ tin tức thôi đúng không.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng:

- Hoàng Thượng báo trước một tiếng với anh là vì mong khi Thái Tử hỏi anh điều gì thì hãy giảng giải nhiều hơn về dân sinh, đồng thời chuyến này Thái Tử đi sẽ dẫn theo một vài người.

Trúc Lan híp mắt:

- Hoàng Thượng chừa chỗ cho nhà ta?

Chu Thư Nhân gật đầu:

- Ừ, Hoàng Thượng không chỉ muốn cho Thái Tử hiểu biết dân chúng mà còn hy vọng con cháu các thế gia lớn sau này làm việc cho triều đình cũng hiểu biết nên rất nhiều gia tộc ở Kinh Thành đều có suất đi theo.

Trúc Lan đã hiểu:

- Vậy là ban đầu anh đã có quyết định cho ai đi, nhưng bây giờ lại chần chờ.

Chu Thư Nhân gật đầu:

- Minh Vân đã vào Hàn Lâm Viện, Minh Đằng lại không theo Thái Tử. Anh đã tính để Xương Trung đi mà bỏ quên Minh Thụy.

Trúc Lan đã hiểu:

- Chuyến này chắc chắn thế gia sẽ chọn những thiếu niên tầm mười lăm, mười sáu tuổi. Xương Trung còn nhỏ nên để Minh Thụy đi đi, trong đám cháu thì Minh Thụy ít có cơ hội nhất.

Nhà lão Đại có Minh Vân và Minh Đằng rồi, không thể thiên vị cho Minh Huy nữa. Minh Lăng nhà lão Tứ thì còn nhỏ quá mà tuổi tác của Minh Gia nhà lão Ngũ cũng không lớn. Minh Vân và Minh Đằng đều không đi được, dựa theo độ tuổi từ lớn tới nhỏ cũng nên là Minh Thụy.

Chu Thư Nhân đáp: - Ừ.

Chỉ cần hai vợ chồng Trúc Lan nói chuyện trong phòng sẽ không để lại người, thói quen này dẫn tới việc chỉ cần hai người bắt đầu nói chuyện là hạ nhân trong phòng sẽ tự động đi ra ngoài. Hai vợ chồng nói cái gì cũng không ai biết.

Có thể nói Chu Thư Nhân là người đầu tiên biết được việc này từ miệng Hoàng Thượng, sau đó mới từ từ có người nhận được tin tức và bắt đầu âm thầm chuẩn bị.

   

Nhiệt độ không khí càng ngày càng lạnh nhưng vẫn không đổ tuyết, gió lạnh không ngừng khiến dân chúng lo cho vụ mùa sang năm. Chu lão đại không chỉ quản lý đất đai của nhà mình mà còn phải để ý đất đai của cả phủ, hắn lo lắng chuyện mùa màng sang năm đến mức nổi nhiệt miệng:

- Mẹ ơi, đừng nói năm sau sẽ bị hạn hán nhé!

Lý thị kêu lên mấy tiếng:

- Tốt linh xấu không linh, không biết nói chuyện thì chàng đừng nói.

Hù chết người, còn nói là hạn hán. Hạn hán thì sao mà sống nổi?

Chu lão đại vội vỗ miệng mình:

- Tốt linh xấu không linh.

Trúc Lan đến cổ đại nhiều năm nhưng đúng là chưa thấy cảnh mùa đông thế này bao giờ, cô nói:

- Nói không chừng qua một khoảng thời gian nữa là tuyết rơi thôi, chuyện này ai mà nói chắc được chứ.

Lý thị nói: - Mẹ nói tuyết rơi thì chắc chắn tuyết sẽ rơi.

Trúc Lan: "..."

Cô chỉ nói theo hướng lạc quan thôi, chứ nếu nói gì mà linh đó thì tốt quá rồi.

Chu lão đại không vui, ngược lại bắt đầu lo lắng tới việc đầu mùa đông không có tuyết. Nếu lỡ bây giờ có tuyết thì có khi nào sẽ tạo thành bão tuyết không.   

Lúc này Trúc Lan cực kỳ nhớ dự báo thời tiết ở hiện đại. Nghe tiếng gió to vù vù bên ngoài, Trúc Lan không có tinh thần:

- Các con về hết đi.

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân cũng sợ có thiên tai nên liên tục xác nhận rằng vật tư dự trữ không thành vấn đề, lúc này mới yên tâm một chút. Lưu thị lang mới nhậm chức có khả năng làm việc rất tốt, về mặt đối nhân xử thế còn cẩn thận hơn cả Vương đại nhân.

Lưu thị lang hỏi:

- Đại nhân nhíu mày là vì lo lắng chuyện thời tiết sao?

Chu Thư Nhân đáp: - Ừ.

Lưu thị lang nói: - Mấy năm nay triều đình chuẩn bị rất đầy đủ, cũng đã có kinh nghiệm xử lý thiên tai nên đại nhân có thể yên tâm một chút.

Chu Thư Nhân hỏi lại:

- Gần đây làm việc đã quen chưa?

- Hộ Bộ phân công rõ ràng, hạ quan đã thích ứng rồi nên làm việc cũng xem như quen tay.

Chu Thư Nhân gật đầu, nói:

- Vậy là tốt rồi, nếu ngài có vấn đề gì thì phải hỏi Khâu Duyên ngay. Không có chuyện gì ở Hộ Bộ mà ngài ấy không biết xử lý.

Lưu thị lang đáp: - Vâng ạ.

Chu gia, Trúc Lan được gặp cháu ngoại gái Lâm Hi nên có tinh thần hơn:

- Trời gió to như thế, sao con lại dẫn Lâm Hi về đây?

Tuyết Hàm chỉ vào cái sọt được bê vào:

- Trái cây đặt mua đã được gửi tới rồi nên con mang một ít đến cho cha mẹ, đã lâu Lâm Hi cũng không gặp bà ngoại nên con bé cứ nhõng nhẽo đòi đi, con hết cách với nó nên mới dẫn theo đấy chứ.

Lâm Hi nằm trong lòng bà ngoại, nói:

- Bà ngoại, bà ngoại không nhớ cháu sao!

Trúc Lan cười: - Nhớ chứ, bà ngoại nhớ Lâm Hi mà.

Lâm Hi là đứa bé lớn lên trong tình yêu thương, là đứa duy nhất dám ngồi trong lòng Thái Thượng Hoàng để ăn cơm, có nhiều người cưng chiều như thế nhưng con bé không đỏng đảnh, có thể thấy tính con bé ngoan cỡ nào.

Tuyết Hàm thấy con gái và mẹ nói chuyện với nhau, chờ tới khi con bé nói muốn đi tìm các biểu tỷ rồi đi mất Tuyết Hàm mới nói:

- Mẹ ơi, con từng nói với mẹ chuyện sang năm con và Dung Xuyên tính rời kinh.

Trúc Lan gật đầu:

- Ừ. Con từng nói mẹ nghe, có gì không?