Trong buổi chầu, Chu Thư Nhân xụ mặt nhưng trong lòng đã mắng Uông Cự chết đi sống lại vì ông ấy đi khoe khoang khắp nơi. Hay lắm, Ngọc Lộ mới mang thai có vỏn vẹn ba ngày mà ai nên cũng cũng biết cả rồi. Kết quả phát hiện Ngọc Sương và Ngọc Lộ đều mang thai lúc vừa mới lấy chồng. Nếu chỉ có một mình Ngọc Lộ thì vẫn chưa đủ sức thuyết phục, nhưng cộng thêm Ngọc Sương, có hẳn hai tỷ muội nên sức thuyết phục là khỏi phải bàn, mặc dù không phải ai cũng tin nhưng vẫn cảm thấy con gái Chu gia rất mắn đẻ.
Hoàng Thượng ngồi bên trên nên thấy rõ ràng, hơi tiếc nuối vì con gái Chu gia sẽ không gả vào hoàng thất. Sau đó ngài lại đưa mắt nhìn về phía Thượng Quan đại nhân… ừm, bây giờ đã hạ thánh chỉ rồi, mà Thượng Quan gia cũng là nhà con đàn cháu đống.
Vừa tan chầu, Chu Thư Nhân mặt mũi hầm hầm nhưng vẫn không cản được những người có lòng muốn kết thân tới gần. Công bộ thượng thư sáp lại, nói:
- Năm nay cháu trai nhà ta mười lăm. Học hành khá giỏi lại không có thói hư tật xấu gì, còn ngoan ngoãn hiếu thảo. Chu đại nhân à, ngài cảm thấy thế nào?
Chu Thư Nhân nhịn xuống không cà khịa ngược lại, quan hệ giữa anh và Công bộ thượng thư mấy năm qua cũng không tệ lắm: - Ừ.
Công bộ thượng thư vuốt râu, nói:
- Ngài ừ một tiếng là có ý gì?
Chu Thư Nhân trả lời:
- Cháu gái nhà ta còn nhỏ lắm nên không vội.
Công bộ thượng thư vuốt râu nói tiếp:
- Đính hôn sớm cũng tốt mà, chậm là không còn mối nào tốt đâu.
Chu Thư Nhân trợn mắt, Chu gia không cần liên hôn nên công tử thế gia chỉ là phương án dự phòng thôi. Đầu óc Công bộ thượng thư vô cùng sáng suốt những lúc làm việc, nhưng chuyện gia đình thì thôi bỏ đi, xí, có điên anh mới gả cháu gái vào nhà đó để chịu tủi thân. Đính cái gì mà đính!
Chu Thư Nhân lười mở miệng, sải bước nhanh hơn một chút. Công bộ thượng thư chỉ vào Chu Thư Nhân đã đi xa, nói với mấy người bên cạnh:
- Mấy người nhìn hắn kìa.
Lý Chiêu tấm tắc hai tiếng:
- Ta cảm thấy thái độ của Chu Thư Nhân không có vấn đề, bộ hậu viện nhà ngài thế nào ngài không tự biết hay sao?
Lão già này vừa đa tình lại vừa nhớ tình xưa nghĩa cũ, kết quả là nữ nhân nào ở hậu viện cũng chiếm một vị trí trong lòng lão, thế là sau đó nhà cửa tưng bừng luôn, có cả đống thứ tử thứ nữ đấu đá nhau không ngừng. Ấy vậy mà lão già này còn có mắt như mù, cứ cho rằng hậu viện nhà mình êm ấm lắm!
Công bộ thượng thư thở hắt ra, tính cãi lại nhưng ai ngờ mấy người bên cạnh đã nhanh chân đi trước rồi. Công bộ thượng thư im lặng, hỏi Công bộ thị lang cùng tham gia buổi chầu bên cạnh:
- Nhà ta tệ như thế thật à?
Công bộ thị lang cạn lời rồi nhưng hắn nào dám nói, mắng thầm trong lòng: có ai ở Kinh Thành này không biết các công tử trong nhà cấp trên giẫm đạp nhau ghê thế nào!
Lễ Bộ, Xương Nghĩa thong thả pha trà, sau khi danh sách đi sứ được chốt thì hắn không còn bận gì nữa, công việc trong tay đều giao cho cấp dưới làm và hắn chỉ cần giám sát là được.
- Ấy chà, Chu đại nhân đang pha trà sao, đúng là khéo quá, đúng lúc ta mang trà tới đây.
Xương Nghĩa nhìn chằm chằm Liễu lang trung, nếu hỏi ai là người bủn xỉn nhất Lễ Bộ thì chắc chắn có tên Liễu lang trung trong đó:
- Ta đã pha xong rồi, Liễu đại nhân ngồi đi.
Liễu lang trung hít mũi, bảo:
- Trà ngon! Từ lâu đã nghe nói Hoàng Thượng ban thưởng trà ngon cho đại nhân, mùi thơm này không hổ là trà tiến cống.
Xương Nghĩa: "..."
Trong cả sáu bộ, Lễ Bộ nhiều quan viên dưỡng lão đồng nghĩa với việc uống trà nhiều, chỉ khi hắn hỏng não mới mang trà tiến cống đến Lễ Bộ thôi, trà này là từ vườn trà mà nương tử mới mua. Xương Nghĩa nghĩ cần phải giải thích rõ ràng, nếu không thì cứ chờ mà coi, sau này chắc chắn sẽ có rất nhiều người tới uống trà chùa cho xem, hắn nói:
- Là trà do vườn trà gia đình sản xuất, chắc là do gần với chỗ sản xuất trà tiến cống nên mùi mới na ná nhau đấy.
Liễu đại nhân nói:
- Hèn chi, thì ra là thế.
Xương Nghĩa pha trà xong, bảo:
- Ngài nếm thử xem hương vị thế nào?
Liễu đại nhân cười tủm tỉm nhận lấy, thưởng thức cẩn thận:
- Ừm, có thể so với trà tiến cống.
Xương Nghĩa: "..."
Nếu không phải hằng năm Liễu gia cũng nhận được một ít trà tiến cống, Liễu đại nhân đã từng uống rồi thì chắc hắn đã tin lời Liễu đại nhân nói là thật. Xí, trà của vườn trà nhà mình còn kém xa trà tiến cống.
Xương Nghĩa mang hình tượng thật thà, mặc dù không ai tin hắn thật sự chất phác, haiz, vụ danh sách lần này làm đẹp quá nên hình tượng của hắn hơi sụp đổ rồi. Hắn hỏi:
- Liễu đại nhân không chỉ tới uống trà thôi đúng không?
Liễu đại nhân cười hớn hở:
- Ngài cũng từng gặp con trai ra rồi nhỉ?
Xương Nghĩa ngẫm lại, đúng là mấy ngày trước có gặp:
- Đứa con thứ của ngài đó hả?
Liễu đại nhân cười tủm tỉm gật đầu:
- Đúng đó, tiểu tử đó giống ta nhất đấy.
Xương Nghĩa: - ...Tính cách cũng giống sao?
Liễu đại nhân liên tục gật đầu:
- Đúng, giống ta y như đúc.
Khóe miệng Xương Nghĩa nhếch lên, không, hắn không cần nghĩ làm gì, hắn muốn có đứa con rể giống như Dung Xuyên. Lưu Phong thì thôi, Cổ gia ít của cải không biếu tặng gì được hắn nhưng con rể út vẫn còn hy vọng. Cho dù không tìm thấy thì cũng không thể hà tiện, bần tiện thì thôi bỏ luôn.
Chu gia
Trúc Lan và Triệu thị đang thương lượng chuyện đính hôn của Minh Thụy, ngày mai Đào thị phải tới Lâm gia nên cần xác nhận lại những gì cần mang đi. Chờ xác nhận là không thành vấn đề, Trúc Lan mới nhớ tới chuyện đặt tên cho con trai Ngọc Sương:
- Còn chưa quyết định được tên cho đứa bé à?
Triệu thị bất đắc dĩ:
- Tướng công đặt được nhiều tên lắm nhưng chưa chọn được ạ.
Con rể cũng chuẩn bị rất nhiều tên nhưng tướng công chỉ nhìn lướt qua rồi phủ định hết.
Trúc Lan cạn lời:
- Đứa bé sắp đầy tháng rồi, chọn cái nào hay hay là được.
Cô là người không giỏi đặt tên, cảm thấy nghe hay là được.
Triệu thị cười gượng một tiếng:
- Tướng công còn tính lên chùa tìm thầy để xem đấy ạ.
Trúc Lan: - ...Xương Nghĩa thấy vui là được.
Dù sao cũng là cháu ngoại của Xương Nghĩa.
Triệu thị nở nụ cười, kể từ khi con gái lấy chồng, sau khi tướng công trở về thì gia đình náo nhiệt hẳn, hơn nữa tướng công làm khó con rể như thế mà con rể cũng không tức giận mà còn trông có vẻ rất vui. Đôi cha vợ - con rể này kẻ muốn cho người muốn nhận, ban đầu thị còn thấy lo chứ bây giờ đã mặc kệ rồi.
Triệu thị lại nói:
- Con nghe nói chuyện ở Tiết gia, Diêu Dao tát cho đứa con dâu thứ hai của Thương gia một cái.
Trúc Lan có nghe Xương Nghĩa nhắc tới:
- Mấy năm nay Diêu Dao luôn khiêm tốn, chỉ có lần này mới quyết tâm muốn lập uy.
Triệu thị gật đầu:
- Vâng, mấy năm nay Hầu phu nhân Diêu Dao giống như ở ẩn. Nếu không thì Thương gia đã không dám tơ tưởng đến Vinh hầu gia trắng trợn như vậy.
Bởi vì Trúc Lan từng góp ý với Thương gia lão phu nhân nên cũng chú ý tới Thương Khanh, gần đây đã có chút tiếng tốt rồi, cô nghe lão phu nhân nói, tính sang năm chọn một người ổn ổn trên bảng vàng để đính ước.
Hôm sau, Đào thị tới Lâm gia, Lâm gia lão phu nhân mừng như điên, chủ mẫu tương lai của dòng họ Uông thị tới cho thấy sự coi trọng của Chu gia đối với cháu gái bà ấy. Đính hôn rất thuận lợi, sau đó là đi xem bát tự. Kết quả ghép bát tự cũng rất tốt, cũng là lương duyên khó có được.
Triệu thị xem kết quả xong thì ngày nào cũng cười tươi rói, là lương duyên hiếm có nên Triệu thị lại càng thích Lâm gia tiểu thư hơn. Trúc Lan yên tâm, Minh Thụy không vội thành thân sớm làm gì, Lâm gia cũng không nỡ gả con gái sớm nên hai nhà đính hôn trước chờ mấy năm nữa rồi lại thành thân.
Minh Thụy đính hôn, lại còn đính hôn với đích nữ Lâm gia, chuyện hôn nhân này có ảnh hưởng tới nhà lão Nhị, là một mối rất đẹp cho nhà họ. Lâm gia lại có nhiều đời làm Ngự Sử nên cũng có lợi cho Chu gia… khụ khụ, ít nhất sau này sẽ nể tình mà tém tém cái miệng lại.
Mùa đông năm nay rất ít tuyết, từ khi bắt đầu vào đông cho tới giờ chỉ đổ tuyết một lần nhưng còn gió thì rất lớn - lạnh và khô hanh. Xương Trung và Minh Thụy đều bị bệnh, ngày nào cũng hắt xì mãi nên được nghỉ ở nhà.
Xương Trung và Minh Thụy chuyển tới ở cùng nhau. Xương Trung ăn trái cây, thấy Minh Thụy còn học bài nghiêm túc thì không khỏi nói:
- Thúc nói này, con cũng nên nghỉ ngơi một chút đi. Sinh bệnh thì phải nghỉ ngơi cho khỏe chứ!