Triệu thị cười rồi tiếp lời: - Thật đấy.
Ngọc Lộ nhìn chăm chú vào đứa bé trong lòng mình, vui vẻ nói:
- Vậy chắc là do thằng bé biết con may rất nhiều quần áo cho nó đấy!
Rất nhanh đã bắt đầu bữa tiệc, người Cổ gia không nhiều lắm, hôm nay chỉ có nhà Cổ Trác Dân và nhà Hồ Hạ tới, còn có vài người bạn của Lưu Phong. Còn lại toàn là người bên Chu gia, bữa tiệc này là ông ngoại Xương Nghĩa bỏ tiền túi chuẩn bị mười sáu món ăn bày đầy cả bàn. Sau khi Lưu Phong thành cử nhân cũng không mua nhiều nha hoàn và bà tử, nếu không có nha hoàn bà tử mà Ngọc Sương dẫn tới nhà chồng thì hôm nay bận tối mắt tối mũi rồi.
Trước mặt Ngọc Lộ có món cá biển, Ngọc Lộ cau mày, ráng nhịn nhưng cuối cùng vẫn không nhịn nổi phải đứng dậy đi nhanh ra ngoài, Ngọc Sương sửng sốt:
- Có chuyện gì thế?
Trúc Lan nhìn Ngọc Lộ bước nhanh ra xa, mắt mở to hơn một chút:
- Ngọc Lộ lấy chồng sắp được hai tháng rồi đúng không!
Lý thị ngơ ngác một hồi cũng tỉnh táo lại, nụ cười ở khóe môi ngày càng hiện rõ:
- Vâng, sắp hai tháng rồi ạ.
Trúc Lan nở nụ cười:
- Để lát nữa mời đại phu đến khám xem.
Tuyết Hàm cười nói:
- Chắc chắn Uông gia mừng húm cho xem.
Tất nhiên bên phía nam nhân cũng chú ý tới động tĩnh bên này, Uông Úy thấy nương tử rời đi vội vàng đứng dậy xin lỗi rồi đuổi theo. Lúc chạy tới chỗ nương tử thì nàng ấy đã nôn xong rồi, đang súc miệng. Bà tử bên cạnh nương tử thì lại mang vẻ mặt vui mừng, Uông Úy nhìn bà tử với vẻ không vui, vội vàng bước tới đỡ nương tử, quan tâm hỏi han:
- Nàng thấy khó chịu ở đâu?
Ngọc Lộ lắc đầu. Mẹ nàng ấy là người mắn đẻ, nàng ấy thấy nhiều nên cũng biết nhiều. Thấy phản ứng của mình, vẻ mặt Ngọc Lộ liên tục thay đổi làm Uông Úy sợ hãi:
- Rốt cuộc là thấy khó chịu ở đâu?
Ngọc Lộ kéo tay áo tướng công để ra hiệu cho y ghé tai vào, nàng ấy thì thầm suy đoán của mình. Uông Úy ngơ ngác. Ngọc Lộ nhìn, chính xác: đúng là ngơ ngác rồi.
Chờ tới khi Uông Úy lấy lại tinh thần thì Ngọc Lộ đã ngồi xuống nghỉ ngơi, Uông Úy nắm tay nương tử, nói:
- Thật, có thật không?
Ngọc Lộ thấy cạn lời:
- Phải chờ đại phu bắt mạch rồi mới xác nhận được.
- Vậy chúng ta đi mời đại phu thôi.
- Chắc bây giờ bà nội đã mời rồi, thiếp chỉ cần chờ là được.
Uông Úy nắm chặt tay nương tử:
- À, được… vậy ta chờ với nàng.
Đại phu đến rất nhanh, đám người Trúc Lan lẳng lặng chờ kết quả, đại phu vuốt râu bắt mạch cẩn thận, kiểm tra mấy lần thấy không sai mới dám mở miệng. Nhiều người nhìn chăm chú như vậy khiến ông ấy áp lực quá.
Đại phu đứng lên chúc mừng:
- Đúng là hỉ mạch, đã sắp hai tháng rồi.
Trúc Lan hoàn toàn không để ý khi nào Ngọc Sương sinh con, ngược lại còn thấy chờ thêm mấy năm nữa càng tốt, nhưng Ngọc Lộ thì khác, lần này cô cũng giống như người thời đại này:
- Tốt, tốt.
Hai mắt Lý thị đỏ bừng, có trời mới biết thị sợ con gái gả vào Uông gia mà mãi vẫn không có con như thế nào, vậy thì sau này con bé phải chịu tủi thân mất, như bây giờ tốt quá, thị có thể yên tâm được rồi. Ngọc Lộ vẫn cảm thấy không chân thật, cho dù nàng ấy có cảm giác nhưng tới tận lúc đại phu rời đi Ngọc Lộ mới tìm về được cảm giác chân thật.
Uông Úy xoa tay, Uông gia sợ cái gì, sợ ít con nối dõi, sợ không biết khi nào thì dòng chính bị cắt đứt. Vậy mà không ngờ y chỉ mới thành thân đã có con rồi, đây là chuyện mà mấy đời về trước cũng chưa từng xuất hiện, y nhếch môi, cười rất ngốc nghếch.
Minh Đằng trừng mắt nhìn Uông Úy, trong lòng lại thấy bất đắc dĩ, chuyện con nối dõi rất quan trọng trong những gia tộc lớn, với nhà ít con cái như Uông gia thì lại càng để ý con nối dõi. Hắn có thể tưởng tượng được cảnh muội muội trở về sẽ được cung phụng như thế nào.
Quả thật là thế, Ngọc Lộ và Uông Úy còn chưa về tới Uông gia mà tin tức đã truyền về trước. Đào thị và lão phu nhân kích động tới mức lập tức phái người đi đón. Lão phu nhân ăn chay niệm Phật nhiều năm mà chuyến này cũng không bình tĩnh nổi, khi có cháu thì vẫn như những người khác. Sau khi kích động xong mới niệm a di đà Phật.
Ngọc Lộ vừa xuống xe ngựa thì thấy không sai chút nào, bà tử của bà cố và bà nội đều có mặt, đội hình này… ừm, Ngọc Lộ thật sự thấy không quen.
Bà tử của bà cố nói:
- Cháu cẩn thận một chút, để lão nô đỡ cháu.
Vừa nói xong đã đẩy công tử sang một bên, tự đi đỡ Ngọc Lộ.
Bà tử của bà nội thì lại hỏi:
- Nghe nói cháu nôn ra rồi sau đó chỉ ăn được một chút, bây giờ cháu có muốn ăn gì nữa không?
Uông Úy ngơ ngác nhìn mọi người đi xa, miệng khẽ nhếch. Cuối cùng nói với gã sai vặt bên cạnh:
- Ta cũng là công thần mà!
Gã sai vặt ráng nhịn cười, nói:
- Công tử, chúng ta cũng mau đuổi theo thôi.
Uông Úy thấy đoàn người phía trước sắp đi khuất bóng: - Đi.
Hôm sau, Trúc Lan đoán được Đào thị sẽ đến nhưng lại không ngờ Đào thị còn mang quà đến, lại toàn là mấy bức tranh Trúc Lan thích, thị nói:
- Mấy cái này là lấy từ thư phòng của lão gia nhà ta đấy, có thích không?
Tất nhiên là Trúc Lan thích rồi, cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ tiếc đứt ruột của Uông đại nhân:
- Chắc Uông đại nhân tiếc lắm đúng không?
Đào thị lại nói:
- So với chắt trai thì chỉ là chuyện nhỏ.
Trúc Lan chỉ vào bức tranh, nói:
- Người sắp có thêm chắt trai hoặc chắt gái là muội, sao lại thành muội tặng quà cho ta thế này.
Đào thị trả lời:
- Nhà ta cho rằng tỷ là người có phúc khí nhất, vậy nên muốn nhờ tỷ chúc phúc nhiều hơn cho đứa bé chưa chào đời.
Trúc Lan vội nhắc nhở trước:
- Sinh trai hay sinh gái phải xem duyên phận, nở hoa trước kết quả sau cũng tốt mà, muội đừng kỳ vọng quá, như vậy cũng không tốt cho cháu gái nhà ta.
Đào thị phất tay:
- Ta không có, Ngọc Lộ mang thai nhanh như thế còn sợ sau này ít con à?
Đây là lời nói thật, thị có ôm hy vọng với Ngọc Lộ nhưng không ngờ đứa bé lại tới nhanh như thế. Hôm qua cả nhà vui mừng khôn xiết, còn nói thị biết nhìn người, mà Uông gia vui mừng như thế cũng phải thôi, nhà họ khó có con quá mà. Con trai thị lấy vợ nhiều năm như vậy rồi, mãi đến khi Uông Úy thành thân mà vẫn chỉ mới có một đứa là Uông Úy thôi.
Tất nhiên Trúc Lan hy vọng cả Ngọc Lộ lẫn đứa bé đều khỏe mạnh, cho dù Đào thị không mang quà tới thì ngày nào cô cũng mong Ngọc Lộ và đứa bé vẫn ổn. Chỉ là:
- Trong mắt muội, ta thật sự có phúc đến vậy sao?
Đào thị tỏ vẻ tỷ không hiểu về mình à:
- Tỷ không có phúc thì ai có phúc nữa?
Con cháu đầy đàn, có cáo mệnh nhị phẩm phu nhân, nuôi dạy Tần Vương, con gái trở thành Tần vương phi. Cho dù có con rể không làm quan nhưng cũng là người mà ai ai cũng khen ngợi, ở Kinh Thành thật sự không có mấy ai có phúc được như thế. Trúc Lan nghe Đào thị liệt kê, nói thầm trong lòng đúng là có phúc thật, nhưng hầu hết không phải là phúc tự dưng mà có, mà là hai vợ chồng họ tranh thủ từng chút mới có được.
Hộ Bộ, Chu Thư Nhân cũng đối diện với Uông Cự đang cười ngây ngô:
- Ngài đừng cười nữa, ta thấy đau mắt quá.
Uông Cự càng lớn tuổi càng phúc hậu, cơ thể phát triển theo chiều ngang, mặt cũng càng ngày càng tròn trong khi tóc trên đầu lại ngày một ít đi, nhìn một cái là như đếm được hết. Uông Cự cảm giác được Chu Thư Nhân đang nhìn đỉnh đầu mình, ông ấy xụ mặt tính đáp trả nhưng khi thấy tóc của Chu Thư Nhân thì đành nghẹn vào. Chu Thư Nhân tóc bạc chứ không bị hói, tóc vẫn còn rất nhiều trong khi ông ấy thì ngược lại. Tức thật!
Chu Thư Nhân nói: - Con trai con gái gì cũng giống nhau.
Uông Cự hiểu rõ, cười nói:
- Tất nhiên, nhà ta thiếu cả trai lẫn gái mà.
Đích nữ nhà mình cũng quý giá biết bao, con gái nhà người ta nhiều đến mức đám cưới liên miên duy chỉ có Uông gia là đến con gái cũng thiếu.
Chu Thư Nhân há miệng th* d*c, cuối cùng vẫn không nói ra miệng, anh đã khiến Uông gia đưa ra hứa hẹn, còn nhúng tay nữa thì không hay. Sau đó Chu Thư Nhân càng nhìn Uông Cự càng thấy chướng mắt, anh nói:
- Tạm biệt không tiễn.
Uông Cự: "..."