Chương 1348 - Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Khương Đốc thành thân, Giang gia có cho Mộc Lam của hồi môn. Trúc Lan cũng biết phí sinh hoạt của Giang gia trong mấy năm qua như thế nào, ban đầu là dựa vào của hồi môn của Đổng Y Y để sống, sau đó Giang Minh có quà nhập học, trong nhà có ruộng đất nên chi tiêu ít. Cộng thêm tiền thuê hằng năm, nhà có mỗi mình Mộc Phàm đi học nên không cần đụng tới tiền dành dụm ban đầu. Tới khi Mộc Lam lấy chồng, Đổng Y Y bán phần lớn sản nghiệp đã mua lúc trước thành tiền rồi lại đặt mua một ít ruộng đồng để làm của hồi môn. Đổng gia cũng thêm một khoản của hồi môn, Đổng gia hào phóng cho một cửa hàng ở Kinh Thành, và mấy chục mẫu đất ở thôn Chu gia cùng với mấy món trang sức, thành một phần của hồi môn đắt giá. Đổng thị làm tiểu di cũng chuẩn bị thêm của hồi môn cho Mộc Lam, vải vóc và mấy món đồ cổ trong của hồi môn đều là do Đổng thị chuẩn bị. Hơn nữa sính lễ hai vợ chồng Tuyết Mai đưa cũng được mang về theo của hồi môn, cuối cùng của hồi môn của Mộc Lam rất phong phú.

Tòa nhà bây giờ của gia đình Tuyết Mai là do Khương Thăng kiếm bạc mua, lớn hơn tòa nhà trước kia. Tòa nhà cũ đã được xếp vào của hồi môn cho Khương Mâu rồi. Khương Đốc lấy vợ chưa được mấy ngày, Đổng Y Y và Giang Minh đã lên đường về nhà. Giang Minh không thể bỏ bê mấy đứa nhỏ ở trường tộc, vì vậy sau khi hai vợ chồng thấy cuộc sống của con gái êm đẹp thì yên tâm lên đường. Tuy nhiên Mộc Phàm ở lại, mặc dù không tham gia kỳ thi mùa xuân sang năm nhưng Mộc Phàm vẫn muốn ở lại để cảm nhận bầu không khí đó.

Thời tiết dần trở lạnh, Trúc Lan ngồi trên giường nhỏ nhìn mấy đứa Ngọc Điệp nói chuyện phiếm. Hôm nay trong phòng náo nhiệt quá. Mộc Lam ngồi cạnh mẹ chồng nhìn mấy biểu muội cười đùa, nàng ta đã lấy chồng nhưng vẫn có cảm giác không chân thật. Không ngờ nàng ta thật sự thuận lợi lập gia đình, trở thành cháu dâu bên ngoại của Chu gia.

Mộc Lam nhớ lại lá thư mình nhận được, ngày xưa kế tỷ tính hại nàng ta nhưng từ khi biết nàng ta sắp lấy chồng thì kế tỷ lại về nhà xin lỗi. Thậm chí còn tặng thêm của hồi môn, chỉ là phụ thân quá thất vọng rồi nên không nhận gì từ kế tỷ cả. Hiện tại nàng ta ở Kinh Thành, kế tỷ không ngừng gửi thư tới mà kèm theo thư còn có đủ thứ đồ như da và lông thú.

Tuyết Mai nhận ra con dâu đang ngẩn ngơ nên hỏi:

- Con mệt à?

Mộc Lam lắc đầu trả lời:

- Thưa mẹ, con không mệt.

Vậy là Tuyết Mai không nói thêm gì nữa, vì là lần đầu làm mẹ chồng nên thị không có kinh nghiệm gì. Mà thị cũng không muốn đối xử với con dâu như những gì mình đã trải qua, thị đi ngắm nhìn non sông cùng tướng công nên suy nghĩ càng ngày càng thoáng, thái độ đối với con dâu cũng rất khoan dung, chỉ cần không vượt quá giới hạn của thị là được.

Lúc này Đinh quản gia bước vào, trên trán ướt đẫm mồ hôi, vừa nhìn là biết đã chạy vội tới đây, báo:

- Ngọc Sương tiểu thư sắp sinh rồi ạ.

Triệu thị lo cho con gái nên mấy ngày nay đã dọn qua đó ở, mẹ chồng Ngọc Sương cũng quay về từ thôn trang. Tin tức này chắc là Triệu thị sai người về nhà thông báo.

Trúc Lan nói: - Mau chuẩn bị xe, ta muốn đi xem.

Nói thế nào đây, cô đã có thể bình tĩnh lúc con dâu sinh, nhưng đây là lần đầu tiên cháu gái vượt cạn, cô không tự đi xem sẽ cảm thấy lo lắng không thôi.

Trong phòng hơi rối, Ngọc Điệp cũng muốn đi thăm tỷ tỷ:

- Bà nội ơi, cháu cũng muốn đi.

Trúc Lan nhìn sang, Ngọc Điệp lập tức quíu người. Trúc Lan nói:

- Các cháu không ai được đi cả.

Tuyết Mai cười nói:

- Mấy đứa nó chỉ lo cho Ngọc Sương thôi mà. Mẹ ơi, để con đi với mẹ.

Trúc Lan gật đầu: - Được.

Mộc Lam đứng dậy bảo:

- Mẹ ơi, để con đi chung nhé.

Tuyết Mai lắc đầu nói:

- Không biết tới khi nào đứa trẻ mới được sinh ra nên con không cần đi đâu, lát nữa về phủ luôn là được.

Mộc Lam nghĩ lại thấy mình đi theo cũng không giúp ích được gì mới nói: - Vâng ạ.

   

Cổ gia, Triệu thị đã đi vào với con gái, Hồ thị thì cầm tràng hạt trong tay niệm A di đà Phật, còn Lưu Phong đang rất nóng ruột. Trong nhà chỉ có hai vợ chồng son bọn họ nên Lưu Phong là người chăm sóc nương tử từ khi nàng ấy mang thai, y cũng là người làm bạn trong quá trình phát triển của con, mặc dù không tự mang thai như nương tử nhưng vẫn mang đầy tình thương của cha, bây giờ vừa lo cho nương tử vừa lo cho con khiến Lưu Phong cảm thấy thấp thỏm không thôi.

Trúc Lan đến khiến Hồ thị và Lưu Phong rất bất ngờ, Hồ thị bước tới đỡ Trúc Lan, nói:

- Sao lão phu nhân lại tới đây?

Trúc Lan không nghe thấy động tĩnh gì từ trong phòng nên đưa mắt nhìn phòng sinh, đáp:

- Ta lo cho Ngọc Sương.

Triệu thị nghe thấy động tĩnh bên ngoài nên đi ra:

- Mẹ ơi, sao mẹ lại tới đây?

Bây giờ thị mới thấy hối hận, sao mình không chờ tới khi sinh xong hẵng báo chứ. Làm phiền mẹ phải đích thân tới đây.

Trúc Lan hỏi: - Ngọc Sương và đứa bé sao rồi?

Triệu thị trả lời:

- Cả mẹ lẫn con đều khỏe.

Sắp tới ngày sinh của con gái nên ngày nào thị cũng bảo đại phu bắt mạch, có thị bên cạnh khiến con gái yên tâm hơn. Bây giờ con bé đang giữ sức.

Tới khi nha môn tan làm Ngọc Sương vẫn còn chưa sinh, Xương Nghĩa tới trước rồi ngồi chờ bên ngoài. Lưu Phong cảm nhận được ánh mắt sắc bén của nhạc phụ, nhất là những lúc nương tử kêu khóc vì đau đớn. Tuy nhiên, nhạc phụ tới giúp y bớt lo hơn.   

Chu Thư Nhân thì tới để đón vợ, nói tới cũng khéo, Chu Thư Nhân vừa mới bước chân vào sân thì đứa bé cũng chào đời, tiếng khóc rất to. Chu Thư Nhân cười nói:

- Đứa bé này khỏe đấy.

Xương Nghĩa nhếch môi:

- Đúng ạ, nghe tiếng khóc vang dội chưa kìa.

Lưu Phong đã nóng ruột tới mức muốn dán sát vào cánh cửa, vì y không có cha nên muốn dành hết tình yêu thương cho đứa bé này. Y chờ mong sự ra đời của đứa bé, bây giờ nó được sinh ra nên y muốn mình là người đầu tiên được gặp con. Nhưng tiếc là Lưu Phong bị chính mẹ ruột của mình kéo ra, vừa mở cửa là mẹ đã bế đứa bé xoay người đi mất. Lưu Phong dời mắt sang hỏi bà đỡ:

- Nương tử của ta có khỏe không?

Bà đỡ cười đáp:

- Mẹ tròn con vuông, hết thảy đều ổn.

Lưu Phong lặp đi lặp lại:

- Bình an, đều bình an.

Trúc Lan đón lấy đứa bé mà Hồ thị đưa tới, trong lòng không khỏi cảm thán Hồ thị đối nhân xử thế quá giỏi. Nếu không phải do quá hiền lành thì Hồ thị cũng là người đáng gờm rồi, cô nói:

- Đứa nhỏ này có đôi mắt giống Ngọc Sương, còn lại thì giống Lưu Phong. Sau này sẽ là một công tử tuấn tú cho xem.

Sau khi có cháu trai, Hồ thị cảm thấy cuộc đời trọn vẹn rồi:

- Đứa bé này nặng tay đấy.

Trúc Lan thấy thằng bé lại muốn khóc, tính tình của nó cũng không vừa đâu. Thằng bé bị chuyền tay nhau một vòng vẫn chưa tới lượt Lưu Phong, Xương Nghĩa bế cháu ngoại không buông tay, Lưu Phong chỉ có thể nhìn bằng ánh mắt trông mong, lần nào tính tới gần cũng bị nhạc phụ liếc một cái cho nên y không dám động đậy nữa!

Tới lúc Trúc Lan và Chu Thư Nhân phải về phủ thì Xương Nghĩa mới buông thằng bé ra với vẻ đầy lưu luyến, vì nhà thông gia là góa phụ nên hắn phải kiêng dè, chứ hắn lưu luyến đứa bé lắm, bây giờ hắn mới thấm thía câu cách một đời sẽ thấy thương hơn. Lưu Phong bế con nhìn nhạc phụ rời đi, không ngờ thằng nhóc thối này lại muốn tìm mẹ gào khóc oe oe.

Xương Nghĩa vừa nghe tiếng khóc thì nói:

- Chắc chắn thằng bé này không nỡ để ta về.

Chu Thư Nhân nhìn con trai với vẻ mặt vô cảm:

- Con thấy vui là được.

Xương Nghĩa: "..."

Cha à, cha nói vậy làm con hết vui nổi rồi.

Con của Ngọc Sương chào đời, thời gian như được gia tốc từ khi đứa bé được sinh ra, chỉ chớp mắt đã tới ngày đầy tháng của đứa bé, tiệc đầy tháng là phải tổ chức. Thời tiết cũng vào đông, may mắn là chỉ vừa vào đông nên nhiệt độ ngoài trời còn chưa quá lạnh. Ngọc Sương kết thúc chuỗi ngày ở cữ, dáng người cũng gầy lại, Ngọc Lộ vô cùng tò mò, hỏi:

- Tỷ làm cách nào thế?

Ngọc Sương chỉ vào vành mắt của mình, khó mà diễn tả được:

- Con cái đúng là gánh nặng ngọt ngào, thằng nhóc này dữ lắm, đói bụng cũng khóc mà không vui cũng khóc, bị nó giày vò như thế tỷ không gầy đi mới lạ.

Ngọc Lộ bế thằng bé, nói:

- Muội thấy bé con ngoan lắm mà!

Ngọc Sương cũng thấy bất ngờ:

- Thằng nhóc thối này kén chọn lắm, ngoài cha ta có thể bế nó lâu một chút thì muội là người đầu tiên đấy.

Ngọc Lộ không tin: - Có thật không đó!