Sau ngày lại mặt thì qua thêm khoảng nửa tháng Ngọc Lộ mới về nhà mẹ đẻ lần nữa. Trúc Lan nhìn Ngọc Lộ đã lập gia đình, mới qua gần nửa tháng ngắn ngủi mà Ngọc Lộ thay đổi rất nhiều rồi. Sau khi lấy chồng Ngọc Sương dễ thẹn thùng hơn, còn Ngọc Lộ thì lại chững chạc hơn. Trúc Lan nắm tay cháu gái, trên đầu có ba đời nữ nhân không thể đắc tội nên cho dù Ngọc Lộ không chịu ấm ức gì cũng phải cẩn thận từ lời nói tới hành động:
- Mẹ chồng cháu đi rồi đúng không?
Nụ cười nơi khóe môi Ngọc Lộ hiện rõ hơn một chút:
- Dạ, mới đi hôm qua.
Nàng ấy rất mừng khi mẹ chồng rời đi. Mẹ chồng không phải người xấu, chỉ có thể nói là do trong lòng mẹ chồng còn khúc mắc. Lúc mẹ chồng về làm dâu vừa phải hầu hạ bà nội vừa phải chịu vài chuyện ấm ức, ấy vậy mà tới lượt nàng ấy thì khác, chứng kiến bà nội dung túng cho nàng ấy như thế, trong lòng mẹ chồng thấy thoải mái mới là lạ. Hơn nữa có trưởng bối nhắc nhở nên mẹ chồng không có cơ hội ra uy, vậy là trong lòng càng khó chịu hơn. Mấy ngày nay mẹ chồng không soi mói gì nàng ấy nhưng cũng thường xuyên tìm gặp, ảnh hưởng rất nhiều tới tâm trạng. Bây giờ mẹ chồng đi rồi, nàng ấy cảm thấy bầu trời trong xanh hơn hẳn.
Lý thị thấy xót cho con gái, bảo:
- Đi rồi thì tốt.
Trúc Lan trừng thị một cái:
- Sau này không được nói như thế nữa.
Lý thị vỗ miệng mình:
- Chắc chắn sau này con không nói nữa đâu ạ.
Trúc Lan nói: - Sau này nhớ kỹ, cho dù trong lòng con khó chịu cỡ nào cũng không được nói ra miệng, nói nhiều quen miệng. Con nói một lần còn chưa cảm thấy gì, tới khi quen nói những lời không nên nói rồi để người khác nghe thấy là con sẽ hại Ngọc Lộ đấy.
Lý thị co lại như chim cút:
- Vâng, con nhớ rồi ạ.
Lúc này vẻ mặt Trúc Lan mới dịu đi, cô nói với Ngọc Lộ:
- Lời này không chỉ nói với mẹ cháu mà cháu cũng phải ghi tạc trong lòng, với lại tuyệt đối không được lén lút oán trách mẹ chồng cháu với Uông Úy. Một câu cũng không được.
Ngọc Lộ hiểu điều này, nàng ấy đáp:
- Bà nội, cháu biết rồi ạ.
Trúc Lan lại nói:
- Cháu chỉ cần làm sao cho người ta không bắt bẻ được, còn nếu thật sự chịu ấm ức thì cháu đừng sợ. Có bà nội chống lưng cho cháu!
Ngọc Lộ thấy ấm lòng: - Dạ.
Vì mẹ chồng đi rồi nên hôm sau Ngọc Lộ đi thăm đại tỷ Ngọc Sương, còn mang theo quần áo mà nàng ấy chuẩn bị cho cháu - cái này là nàng ấy làm sau khi lấy chồng. Càng tới gần ngày sinh Ngọc Sương càng thấy khó chịu, cơ thể phù nề hơn một chút so với mười mấy ngày trước. Ngọc Sương ngồi dựa rồi lật xem quần áo, nói:
- Chất vải này khó tìm lắm.
Ngọc Lộ giải thích:
- Là bà nội tướng công cho, muội thấy chất vải mềm thích hợp với con nít nên mới may hai bộ quần áo.
Ngọc Sương cười cong mắt:
- Vậy ta thay mặt nó cảm ơn Nhị di của nó nhé.
Ngọc Lộ nhìn bụng đại tỷ, nói:
- Sắp sinh rồi đúng không?
Ngọc Sương gật đầu trả lời:
- Ừ, mà đừng nói về ta nữa. Muội ở Uông gia thế nào?
Ngọc Lộ nhún vai, đáp:
- Muội là con dâu mới, bây giờ Uông gia trên có bà nội quản lý, dưới còn có mẹ chồng muội, có chuyện gì tới lượt muội đâu. Muội chỉ cần quản lý tốt sân của mình là được rồi, có buổi sáng hằng ngày là bận một chút. Còn lại thì cuộc sống cũng khá nhàn nhã.
Ngọc Sương hỏi nhỏ:
- Muội phu có đối xử tốt với muội không?
Trên mặt có Ngọc Lộ hơi ửng đỏ:
- Rất tốt ạ.
- Vậy là tốt rồi.
Ngọc Lộ lại nói chuyện với đại tỷ thêm một lát, không ở lại ăn cơm mà nàng ấy và tướng công cùng quay về Uông gia. Trên xe ngựa, Uông Úy vuốt bản ghi chép, nói:
- Đây là vài điều tỷ phu đúc kết được.
Ngọc Lộ cười nói:
- Tỷ phu hào phóng quá.
Uông Úy bật cười:
- Đúng vậy, đại thê cữu cũng thế mà tỷ phu cũng thế. Bọn họ đối xử với ta như đệ đệ ruột thịt, ông nội còn bảo ta nhặt được của hời quá rồi.
Ngọc Lộ cười mà không nói vì nàng ấy biết rõ tính toán của đại ca, có lẽ mới đầu tướng công chưa ngộ ra được nhưng dần dần cũng nhận ra. Chắc chắn bây giờ tướng công đã biết rồi nhưng vẫn vui vẻ rơi vào bẫy rập.
Lại qua mấy ngày, cả nhà Tuyết Mai quay về Kinh Thành, Giang gia vào kinh lần nữa sau nhiều năm rời đi, trong lòng đầy có quá nhiều cảm xúc. Đổng Y Y ngồi cạnh cửa sổ xe nhìn đường phố Kinh Thành, nói:
- Kinh Thành thay đổi nhiều quá.
Thị chỉ cảm thấy đầy xa lạ, không khỏi tìm kiếm cảnh tượng trong ký ức. Giang Minh sờ bên chân đã mất của mình, nếu không phải con gái lấy chồng thì hắn ta đã không vào kinh lần nữa vì chưa chuẩn bị tinh thần. Tuy nhiên khi tới Kinh Thành rồi lại thấy sự chần chờ của mình quá đỗi buồn cười.
Chu gia, Trúc Lan biết hôm nay con gái sẽ không ghé nên cô đang xem lại quà gặp mặt dành cho Mộc Lam vào ngày mai.
Triệu thị nói: - Giang gia mua một căn nhà nhỏ ở Kinh Thành, vậy là tính xuất giá từ chỗ đó rồi.
- Là tứ đệ muội của con mua giúp, một tòa tứ hợp viện nhỏ.
Đổng Y Y nhờ Đổng thị, vậy là Đổng thị viết thư về để Đinh quản gia làm.
Triệu thị nói: - Ngày mai là gặp Đổng Y Y rồi, mấy năm không gặp không biết có thay đổi nhiều hay không.
Lý thị về quê nên từng gặp, trả lời:
- Thay đổi không ít, già đi rất nhiều.
Triệu thị vô cùng thổn thức, hồi trước ở Tân Châu, khi đó Đổng Y Y là khách trong phủ, bây giờ ký ức đã phai nhạt đi phần nào. Thị không còn nhớ nổi dáng vẻ của Đổng Y Y khi đó nữa.
Trúc Lan cất kỹ quà gặp mặt đã chuẩn bị sẵn, nói:
- Thời gian không còn sớm nữa, các con cũng về đi.
Mấy ngày nay, Lý thị và Triệu thị rất thích ngồi nói chuyện với cô, ngày qua ngày… ừm, cô thật sự chẳng còn chuyện gì để nói nữa.
Hôm sau, Tuyết Mai và Đổng Y Y cùng tới phủ, còn có Mộc Lam và Mộc Phàm. Mộc Phàm tham gia thi hương và giành được hạng mười, cũng là thành tích không tồi. By giờ đang là cử nhân.
Trúc Lan gặp hai đứa nhỏ, đưa quà gặp mặt ra:
- Mới đó mà nhiều năm trôi qua rồi, bọn nhỏ cũng trưởng thành hết.
Nếu không có nghị lực và chí khí thì khó mà đứng lên lại sau những lần lên voi xuống chó nên Trúc Lan rất thích hai đứa bé này.
Mặt Mộc Lam càng đỏ hơ. Nàng ta tới để lấy chồng, vậy là mặt mũi nóng bừng bừng. Bây giờ Ngọc Sương và Ngọc Lộ lấy chồng hết rồi nên Ngọc Điệp trở thành người tiếp khách trong nhà, Ngọc Điệp dẫn Mộc Lam đi còn Mộc Phàm thì đi cùng Khương Đốc tới tiền viện.
Đổng Y Y không được tự nhiên, thị đã không nhớ nổi cảnh tượng lúc gặp lão phu nhân lần đầu tiên:
- Dạo này lão phu nhân có khỏe không?
Trúc Lan cảm nhận được sự căng thẳng của Đổng Y Y, vì vậy nói chuyện dịu dàng hơn một chút:
- Trong nhà sắp có thêm chuyện vui nên ta ăn ngon ngủ ngon lắm.
Đổng Y Y thở phào nhẹ nhõm, lão phu nhân vẫn là lão phu nhân trong ký ức của thị, cho dù thân phận thay đổi thì cũng không tỏ vẻ trịch thượng, thị nói:
- Mấy năm nay cảm ơn lão phu nhân quan tâm.
Nếu không được lão phu nhân cho phép thì sao mấy năm qua muội muội có thể giúp đỡ mình như thế chứ, vậy nên thị rất biết ơn ý tốt của lão phu nhân.
Trúc Lan không muốn cứ cảm ơn qua lại, bèn đổi chủ đề:
- Đi đường vất vả rồi.
Đổng Y Y nói: - Bây giờ đường sá được sửa lại nên đi đường không vất vả như trước kia nữa. Đã nhiều năm rồi con không rời khỏi thôn, bây giờ ra ngoài thấy chỗ nào cũng lạ.
Trúc Lan nói: - Bởi vì nước ta đang lớn mạnh hơn. Đúng rồi, Mộc Phàm không tính tham gia kỳ thi mùa xuân năm sau đúng không?
Trong lòng Đổng Y Y thấp thỏm, nhưng vẫn nói những gì con trai tính toán:
- Mộc Phàm tự nhận là còn rất nhiều thiếu sót, sợ sẽ tự tạo áp lực cho mình nếu tham gia kỳ thi năm sau nên muốn chờ qua một hai đợt nữa.
Trúc Lan bảo: - Thằng bé tính vậy cũng tốt đấy.
Quả nhiên như cô đã nghĩ, chuyện xảy ra với Giang gia năm xưa đã ảnh hưởng tới Mộc Phàm. Nếu thằng bé chưa nắm chắc thì sẽ không liều lĩnh đi thử, sợ ảnh hưởng đến sự tự tin của mình. Tự thằng bé đã nhận ra điều này nên cô cũng không còn gì phải lo nữa.
Chỉ chớp mắt đã đến ngày thành thân của Khương Đốc, chuyện Khương Đốc thành thân muốn tổ chức bình thường cũng khó. Tuyết Hàm là tiểu di nên nhất định phải có mặt, những văn nhân Khương Thăng kết giao mấy năm qua cũng tới. Cộng thêm nhà ngoại Chu gia, đâm ra quy mô không hề nhỏ.